1. Forum VietMBA đã được nâng cấp lên version mới. Mọi thông tin, báo lỗi và góp ý xin vui lòng post tại topic ⚠ Thông báo nâng cấp forum và danh sách các vấn đề phát sinh.

Về Việt Nam hay ở lại Mỹ? Một câu hỏi không dễ trả lời!

Discussion in 'Chia sẻ buồn vui' started by tenchubv, Jan 6, 2009.

  1. tenchubv

    tenchubv <span style="font-weight: bold;">Winner - Gold Top MBA Family

    Joined:
    Sep 27, 2008
    Messages:
    449
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Vietnam Partners LLC
    Undergrad major:
    Finance
    MBA (intent) major/School:
    MBA in Finance
    Đối với một người hoàn thành xong MBA, đi làm thêm 1-2 năm ở Mỹ thì tuổi đời cũng ở mức ngót nghét 30 hoặc hơn. Đấy là chưa kể có người còn có cả gia đình và con cái đang theo học ở các trường bên Mỹ cũng như đang có những công việc với thu nhập rất ổn định thì câu hỏi Về Việt Nam hay ở lại Mỹ luôn là câu hỏi dằn vặt trong đầu.

    Tớ đã set clear plan cho mình là về VN trong thời gian sắp tới nên muôn chia xẻ 1 ít suy nghĩ của mình, cũng như nhận được những ý kiến challenge của những bạn MBA hiện đang ở cả Mỹ và VN.

    Tớ đã từng ngồi nói chuyện với rất nhiều người về vấn đề này và thấy có 2 xu hướng lý luận chính để justify cho hành động về hay ở.

    1. Hướng so sánh dựa trên lợi ích cá nhân.
    - Công việc ở đâu hay hơn, nhiều khả năng phát triển hơn, nhiều khả năng kiếm tiến hơn.
    - Môi trường sống ở đâu phù hợp hơn, cả về mặt sức khỏe và cả về mặt tâm lý, văn hóa. Ở đây xét nhiều đến khía cạnh khả năng hòa nhập của một người VN vào cuộc sống của Mỹ. Có một người bạn nói với tôi rằng khả năng hòa nhập của người Việt Nam, Trung Quốc, Hàn Quốc vào xã hội Mỹ là rất thấp và anh ta nêu ra dẫn chứng là vì sao lại có China town, little saigon, Korean town ở Mỹ chứ gần như không có Romania town hay Czech town. Tớ rất muốn biết anh em cảm thấy thế nào về vấn đề hòa nhập này. Tớ cảm thấy mình hòa nhập kém quá. Lúc nào cũng nhớ đến food Việt Nam.

    2. Hướng so sánh dựa trên lợi ích xã hội.
    Nhiều người cho rằng kiếm tiền để thỏa mãn bản thân quá dễ dàng. Điều quan trọng của việc về hay ở nằm ở chỗ là mình làm được gì cho Việt Nam hoặc cho xã hội loài người nói chung.
    Có một người bạn cho rằng nếu chỉ về VN để kiếm tiền thì anh ấy không muốn về mà chỉ muốn về khi có thể làm được gì đấy mang lại những thay đổi tích cực cho Việt Nam như thay đổi được hệ thống quản lý hành chính rườm rà, thay đổi được môi trường ô nhiễm, thay đổi được hệ thống giáo dục nghèo nàn và giáo điêu...
    Tớ thì cho rằng về làm 1 cái gì đấy cụ thể thiết thực để kiếm tiền nuôi gia đình mình, làm tăng GDP cho VN cũng là tốt lắm rồi. Đối với những người học về khoa học cơ bản thì tớ không dám bàn tới nhưng đối với những người học MBA thì tớ nghĩ làm ở VN sẽ có impact nhiều hơn đối với xã hội. Đây là nhận xét chủ quan của tớ, chắc sẽ có nhiều người nhẩy vào đập tớ về vấn đề này đây nhưng tớ đã chuẩn bị sẵn vũ khí rồi, đang đợi mọi người ra đòn.

    Nhân tiện nghe tin diễn đàn mình có nhiều người mới shifted về VN nên rất muốn nghe thêm kinh nghiệm và so sánh của mọi người. Mặc dù tớ có 6 năm kinh nghiệm làm việc ở VN trước khi đi nhưng vẫn cảm thấy lạc hậu quá sau 4 năm ở Mỹ này. Hy vọng mọi người nhiệt tình chỉ bảo.
     
  2. saubebe

    saubebe Gold Member of the Year 2009 Nominee MBA Family

    Joined:
    Apr 7, 2008
    Messages:
    345
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Atlanta
    Current employer/school:
    Kimberly-Clark
    Undergrad major:
    International business
    MBA (intent) major/School:
    Marketing/ GBS
    Topic hay quá. Em cũng lăn tăn cái này, sáng nghĩ ở lại; tối đến lại quyết tâm về thôi. Chưa rạch ròi được suy nghĩ trong đầu. Cái chính vì nhiều thứ unknown. Không có cao kiến gì, nhưng chỉ nghĩ theo cái hướng #1 đã đủ nhức óc rồi - câu trả lời không obviuos như bác tenchubv suggest tí nào....

    Với lại các bác có đồng ý là thà quyết một đường còn hơn là cú lăn tăn đi-ở thế này, chẳng làm ăn gì nên hồn... Bực!
     
  3. tenchubv

    tenchubv <span style="font-weight: bold;">Winner - Gold Top MBA Family

    Joined:
    Sep 27, 2008
    Messages:
    449
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Vietnam Partners LLC
    Undergrad major:
    Finance
    MBA (intent) major/School:
    MBA in Finance
    Ôi, trả lời câu hỏi này mệt lắm Chi ơi. Chính tớ cũng đã viết rõ ở tên topic rồi còn gì. Khó khăn lắm tớ mới thuyết phục được vợ là về đấy, và cả thuyết phục chính bản thân mình nữa. Mục đích của tớ trong topic này cũng là để cùng những người còn đang lăn tăn set 1 cái clear path mà. Chứ cứ lăn tăn, đứng núi này trông núi nọ, luyến tiếc cái này cái kia thì mệt kinh khủng.
    Mục đích thứ hai cũng để network với những bạn có ý định về VN nữa.
     
  4. cuong

    cuong Member Pre-family

    Joined:
    Jun 24, 2008
    Messages:
    37
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Paris
    Current employer/school:
    Paris 6
    Undergrad major:
    unknown
    MBA (intent) major/School:
    HBS
    Phuơng pháp chung decision making thì hẳn là mọi người đều biết đấy là chúng ta liệt kê các yếu tố ảnh hưởng đến vấn đề, đặt trọng số cho các yếu tố, blah blah, tính toán core value và dựa vào đấy đưa ra quyết định.

    Mặc dù chúng ta nắm rõ lý thuyết nhưng chúng ta đắn đo lựa chọn vì chúng ta không thể có công thực định lượng được cái nào đúng cái nào sai, cái nào tốt hơn cái nào, thực tế là như vậy.

    Một cách tiếp cận khác đấy là anh có thể xác định end goals cho thời gian sau MBA, việc ở lại hay về cũng chỉ là những con đường khác nhau để đạt được những mục đích cuối cùng thôi. Tất nhiên là mỗi cái có pros và cons của nó. Nhưng khi ta đã xác định được mục đích cuối cùng thì ta có thể chọn một phương án mình thích (văn chương thì là theo con tim mách bảo) tìm ra những biện pháp để giải quyết những cons của nó.

    Ví dụ anh chọn ở Mỹ, các ưu điểm của nó thì ta không bàn thêm nữa. và chúng ta có những biện pháp để giải quyết vấn đề còn lại:
    Chẳng hạn:
    + kế hoạch ở lại chỉ 2 - 3 năm.
    + có kế hoạch để hòa nhập với đời sống địa phương
    + học nấu các vietnamese food; tạo môi trường ở giống VN để đỡ nhớ nhà, blah blah ...

    Nói thế chứ em cũng không biết mình có trụ được không. Nhớ nhà quá :(
     
    Last edited: Jan 6, 2009
  5. Ngoc

    Ngoc Member

    Joined:
    Oct 2, 2006
    Messages:
    336
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Texas, USA
    Current employer/school:
    Baylor University
    Undergrad major:
    General business
    MBA (intent) major/School:
    Marketing
    Topic này hay quá, thật đúng với hoàn cảnh của em hồi trước. Em 2 tuần nữa cũng sẽ về VN. Lúc đầu trước khi đi học, em cũng định cố gắng tìm việc và ở lại vài năm rồi về nhưng do không xin được việc full time nên chỉ làm hết OPT thì quyết định là về thôi. Thực ra mấy tháng vừa rồi em cũng lăn tăn giữa việc ở lại cố gắng chiến đầu nốt vụ H1b năm nay hay về luôn nhưng nhận thấy với bối cảnh kinh tế messy như bây giờ thì thấy việc ở lại quá tốn kém và nhiều rủi ro. Với profile của mình, em tự nhận thấy mình có rất ít cơ hội tìm được việc mình thích. Có khi nhờ tình hình kinh tế khó khăn thế này lại có mặt tích cực là VN sẽ đón nhiều du học sinh ở Mỹ quay trở về hơn mức bình thường ;))
     
  6. QAnh

    QAnh Member MBA Family

    Joined:
    Apr 3, 2007
    Messages:
    252
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Viet Nam
    Current employer/school:
    UB
    Undergrad major:
    Accounting
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Topic rất thú vị và phù hợp với nhiều bạn trên diễn đàn. Cá nhân mình thì sống ở đâu cũng được, miễn là cảm thấy thoải mái và phù hợp với mình nhất vì mỗi nơi đều có những mặt tốt và không tốt riêng. Theo mình thì có một số yếu tố sau cần cân nhắc (assume là bạn có khả năng ở lại Mỹ):

    - Cơ hội nghề nghiệp: Nếu ở Mỹ bạn chỉ được làm công việc bình thường so với khả năng của bạn, thậm chí công việc chán và bạn không mấy hứng thú thì nên về VN làm công việc mình thích và có tương lai. Công việc nó theo mình cả đời, giống như vợ ý :D, vì thế nếu không hứng thú và say mê công việc, chỉ làm công việc cho nó có với mục đích ở lại thì cơ hội nghề nghiệp trong tương lai sẽ rất khó khăn, bạn sẽ mãi vạ vật với công việc đó mà thôi. Như vậy thà về VN làm công việc mà mình yêu thích và say mê còn hơn.

    - Yếu tố tài chính. Nhiều người nếu về VN có thể kiếm được nhiều tiền hơn so với ở lại nước Mỹ. Nhưng đối với nhiều người thì tiền bạc nhiều hơn chưa chắc đã hấp dẫn hơn. Họ còn cân nhắc tới các yếu tố khác như giáo dục, môi trường phát luật, môi trường sống....Những người có gia đình như Nam nếu ở lại thì hai bé nhà Nam chắc chắn sẽ có môi trường giáo dục tốt hơn nhiều so với VN. Nếu cân nhắc đến những yếu tố này thì nếu ở VN bạn làm có nhiều tiền đến mấy bạn cũng không thể có được một môi trường sống và phát luật cũng như giáo dục tốt như ở nước Mỹ. Nhiều người khi cân nhắc đến yếu tố giáo dục thường có suy nghĩ là đây là cơ hội (ở lại) không chỉ cho bản thân họ mà còn là cơ hội của con cái họ sau này.

    - Các yếu tố khác. Nếu bạn là người luôn quan tâm tới những việc như công bằng xã hội, dân chủ, sự minh bạch của chế độ, an toàn giao thông, an toàn thực phẩm...thì bạn về VN sẽ cảm thấy rất bức xúc. Mà nói thật là nếu sống ở một nơi mà lúc nào cũng cảm thấy bức xúc thì không thoải mái chút nào. Trong trường hợp đó bạn nên ở lại Mỹ. Còn bạn là người luôn yêu đời, nhìn đâu cũng thấy cuộc đời tươi đẹp và không quan tâm đến mấy chuyện ở trên thì lúc đó cân nhắc tới các vấn đề khác để quyết định là ở hay về.
     
  7. linhnam

    linhnam Member MBA Family

    Joined:
    Dec 22, 2007
    Messages:
    416
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Sài Gòn / Việt Nam
    Current employer/school:
    DataDesign Vietnam Co. Ltd.
    Undergrad major:
    Computer Science
    MBA (intent) major/School:
    Entrepreneur/UC Davis
    Ở đây mình muốn nêu ra một số câu hỏi để challenge những người có ý định về VN như anh Nhật Nam, chị Chi, Ngọc:

    1) Bạn sẽ nuôi dạy con cái ở Việt Nam thế nào?
    Ở đây chúng ta đều đã từng sống, học tập và làm việc ở nước ngoài nhiều năm, bây giờ nhìn lại kiểu giáo dục mà trước kia mình phải theo ở Việt Nam, chắc chắn ai cũng thấy không hài lòng. Vậy mức chịu đựng của mình như thế nào khi con cái của mình cũng rơi vào môi trường như vậy, thậm chí hiện nay còn lạc hậu, giáo điều, thành tích nhiều trước nữa?

    Lưu ý rằng mình đã từng chịu đựng được không có nghĩa là con mình có thể chịu đựng được. Hơn nữa, nhiều khi bản thân mình chịu đựng được khó khăn, nhưng lại không thể chịu được khi nhìn người yêu thương của mình chịu đựng khó khăn đó. :D

    2) Bạn có thoải mái sống ở Việt Nam khi gặp những điều trái tai trái mắt hằng ngày?
    Ví dụ: giao thông tệ hại, ô nhiễm môi trường, hành chính lôi thôi, quan liêu, corrupted, văn minh đô thị không có, dịch vụ tệ hại, chăm sóc sức khỏe kém...

    Lúc ở nước ngoài thì ít gặp những điều trên, nên mình chỉ lo những khó khăn chính trong cuộc sống, công việc thôi. Ít bị stress hơn khi ở Việt Nam.

    3) Đang có công việc thành đạt, tài sản đáng kể, bỗng nhiên buổi sáng thức dậy người ta tuyên bố rằng những tài sản đó không còn là của bạn nữa, và bạn không được kinh doanh công việc đó nữa. Khả năng này không phải không có, bạn có sẵn sàng chấp nhận?

    4) Cái gì đang ràng buộc bạn ở Việt Nam cũng như ở Mỹ?
    Cuối cùng thì ai cũng sẽ hạnh phúc khi gắn bó với điều ràng buộc mình mạnh nhất. Công việc, gia đình, xã hội, niềm đam mê,... đều có thể tạo nên sự ràng buộc, dĩ nhiên mỗi người có sự ràng buộc riêng.

    À, cũng phải hỏi: sự ràng buộc đó có rõ ràng và đủ mạnh, cũng như mình đã đủ can đảm để gắn bó với nó đến cùng, trên hết tất cả các khó khăn, cơ hội khác hay không?
     
  8. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    1
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    Mình viết bài này khéo lại "nổi sóng dư luận", nhưng mà thật tình cờ là trưa hôm qua đi ăn trưa các đồng chí đã về cũng như chưa về cũng đá qua thảo luận vụ này 1 chút nên mình cũng hơi suy nghĩ về nó.

    - Nói về vấn đề hòa nhập, phải nói thẳng là dân châu Á ( trong đó dân Việt Nam cũng là đại diện nổi bật) hòa nhập kém. Việc hòa nhập này, trước tiên, phải thừa nhận là khó khăn. Đi sang 1 đất nước xa lạ, dân tình cũng đã có network của họ rồi, mình không rành văn hóa, thể thao, món ăn. Thời gian đầu chỉ để theo kịp chúng nó thôi đã mệt lắm rồi. Thế là vì cái rào cản nó to quá cho nên mới qua được giai đoạn đầu thì các đồng chí nhà ta có xu hướng là "đi tìm cái gì thân quen thôi." Cứ nhìn thử xem du học sinh các nơi đi chơi với dân mình rầm rộ, thân thiết lắm. Trong các cuộc đi chơi hiếm hoi lắm mới thấy 1 chú không phải Việt, mà chú ấy vào cái là bị label "foreigner":drop2:. Mà nhiều người chưa đi đã lên mạng đi hỏi khắp nơi xem chỗ đấy có người Việt không để "đỡ sợ".

    Thật ra công bằng mà nói du học sinh còn khá hơn rất nhiều so với những người đi định cư. Những người này sống co cụm trong community của họ và hầu như không giao thiệp với bên ngoài. Việt Nam được xếp vào 1 trong những community khép kín nhất nước Mỹ (tất nhiên là cùng với 1 loạt các chú châu Á khác kiểu China, Korea). Nói gì ngay trong công ty mình còn lập cái list cho Việt Nam rủ nhau đi ăn rầm rộ, các em contractors cuối cùng cũng toàn thấy co cụm chơi với nhau trong cùng 1 chủng tộc

    - Chính vì khó hòa nhập nên mọi người quay ra "nhớ nhung" "dằn vặt" về Việt Nam. Ở đâu cũng thế, nếu thấy khó hòa nhập, khó được tiếp nhận thì người ta có xu hướng nhớ về nơi mà ở đó người ta cảm thấy tự tin, cảm thấy được trân trọng, cảm thấy không phải quá khổ sở cũng được tiếp nhận. Điều đó tạo nên hiệu ứng "ở Mỹ mà hồn ở Việt Nam" nên thật ra rất khổ sở.

    - Mình nói ra những điều này rất chân tình vì mình cũng đã từng có những tâm tư và suy nghĩ như thế khi mình đi học 2 năm. Thời gian đó sức ép kiếm việc, sức ép tiền bạc, không được chủ động đi lại tiền nong làm cho mình thấy mình rất bé nhỏ, thấy mình rất useless. Nghĩ ở Việt Nam mình sung sướng thế, quơ tay là có job, thế mà ở đây vất va vất vưởng.

    - Nhưng có điều này positive cho mọi người: quá trình hòa nhập văn hóa cũng giống như học Tiếng Anh, nếu quyết tâm, nếu tìm mọi cách ra khỏi comfort zone của mình thì qua giai đoạn đầu mọi thứ sẽ dễ hơn rất nhiều. Đấy là lý do vì sao có những người ở Mỹ 20 năm tiếng Anh vẫn kém, và có những em sang 2,3 năm tiếng Anh rất khá. Mình không bài trừ chuyện chơi với Việt nam mà khuyến khích các bạn nên cố gắng mở rộng mọi quan hệ khác (dù là ban đầu nó rất khó). Sự hòa nhập này khó hơn chuyện học tiếng Anh bởi nó là 1 quá trình lâu dài (thật ra mình học tiếng Anh cũng rất lâu mà mình không để ý đấy thôi), đòi hỏi sự nỗ lực tự xây dựng network của riêng mình.

    - Riêng mình thì lần này về Việt Nam mình nghĩ nếu chọn mình sẽ ở lại Mỹ. Tất nhiên hoàn cảnh của mình có khác các bạn 1 chút. Ngoài chuyện Hà Nội đông, bụi, hay ồn (cái này con không chê cha mẹ khó, chắc về lâu chút là quen), cái mình thấy khó sống nhất là quan điểm sống của người Việt Nam. Bản thân mình cũng là người chịu khó cập nhật thông tin qua website, nhưng khi về đến nhà trực tiếp nghe những người là bạn bè quanh mình nói chuyện thì vẫn không thể không sốc: ví dụ họ nói chuyện chồng không chịu động tay chút nào đến việc nhà, chuyện chồng này kia có thể có cô nọ cô kia vui chơi, chuyện ngại học, không muốn đổi công việc. Có thể các bác trai thấy khác nhưng là phụ nữ, mình cảm thấy người phụ nữ ở Việt Nam càng lớn tuổi càng phụ thuộc rất nhiều vào chồng (chồng bảo chồng cho), ngại học hỏi, sức ỳ rất lớn. Quan sát việc làm ở Việt Nam mình thấy mọi người rất thư thả, làm việc chỉ nhanh nhanh đến giờ về (chắc mình chưa được biết chỗ nào làm việc hết lòng cả:drop2:).

    Thứ nữa là nhìn chung về xã hội Việt Nam. Mình rất lo cho con trẻ ở Việt Nam. Ở đây không lừa dối, không đút lót thì không được việc, vậy mình sẽ dạy cho con trẻ thế nào. Mẹ mình là giáo viên về hưu, sau hơn mấy chục năm dạy CVA và sang Lương Thế Vinh thì về 1 trường tư dạy và cuối cùng phải bỏ vì học sinh quá xấc xược, dùng ngôn từ "tiền" để mắng giáo viên. 20-11 họ đút phong bì vào hoa đến nhà, khi phát hiện xem trả thì giáo viên chủ nhiệm yêu cầu "không nên làm khó" họ. Mấy đứa trẻ nhà mình học tính nói to, học tính phê phán vì đâu đâu cũng thế. Mình nghĩ vậy dậy con làm sao khi ra đường là chen lấn (hôm qua mình xuống xe bus, xe chưa dừng hẳn mà phụ xe đã quát mình là nhanh chân lên trong khi còn 1 bác già đứng sau đang bíu vào tay mình), chửi tục, là vô ý thức (nhìn phố hoa Hà Nội). Bố mẹ không bỏ thời gian ngồi nói chuyện với con mà thay vào đấy là : con phải, con nên mà không giải thích. Tất nhiên là mình không xa lạ với những chuyện ấy vì thời mình là thế. Nhưng bao nhiêu năm rồi bố mẹ vẫn không cập nhật kiến thức, chưa kể môi trường giờ xấu hơn thời mình rất nhiều.

    Tất nhiên về Việt Nam thì được ăn uống sung sướng, gặp bạn bè sung sướng (massage thì rẻ quá:drop2:). Mình nghĩ quan trọng ở đâu mình thấy hạnh phúc thì đấy là nhà.

    Còn mình sau 1 thời gian sống với chồng mình, mình thấy người Mỹ rất thân thiện, nhưng họ không có thói quen can thiệp vào đời sống của người khác. Nhưng nếu tìm được điểm chung thì dân Mỹ rất dễ hòa hợp và dễ mến (nó chưa chắc đã suy nghĩ sâu sa như mình). Bọn mình sống rất thoải mái, làm việc hết mình xong hết ngày thì hoàn toàn là của mình, cuối tuần đi chơi, thăm thú và tìm hiểu văn hóa ở nơi khác. Rảnh rỗi thì mời bạn bè đến nhà. Dân Mỹ bên này ai cũng có 1 hobby nào đó cho mình, cuộc sống gần với thiên nhiên hơn, trung thực và thật thà hơn.

    Nên mình nghĩ để sống ở 1 nơi nào đó thì tốt nhất nên tìm cách học theo cách sống của họ, hay cách nào mình thấy thoải mái. Còn nếu cứ khư khư nghĩ rằng ta chỉ sống theo cách ở Việt Nam với kiểu xác ở đây mà hồn ở Việt Nam thì nên về, tiếc gì đất Mỹ.

    Rảnh thì bài sau sẽ bàn về môi trường làm việc ở Mỹ.
     
    Last edited: Jan 6, 2009
  9. ngotrung

    ngotrung Member MBA Family

    Joined:
    Apr 1, 2007
    Messages:
    590
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi/Vietnam
    Current employer/school:
    FPT Distribution
    Undergrad major:
    Electrical Engineering
    MBA (intent) major/School:
    Marketing
    Nếu các bạn định về Việt Nam thì nên theo dõi tình hình vĩ mô một cách sát sao: môi trường kinh doanh cho doanh nghiệp, luật pháp...

    Theo mình thấy, mấy năm tới làm ăn ở Việt Nam khó khăn lắm, dựng nghiệp lúc này không được thuận lợi cho lắm đâu.
     
  10. Quang

    Quang Pocketful of Sunshine Administrator MBA Family

    Joined:
    Sep 27, 2006
    Messages:
    3,777
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    Millington, New Jersey. USA
    Current employer/school:
    Pfizer Consumer Healthcare
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    Marketing
    Or it can be a once in a lifetime opportunity to make a fortune, depending on how you view it.

    When I say this, of course, my perspective is leaning toward the latter. The opportunity to make millions of dollars is not easy to pass on, anywhere in the world. Think about Russia in the transition period that made several billionaires, think of how they did it, Viet Nam is in a very similar situation.

    In short, it's not an easy time, but if you're in it for big game hunting, it's the time.

     
  11. saubebe

    saubebe Gold Member of the Year 2009 Nominee MBA Family

    Joined:
    Apr 7, 2008
    Messages:
    345
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Atlanta
    Current employer/school:
    Kimberly-Clark
    Undergrad major:
    International business
    MBA (intent) major/School:
    Marketing/ GBS
    Hôm qua đang ở văn phòng không viết được dài, định viết một bài thật tâm huyết, vì em cũng sũy nghĩ cái này hơi nhiều, nhưng đến bây giờ đọc bài này xong, tự dưng chẳng biết nên bắt đầu từ cái gì. Cũng có nhiều factor toto như mọi người nói nhưng cũng có những cái nuance nho nhỏ thôi cũng phải xem xét vì nó make a difference. Đau đầu. Chốt lại một câu, cho tới thời điểm này, em kết luận thế này, ở đâu cũng có cái được cái mất, muốn make it big ở đâu cũng cần có thời gian và phấn đấu, chẳng đâu dễ dàng hơn đâu cả thế nên phải chọn một đường, take the risk và make things happen thôi. Tất cả những discount kiểu như dưng mà ... mới cả mối trường vv... đều relative cả thôi. Em đã biết những người chọn con đường trở về rất inspiring và giờ rất thành công, không thể nói là nếu họ ở lại Mỹ, họ sẽ thành công như thế hay không. So sánh ở đây là không relevant nhưng quan trọng là họ "thành đạt" on their own terms. Em cũng biết những người ở lại và make it big... Vì thế để chọn lựa một con đường cho mình, cái tiêu chí duy nhất mà em thấy relevant (với em) là fit, là mình thích; còn lại cái gì cũng đều argue both ways được ... chắc hơi giống như bác QAnh, nhưng "làm mình hạnh phúc" cũng không hẳn là fit vì cái này nó dependent vào những yếu tố khác quá.

    Nhìn chung mọi người có vẻ đang đưa ra pros and cons của cả hai options (assume là either Mỹ hay Việt Nam, không có lựa chọn thứ 3 như nước khác), theo những khía cạnh chính là (1) hòa nhập - do you/can you feel belonged?; 2) công việc và cơ hội công việc bao hàm career, money ...; (3) môi trường và quality of living (giáo dục, đạo đức vv...)l (4) những khía cạnh xã hội khác. Assuming là cả hai người (với những ai có gia đình) không bị hạn chế mặt nào, chứ có nhiều người em biết là sang Mỹ, đồng nghĩa với một trong hai người phải hi sinh sự nghiệp của mình vì không phù hợp vv...

    Cái em lăn tăn nhất là #2; cái biết rõ ràng nhất là #3, còn cái thấy không vấn đề gì nhất là #1. Nói sơ cái #1. Xin nói thật là không phải khoe, nhưng cái vụ hòa nhập em thấy đúng là tùy. Thời gian trước đây, em không make an effort để hòa nhập lắm, tức là chỉ có 1-2 người bạn Mỹ và thực sụ là ignorant với cuộc sống của người Mỹ. Tóm lại thân ai nấy sống, em cũng may mắn là có một network bạn bè, cả Việt, cả international khá đông và xôm tụ nên chẳng băn khoăn gì. Trong công ty thì chẳng bao giờ có prob với đồng nghiệp, như mọi người có 2-3 đồng nghiệp thân có thể nói chuyện gia đình, có thể mời nhau về nhà, đi chơi chung vv... Chắc mình cũng sống private quên, thấy thế là đủ. Nhưng từ khi có Cún, em deliberatly tham gia vào cộng đồng nhiều hơn (hoặc ít ra là có kế hoạch rõ ràng) vì mình là một phần, con mình phải cảm thấy belonged và phải có một cái childhood hoàn hảo. Thế nên em cũng mon men tham gia playgroups, rồi mom forum vv... chưa làm được gì nhiều nhưng từ khi mình interested thì mình cũng tìm hiểu, hỏi han, nói chung được các bạn Mỹ thân mến nhiệt tình welcome. So far, so good. Kể cả đồ ăn là cái fundamental nhất cũng bắt đầu thích thêm và học cách nấu đồ ăn Mỹ. Chưa thực hành được bao nhiều nhưng sắp tới sẽ phải làm nhiều vì bé con đi nhà trẻ sẽ ăn chung với các bạn, phải cho bạn hòa nhập cả ở nhà để bạn không bị "khổ". Tuy nhiên chăc đến cả khi mình hòa nhập 100% rồi thì chắc đồ ăn ưa thích của em vẫn là đồ Việt Nam, kế đến là Hàn, rồi đồ Hoa (authentic í')

    Cái thứ #3 thì như nhiều người nói rồi, ở VN có cái exciting vì cafe, cà pháo, bạn bè buôn dưa vv... giáo dục thì nếu như mình make an effort em nghĩ cũng không đến nỗi nào, tuy rằng cũng đau dầu lắm. Các trường trong SGN em không biết, nhưng em có một mong ước, đi đâu thì trễ nhất là khi học lớp 8, bạn Cún của em được học ở một trường ở HAN. Em ở lò Chuyên Ngữ SP ra, em biết cái gì work, cái gì không, em nghĩ sẽ beat the odds được. Còn ở Mỹ thì cũng tương đối lắm. Mỗi khi nhìn vào mấy cái stats kiểu như drop-outs (highschool) hoặc những bài review về chương trình 12K thì cũng lắm vấn đề. Như ở nhà quê của em, tỷ lệ drop out high school, drugs, sex thật là đau đầu (GA đứng cao nhất Mỹ về tỷ lệ này thì phải ~1/3?) Chưa kể đến chuyện học HS không biết làm toán, hay đọc kém, grammar thì không biết gì không phải chỉ là chuyện ở VN, ở Mỹ gớm chẳng thiếu. Đã gọi là education thì mình phải invest và chuyên tâm thôi, đâu cũng vậy. Nhưng mà môi trường sống thì công nhận hơi rởm; nhất là chuyện các ông muốn have a career phải đi nhậu nhẹt, HPGD thì rởm rít - cái này là điểm trừ #1 với em. Mỹ dù sao cũng individualistic và hưởng thụ hơn, ít áp lực xã hội để có những tệ nạn như thế.

    Cái #2, thật là nhức đầu, nhưng có hai yếu tố này em thấy khá rõ (trong context của em) là tôc độ - "growth" và "how big". Mọi người nói cả rồi, cái gì cũng tùy, em biết những người ở VN, giàu hơn tỷ lần mình đi cày cao cấp ở đây; rồi chưa kể cái fulfilling về mặt công việc cũng nhiều hơn, vì mình ở vị trí ra quyết định, có nhiều responsibility, power để make things happen, hoặc làm chủ hoàn toàn. Ở đây thì em thấy cơ hội để chuyên sâu, để biết một cái gì đó cho đúng là biết (không amateur) để thành expert hoặc leading edge trong lĩnh vực mình yêu thích là rất tốt, ở VN khó có cơ hội vậy. Nhà mình, vẫn breath hơn là depth; thành ra về mặt career track rồi challenge cũng như cái skill set sẽ khac nhau hoàn toàn. Ở đâu, để make it big thì cũng cần nỗ lực, tài năng và patience. Kiểu anh hùng rơm mà thắng thế ở VN thì cũng có nhưng mà bộ phận những người tự làm nên cái mà mình thích cũng không thiếu. Tóm lại cái dream của mình nằm ở đâu? Đi làm ở đây một thời gian, một điểm mình tháy khá rõ đó là cái get a "dream" job chỉ là cái khởi đầu bé nhỏ. Còn make nó thành dream job thực sự, được làm những gì mình muốn mới là cái battle field. You are ultimately responsible to navigate and build your career - không ở đâu mà cái này không đúng. Trong một xã hội "ngăn nắp" hơn, có lẽ you think you know the way better, but it depends. Ở Mỹ cũng đa dạng, chẳng có công thức nào cố định.

    Cuối cùng một yếu tố nữa la những vấn đề xã hội khác, mình có thích công hiến không? mình có tham vọng làm một cái gì impact cho xã hội VN không vv... Điều này nghe có vẻ rat fuzzy nhưng khá dear với nhiều người, và nó làm cho người ta nghĩ đến con đường về VN. Một đứa bạn TQ của em put it lightly thế này. 1 thế hệ trước, người TQ "yêu nước" ở lại Mỹ; còn bây giờ người TQ "yêu nước" về TQ làm giàu, chỉ có những đứa lười như tao mới ở lại đây làm thuê và hưởng thụ vật chất :D
     
    Last edited: Jan 15, 2009
  12. tenchubv

    tenchubv <span style="font-weight: bold;">Winner - Gold Top MBA Family

    Joined:
    Sep 27, 2008
    Messages:
    449
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Vietnam Partners LLC
    Undergrad major:
    Finance
    MBA (intent) major/School:
    MBA in Finance
    Cảm ơn Phương Anh và Chi với 2 bài viết rất tâm huyết, chứng tỏ các bạn thực sự là những người trong cuộc, thực sự suy nghĩ về điều này.

    Xin trả lời câu hỏi của linhnam và cũng là để nêu ra quan điểm của mình

    1) Bạn sẽ nuôi dạy con cái ở Việt Nam thế nào?
    Bản thân mình có hai nhóc rồi, và nhiều khi cũng bối rối với câu hỏi trên nhưng từ kinh nghiệm của bản thân và cả từ bố mẹ của mình, mình nhận thấy rằng quan trọng nhất là hình thành nhân cách. Nhân cách được hình thành từ rất sớm và thời điểm mà cha mẹ có thể influence nhiều nhất là từ 2-6 tuổi. Điều quan trọng nhất với 1 đứa trẻ có một nhân cách và tâm lý của 1 đứa trẻ là cha mẹ hành phúc và cha mẹ cư xử mẫu mực. Cái này mình tự tin là mình có thể làm được, dù ở bất kỳ đâu, Việt Nam hay Mỹ. Điều này cũng giống như giữ cho con cái mình 1 hệ miễn dịch tốt và nó có thể tự hấp thụ cái tốt và loại bỏ cái xấu của giáo dục và của xã hội. Rõ ràng là giáo dục của Mỹ tốt hơn nhưng đúng như Chi nói, giáo dục của Mỹ không phải là hoàn hảo, không có nghĩa là bố mẹ có thể phó mặc cho giáo dục. Điều này giải thích tại sao tỷ lệ trẻ em black có tội phạm nhiều hơn trong khi con nhà Jewish lại rất ngoan và thành đạt. Hiển nhiển là cơ cấu gia đình black american quá lỏng lẻo trong khi nền tảng gia đình vào giáo dục gia đình trong cộng đồng Jewish là hết sức chặt chẽ. Vì vậy, đối với giáo dục con cái, mình tự tin vào gia đình hơn là nhà trường. Tất nhiêu là nếu vẫn là gia đình mình thì ở Mỹ hiển nhiên con mình sẽ có giáo dục tốt hơn và mình đỡ mất nhiều thời gian quan tâm hơn.


    2) Bạn có thoải mái sống ở Việt Nam khi gặp những điều trái tai trái mắt hằng ngày?
    Mình đã sống với nó gần 30 năm nên ở thời điểm trước khi đi Mỹ, mình gần như không có vấn đề gì lắm. Đúng như PA nói, con không chê cha mẹ khó. Một điểm nữa mà linhnam đề cập là stress thì phải nó rằng xã hội Mỹ stressful hơn rất nhiều VN bạn ạ. Xã hội càng phát triển bậc cao, càng nhiều luật lệ thì càng stressful. Phải nói lifestyle của VN là relax hơn rất nhiều so với lifestyle ở Mỹ. Đấy là nói chung nhưng điều này còn phụ thuộc rất nhiều vào hoàn cảnh từng người nữa.

    3) Đang có công việc thành đạt, tài sản đáng kể, bỗng nhiên buổi sáng thức dậy người ta tuyên bố rằng những tài sản đó không còn là của bạn nữa, và bạn không được kinh doanh công việc đó nữa. Khả năng này không phải không có, bạn có sẵn sàng chấp nhận?
    Possibility của điều này gần như bằng 0% linhnam ơi. Đừng quá dramatize vấn đề này. Xã hội VN bây giờ gần giống như XH mỹ những năm 30 và nó se chỉ tiến lên chứ không bao giờ quay đầu về "thời bao cấp" đâu mà lo. Là một professonial thì lại càng không sợ điều này bởi vì skills set của bạn có thể dùng được ở VN nhưng cũng có thể dùng được ở Úc hay Mỹ hay Canada mà.

    4) Cái gì đang ràng buộc bạn ở Việt Nam cũng như ở Mỹ?
    Câu hỏi này mình xin trả lời sau nhé, có chút việc phải chạy rồi.
     
  13. Ngoc

    Ngoc Member

    Joined:
    Oct 2, 2006
    Messages:
    336
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Texas, USA
    Current employer/school:
    Baylor University
    Undergrad major:
    General business
    MBA (intent) major/School:
    Marketing
    Mình cũng xin trả lời bài của Lĩnh Nam như sau:

    1) Bạn sẽ nuôi dạy con cái ở Việt Nam thế nào?

    Mình luôn tin rằng gia đình là yếu tố quan trọng nhất trong việc hình thành nhân cách của trẻ con. Bố mẹ cư xử gương mẫu, đúng mực thì mình tin rằng những đứa con sẽ có good role models và như vậy sẽ hình thành tính cách tốt. Mặc dù mình chưa có gia đình, em cũng đồng ý với anh tenchubv rằng giai đoạn 2-6 tuổi là lứa tuổi quyết định tính cách của con trẻ. Em vẫn rất ấn tượng hình ảnh trẻ con bên này khi đi du lịch cho dù chỉ 2,3 tuổi cũng đã đeo ba lô, hoặc tự xách hành lý của mình. Nếu chẳng may bị ngã thì tự đứng dậy không có chuyện vội vàng đỡ dậy, rồi đánh cái đất hoặc cái bàn vì làm cho bé ngã như ở nhà.

    2) Bạn có thoải mái sống ở Việt Nam khi gặp những điều trái tai trái mắt hằng ngày?

    Mình nghĩ mình đã sinh ra và quen sống nhiều năm ở nhà trước khi sang đây. Mình tin rồi sẽ thích nghi lai được thôi, có thể bị reverse cultural shock ở mức độ khác nhau nhưng cũng dần dần sẽ thích nghi được vì dù sao mình cũng ở nhà, ăn đồ ăn Việt và nói tiếng Việt. Với lại mình tin 30,40 năm nữa Việt Nam sẽ tốt hơn bây giờ, xã hội nào trong thời kỳ chuyển đổi chẳng hỗn loạn và bê bối :)

    3) Đang có công việc thành đạt, tài sản đáng kể, bỗng nhiên buổi sáng thức dậy người ta tuyên bố rằng những tài sản đó không còn là của bạn nữa, và bạn không được kinh doanh công việc đó nữa. Khả năng này không phải không có, bạn có sẵn sàng chấp nhận?

    Mình nghĩ trong tương lai luật pháp VN sẽ được bổ sung càng ngày càng đầy đủ, minh bạch hơn. Quyền tư hữu sẽ được tôn trọng hơn và khả năng tịch thu tài sản của cá nhân sẽ ngày càng khó xảy ra hơn.

    4) Cái gì đang ràng buộc bạn ở Việt Nam cũng như ở Mỹ?
    Mình muốn về VN vì bố mẹ mình. Trong thời gian sống ở bên này, mình nhận ra 1 điều rất rõ rằng rằng khi ở xa như thế này,mình rất thiệt thòi nếu ở nhà người thân mình gặp chuyện gì mà mình không ở cạnh được, nhất là những nhà neo người như nhà mình. Cho dù về sau mình có thể sẽ chuyển vào SG làm việc nhưng dù sao để bay về nhà chỉ mất có 2 tiếng chứ không phải 15 tiếng như hiện nay.
     
  14. ngotrung

    ngotrung Member MBA Family

    Joined:
    Apr 1, 2007
    Messages:
    590
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi/Vietnam
    Current employer/school:
    FPT Distribution
    Undergrad major:
    Electrical Engineering
    MBA (intent) major/School:
    Marketing
    Có thể nhìn nó trên góc độ cơ hội được, nhưng điều kiện cần là phải có hiểu biết rất sâu sắc về cách hoạt động của xã hội Việt Nam hiện tại, phải có đủ quan hệ, và anh phải có rất nhiều tiền để tận dụng cơ hội này. Và, nói thì hơi khó nghe, nhưng nếu anh muốn giữ integrity thì không thành công được ở nhà vì rules, law không bảo vệ được anh. Kể cả anh có những điều kiện trên, rủi ro của việc làm kinh doanh ở xã hội mình cũng rất cao.

    Lĩnh Nam ở tuổi bọn em nên bạn ý không nói chuyện thế kỷ trước nữa đâu. Nếu exposure của anh đủ lớn ở xã hội Việt Nam, anh vẫn nhìn thấy những ví dụ về việc mất công việc, mất tiền ở mức độ tinh vi hơn. Bọn em có một câu là "muốn cụt vốn trong vòng mấy năm" để nói về việc đầu tư ở Việt Nam trong thời gian qua. Đấy là những việc bọn em nhìn thấy nhưng không kể ra được. (Các bạn thai, longatum, linhnam chắc đều ít nhiều share được kinh nghiệm của mình về những việc này.)

    Ví dụ điển hình hơn về vĩ mô trong năm 2008 để thấy vĩ mô tác động đến doanh nghiệp lớn thế nào:

    1. Anh đang làm việc nhiều năm với một vài bạn hàng nước ngoài mà phải mất rất nhiều thời gian để xây dựng được sự tín nhiệm. Đùng một cái, anh không thể mua được USD để thanh toán các hợp đồng cũ, dẫn đến mất bạn hàng và mất luôn businesses.
    2. Công ty nào hoạt động cũng cần financial leverage. Đùng một cái, anh không thể đáo hạn các khoản nợ, hoặc đáo hạn với lãi xuất gần 30% năm (kinh hồn), hoặc anh mất rất nhiều tiền forced bribery để có được các khoản vay ưu đãi.
    ....
    Trên góc độ nhà đầu tư, giả sử anh trả tiền cho một doanh nghiệp dựa trên NPV của doanh nghiệp đó, tức là khả năng tạo ra tiền trong nhiều năm tới(C1, C2..Cn). Do điều kiện vĩ mô và những thay đổi anh vừa nhìn thấy, anh đánh giá lại và tất cả các khoản C1..Cn này đều nhỏ đi đáng kể do chi phí tài chính, do risk cao hơn hẳn. Như vậy, ai cũng đánh giá trị giá của doanh nghiệp thấp đi dẫn đến cả thị trường đi xuống.

    Nhìn trên góc độ cơ hội thì đây cũng là một cơ hội tốt vì chúng ta có thể mua equities với giá rẻ và đánh cuộc vào sự thay đổi của vĩ mô. Nhưng những gì em chứng kiến thì em chưa thấy muốn bet ngay.
     
  15. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    1
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    Cái câu hỏi thứ 3 của Lĩnh Nam nghe tưởng chừng như xa lạ và thuộc thế kỷ trước nhưng nó là hiện thực ở Việt Nam cho những người làm business riêng đấy. Cái này nếu không phải đã từng làm tương đối lớn ở Việt Nam thì không hiểu sâu sắc câu này đâu. Mình nghĩ nếu hầu hết các bạn đi làm thuê thì chẳng có vấn đề gì đâu, nhưng mà cứ innovative, với có tiền kha khá tí là lúc đấy vấn đề Linhnam đặt ra không hề xa lạ đâu. Không phải người ta tự dưng đến nhà tịch thu nhà đâu, mà người ta sẽ đổi vài cái luật nho nhỏ, và kết quả là bạn phải bán cả nhà lẫn business đi mà đổ vào đấy.

    Vả lại đúng như Trung nói, làm ăn ở Việt Nam muốn giữ "lòng trong sạch" khó lắm, vì nó là cái flow mà mình phải theo, nếu không mình tự đào thải mình.

    Tất nhiên mình cũng như các bạn, đều mong muốn và hi vọng góp phần thay đổi Việt Nam, cũng như nhìn nhận những mặt tích cực của xã hội mình. Tuy nhiên chắc cũng giống như với ước mơ đi học MBA ra kiếm 1 đống tiền, mình chỉ có thể nói là ước mơ là tốt, tuy nhiên nên tìm hiểu thực tế 1 cách kỹ càng. Mơ ước thay đổi và góp phần làm thay đổi Việt Nam không viển vông, nhưng nó cần nhiều hơn là nhiệt huyết và hi vọng.
     
  16. Ngan

    Ngan Gold Member of the Year 2009 Nominee MBA Family

    Joined:
    Sep 29, 2006
    Messages:
    399
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    CA, USA
    Current employer/school:
    KPMG
    Undergrad major:
    Banking
    MBA (intent) major/School:
    RIT
    Cảm ơn bạn Nam đã mở topic cực hay. Ý kiến của mọi người cũng cực hay, rất tâm huyết và sâu sắc. Tớ bấm "Thanks" không xuể nữa!

    Đối với cá nhân tớ, chuyện con cái là quan trọng nhất. Trade off của tớ rất lớn vì ở VN tớ có bố mẹ, nhà cửa riêng (và đẹp hoành tráng :D :D), cuộc sống nhàn hạ, cơ hội việc làm tốt, nói chung mọi thứ ổn định rồi. Bây giờ sang đây mọi thứ start from scratch, công việc hiện tại ở Mỹ thì phải nói là đẳng cấp slavery. Nhưng tớ vẫn bị hấp dẫn bởi hệ thống giáo dục và môi trường cho bọn trẻ. Con gái lớn của tớ đang học lớp 2, không biết Nam hay bạn nào có con lớn hơn không, kẻo không lại bảo tớ múa rìu qua mắt thợ. Cách giáo dục ở đây rất toàn diện, hình thành nên một value system rất khác với ở VN. Trẻ em hiểu biết thế giới ngoài textbook nhiều hơn, các behaviours mà chúng expose đều tốt hơn ở VN vì mặt bằng xã hội văn minh hơn.

    Chi có nói về drop out, sex, drug ở high school, đúng, nhưng liệu VN có tỷ lệ thấp hay report sai, report unavailable? Vả lại gia đình vẫn có vai trò lớn, con mình sẽ không rơi vào các stats đó. Trường quốc tế của VN tốt nhưng chỉ là một cá thể nổi bật trong cả hệ thống VN, chứ không phải là một mặt bằng có standards cao hơn như ở đây.

    Chà, nói thế không có nghĩa là tớ bỏ phiếu 100%, thẳng tưng thế thì dễ quá. Vẫn lăn tan khi nghĩ đến bản thân, career, tough life, túi tiền hẻo, khả năng hòa nhập. Mọi người nói hết rồi, mà nói hay quá nên mình vốn đau đầu giờ lại càng đau đầu hơn :-w
     
  17. ntrung

    ntrung Member

    Joined:
    Oct 12, 2006
    Messages:
    246
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Ross School of Business
    Undergrad major:
    Engineering
    MBA (intent) major/School:
    U of M
    Cảm ơn các bác đã chia sẻ suy nghĩ rất bao quát và chân thực, những cái nhìn hết sức thực thế và đầy đủ về những khó khăn/ thuận lợi; cơ hội/ thách thức.

    Cá nhân em thấy để đưa ra quyết định của mình trước hết phải xác định priority, giống như Ms. Ngân đây. Cái gì là quan trọng với mình nhất.
    Kế đến là xác định đâu thực sự là lối sống & nhu cầu mình theo đuổi. Có thể ở tuổi này mình suy nghĩ một kiểu, sau 1 vài năm chưa chắc điều đó còn đúng trong con người mình, và nó còn bị ảnh hưởng bởi vô số nhân tố dọc con đường mình đi.

    Để trả lời câu hỏi của topic. Em quan niệm cuộc đời hay bất cứ điều gì trong cuộc sống đều giống như đánh trận. Mình tất nhiên phải chủ động tính toán, bày binh bố trận, nếu khớp được các nhân tố cùng support nhau để thành công như ý muốn thì quá tốt, nhưng ngược lại hoàn cảnh hoặc những nhân tố mình chưa tính đến có thể tác động làm vỡ trận của mình bất cứ lúc nào. Do đó em nghĩ, mình tính toán vừa phải để đa phần các yếu tố môi trường (environment) sẽ support cái priority như là một mục đích chung cuộc của cuộc đời. Sau đó thì tùy cơ ứng biến, không cần phải quá băn khoăn chìm đắm trong việc cân đo đong đếm chi li.
     
  18. ngotrung

    ngotrung Member MBA Family

    Joined:
    Apr 1, 2007
    Messages:
    590
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi/Vietnam
    Current employer/school:
    FPT Distribution
    Undergrad major:
    Electrical Engineering
    MBA (intent) major/School:
    Marketing
    Anh NTrung có cái nhìn phóng khoáng thật.
     
  19. linhnam

    linhnam Member MBA Family

    Joined:
    Dec 22, 2007
    Messages:
    416
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Sài Gòn / Việt Nam
    Current employer/school:
    DataDesign Vietnam Co. Ltd.
    Undergrad major:
    Computer Science
    MBA (intent) major/School:
    Entrepreneur/UC Davis
    Cái này có thể gọi là "trung dung". Muốn làm việc và thành công ở Việt Nam phải biết trung dung mới được.

     
  20. saubebe

    saubebe Gold Member of the Year 2009 Nominee MBA Family

    Joined:
    Apr 7, 2008
    Messages:
    345
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Atlanta
    Current employer/school:
    Kimberly-Clark
    Undergrad major:
    International business
    MBA (intent) major/School:
    Marketing/ GBS
    Mình cũng ngạc nhiên khi thấy Lĩnh Nam đặt câu hỏi đấy, tưởng bạn í "thần hồn, nát thần tính" (sorry). Nhưng như mọi người nói thì rõ là mình hoàn toàn không hiểu rõ khía cạnh này của việc về nhà. Nam và Trung hiểu rõ hơn, có thế share thêm insights được không, Với cả một bạn ở SG, một bạn ở HN. Theo các bạn môi trường kinh doanh của hai miền còn khác nhau nhiều không? Và cái manifestation của cái hiện tượng kia thế nào, có khác nhau và ở mức độ khác nhau ở mỗi nơi không?

    Thanks, C
     

Share This Page