1. Forum VietMBA đã được nâng cấp lên version mới. Mọi thông tin, báo lỗi và góp ý xin vui lòng post tại topic ⚠ Thông báo nâng cấp forum và danh sách các vấn đề phát sinh.

Trade or fade?

Discussion in 'TƯ VẤN' started by AlphaStylist, Mar 18, 2012.

  1. AlphaStylist

    AlphaStylist Member MBA Family

    Joined:
    Jan 16, 2012
    Messages:
    190
    Likes Received:
    2
    Trophy Points:
    18
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Maybank Kim Eng Securities
    Undergrad major:
    Economics
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Viết được topic này, khởi nguồn của nó thì có lẽ rất sâu xa, nhưng trực tiếp thì có lẽ là liên quan đến một bạn gái. Bạn gái này không ở nhà, làm ở UBS nhưng thỉnh thoảng bạn bè quen biết qua mạng (diễn đàn) vẫn qua lại chat chit với nhau. Hai đứa thi thoảng có nói chuyện về học hành, nhưng rồi cuộc sống cứ thế trôi đi. Cái ý định về học hành cũng cứ thế xa dần, mặc dù đứa nào cũng tâm niệm rằng đấy là chuyện sẽ phải làm.

    Tôi thì bận bịu chuyện công ty, rồi theo đuổi để làm mấy cái chứng chỉ cho nó có tẹo designation trong nghề cũng mất đến vài năm trời. Trước đây, tôi cứ định bụng đi làm tiếp một thời gian, kiếm một ít tiền rồi đi học. Khổ nỗi, kinh tế trong nước cứ phọt phẹt mãi. Năm 2009, VN-Index tăng 56,7% thì khá được tí. Hai năm sau, 2010 giảm nhẹ 2,0%, nhưng năm 2011, thị trường giảm tới 27,6%. Tôi có một số kỹ năng đặc biệt giúp cho mình hoạt động tốt hơn thị trường một chút. Khi các bạn nói về chuyện quỹ nọ quỹ kia outperform the market thì có nghĩa như thế này. Ví dụ quỹ A nó lấy cái chỉ số VN-Index làm benchmark, trong năm quỹ A loss 10% còn VN-Index declines tới 30% chả hạn, thì cái quỹ A đấy outperform thị trường 20%. Nói theo cách như thế thì hầu như năm nào tôi cũng outperformed thị trường, kể từ 2007 trở lại đây.

    Thế nhưng outperform bằng cách chỉ lỗ 10% trong khi thị trường giảm 30% thì thật ra vẫn là lỗ, và đồng vốn chả sinh sôi ra được thêm tí nào còn lạm phát thì phi ầm ầm. Trong hai năm 2010 và 2011, CPI y-o-y lần lượt là 11,8% và 18,1%. Chỉ an ủi là cặp tiền USDVND tăng nhẹ hơn so với lạm phát, chứ nếu cặp tiền này mà tăng mạnh nữa thì câu chuyện tuition càng khó khăn hơn.

    Thành ra câu chuyện đi học đi hành cứ phải gác lại mãi, cũng như đối với phần đông các bạn khác: lý do tài chính.

    Gái kia thì lấy chồng, sinh con, ngoảnh đi ngoảnh lại giấc mơ đi học cao hơn cũng đã gác lại mấy năm trời, đến khi một hôm nàng cảm thán về chuyện học hành trên facebook. Tôi thì gần xong mấy cái designation của mình, nên mấy câu chuyện trên fb lại khơi gợi thứ mình còn phải làm.

    Qua các cửa ải để được admission vào MBA đã là mệt mỏi, vào được mấy trường top càng khó hơn. Khó hơn và có lẽ thêm chút may mắn là được thêm ít aids từ các trường này.

    Nhưng nếu mục tiêu của tôi là được admission vào học MBA ở một trường top thì đã là một nhẽ. Nếu tôi nói mục tiêu này là đơn giản thì chắc chắn các bạn ở đây sẽ cười vào mũi và bảo rằng cứ thử xem như thế nào đi đã. Nhưng nếu tôi nói mục tiêu của tôi còn ở xa hơn phía sau, thì các bạn có thể sẽ chuyển sang thở dài vì đó là một điều còn ít khả năng làm được hơn nữa.

    Viết đến đây tôi phải dừng lại để nghĩ, những điều tiếp theo thật khó nói ra. Tiếng cặp loa mà tôi vừa bật vừa viết những dòng này, cất lên những lời của Neil Young:

    It's a long road behind me
    It's a long road ahead
    If you follow every dream
    You might get lost
    If you follow every dream
    You might get lost (1)

    Bài hát này như thể dành cho tôi vậy. Tôi đã đi một đoạn đường rất dài ở phía sau lưng rồi, nhưng phía trước còn biết cơ man bao nhiêu là đường đất. Đôi khi tôi tự hỏi những điều mình đang cố gắng để làm như thế này có đáng hay không? Ý nghĩa của mình rút cuộc có thay đổi gì không nếu mình làm được những điều này?? Nhưng ngược lại, nếu tôi không cố gắng đi theo thứ tôi đã chọn, liệu tôi cả đời có ân hận không? Liệu tôi có cam tâm với những thứ tôi đang có và lại kiếm tìm những thứ tốt nhất cho con đường vừa chọn?

    Tôi có một anh bạn thân học chung lớp, rất thân hoặc ít nhất đã từng rất thân. Anh ấy là một người rất thông minh, học mọi thứ mới rất nhanh. Anh ấy cũng đối nhân xử thế tốt hơn tôi nhiều. Anh ấy được nhiều người quý. Nhưng anh bạn tôi chỉ có điểm dở nhất là thái độ không chịu cầu tiến. Khi tôi nói rằng mình cần phải làm cái này, câu đầu tiên tôi đoán anh ấy nói sẽ là "không làm được đâu" hoặc "không cần đâu". Các bạn biết đấy, trường Ngoại thương cách đây mười mấy năm trước chỉ có duy nhất một khoa Kinh tế Ngoại thương (2). Chúng tôi chả được học tí gì đáng kể về chứng khoán và tất cả phải tự học hết khi vào nghề. Vào năm 2006, tôi bảo anh ấy rằng mình phải học cách phân tích thị trường, anh ấy bảo không cần đâu, tìm tin tức (tin đồn) và đoán thị trường là đủ. Sau này, tôi bảo tôi muốn làm cho một hedge fund và đầu tiên phải học MBA trước. Câu đầu tiên anh ấy trả lời là "không làm được đâu".

    Tôi đặt tên cho anh ấy là Long Can't Do.

    Bạn có thể không làm được thứ bạn muốn, nhưng ít nhất bạn đã cố mọi thứ mà bạn có thể. Bạn cố đến mức bạn hiểu rằng đấy là breaking point và bạn không thể hơn nữa, nhưng ít nhất bạn đã thử.

    Nếu có điều gì tôi thích hơn tất cả mọi thứ, thì đó là được trade trên thị trường. Thị trường xanh hay đỏ những lúc đó tôi thấy mình nảy sinh một thứ máu nóng kỳ lạ, một dạng của killer's instinct. Tôi thấy bản thân mình trong bước nhảy của thị trường. Tại sao lại thế, tại sao tôi không thích làm một kỹ sư, hoặc một nhà nhổ răng (nha sỹ) hoặc một nhà chuyên cãi lý (luật sư) thì tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng tôi có thể nhìn thị trường nhảy từng điểm cả ngày trong hàng năm trời không biết chán.

    Với cách tiếp cận thị trường của mình, tôi thấy tôi khá gần gũi với những gì mà Paul Tudor Jones, hay Richard Dennis và nhóm Turtles (3) hoặc những người kiểu kiểu thế vẫn nói chuyện. Nhưng thực tế có một khoảng cách rất xa giữa họ với một thanh niên trẻ ở cái xứ Việt Nam bụi mù mịt này, khoảng cách vạn dặm theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

    Tôi nhớ lại cái không khí rạo rực trên pit của một anh chàng newbie khi đó mới vào nghề, anh chàng có tên Martin Schwartz trong quyển Pit Bulls.

    “I checked the quote screen above Chickie’s head. Mesa had opened on the NYSE at 62 7/8. I nudged my way further into the crowd. Elbows dug into my ribs as other traders jockeyed for position. I wormed in as close as I could. Chickie had a phone cradled to his ear checking on how Mesa was running on the Big Board, the NYSE.
    Tick. The quote above him change to 62 5/8.
    The crowd started to come alive. Mese was moving. “Three bid for Ten. Three bid for Ten.” I mumbled to myself. I cleared my throat. “Hey, Chickie. How many Oct 65 calls offered at three?”
    “Thirty offered at Three. Newboy.”
    “Three bid for twenty,” someone next to me yelled.
    “SOLD! Twenty at three.” Chickie said.
    “How many now at three?” I said.
    “Ten offered at three.”
    “Er, um, ah…”
    “What’ll it be, Newboy, trade or fade?”

    Now, đến lượt bản thân tôi trả lời câu hỏi, trade or fade?

    Chú thích:

    1. Bài hát The Painter trong album Prairie Wind (gió thảo nguyên) của Neil Young.
    2. Chỉ những năm sau này, Ngoại thương mới mở thêm các khoa mới. Các khóa trước (K37 đổ về trước?), trường chỉ đào tạo Khoa Kinh tế đối ngoại - chuyên ngành Kinh tế Ngoại thương.
    3. Mấy legendary traders, cực kỳ nổi tiếng trên Street, có cách tiếp cận thiên về thị trường hơn là bằng fundamental, được phỏng vấn trong các quyển Market Wizards.
     
    Last edited: Mar 18, 2012
  2. MoralHazard

    MoralHazard Member MBA Family

    Joined:
    Jul 11, 2010
    Messages:
    284
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Ha Noi
    Current employer/school:
    IPP
    Undergrad major:
    Computer/training
    MBA (intent) major/School:
    General Mamagerment, venture captial
    Rất thích phần quote "If you follow every dream, you might get lost" từ bài The Painter của Neil Young và cả bài bác viết!

    Ngồi hóng đọc tiếp câu chuyện của bác!
     
  3. darren1010

    darren1010 Nominee - Gold member of the year 2009 MBA Family

    Joined:
    Jun 17, 2007
    Messages:
    1,066
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    Atlanta
    Current employer/school:
    Emory University
    Undergrad major:
    IT
    MBA (intent) major/School:
    Emory University
    Bài này inspiring quá. Looking forward to reading more, bạn :D.
     
  4. Quang

    Quang Pocketful of Sunshine Administrator MBA Family

    Joined:
    Sep 27, 2006
    Messages:
    3,777
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    Millington, New Jersey. USA
    Current employer/school:
    Pfizer Consumer Healthcare
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    Marketing
    Trên này có bác Longatum, không biết có phải là bác Long Can't Do trong bài không :D

    Bàn về định hướng nghề nghiệp, thường khi mình thấy có passion nhiều về vấn đề gì thì làm nghề đấy thường tốt. Nhưng khi bạn nói về cái passion với trade, mình lại thấy có vẻ là máu cờ bạc hơn là thực sự với trade, cụ thể là vì sở thích nhìn bảng điện :D Không có ý định chỉ trích passion của bạn, chỉ muốn đưa ra một cái nhìn từ góc độ khác để có thể giúp bạn định hướng nghề nghiệp tốt hơn.
     
    Last edited: Mar 18, 2012
  5. AlphaStylist

    AlphaStylist Member MBA Family

    Joined:
    Jan 16, 2012
    Messages:
    190
    Likes Received:
    2
    Trophy Points:
    18
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Maybank Kim Eng Securities
    Undergrad major:
    Economics
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Tôi mới đọc lại quyển Liar's Poker. Quyển này trước đây tôi có đọc một lần: tôi có thường thư giãn khi có thời gian rảnh bằng cách đọc các câu chuyện trong nghề kiểu như vậy. Những quyển kiểu như When Genius Failed (thiên tài cũng đứt) (1), the Quants (2) hay dạng kiểu House of Cards (3) viết rất hay, nó tạo cho mình một thứ cảm hứng về nghề nghiệp mà mình đang theo đuổi. Nhiều quyển kiểu như Reminiscences of a stock Operator (4) thậm chí còn đưa ra những lý thuyết để tiếp cận thị trường nữa.

    Nhưng lần đọc Liar's Poker gần nhất này không phải để giải trí. Trong câu chuyện có phần về một nhóm trainee của Salomon Brothers, Solly - như Street vẫn gọi nhà này như thế. Nhóm trainee này được đào tạo trong một khoảng thời gian trước khi được chọn vào các phòng khác nhau, khi đó Solly có món đặc sản là fixed income. Đám này sẽ vào phòng government, muni, corporate hay mortgage, khi đó được coi là hot nhất, hoặc vào phòng được [đám trainee] coi là tệ hại nhất, equities. Nhưng những chi tiết ấy không phải là điều quan trọng. Bây giờ tôi quan tâm là những người như thế nào có cơ hội được trở thành nhóm trainee đó.

    Tác giả của cuốn sách, Michael Lewis, học Princeton, mặc dù một ngành rất kỳ cục là lịch sử :D nhưng nó vẫn là Princeton. (Princeton is a great school, isn't it?). Và sau đó học tiếp London School of Economics (LSE).

    Tác giả kể về nhóm học viên ngồi trong lớp: "Most of the graduates from the Harvard Business School sat in front seats. Right beside them were graduates from Yale, Stanford, and Penn." (Wharton, right?). pg 41.

    "A back-row person, who had just taken an MBA from the University of Chicago..." pg 49

    "The Human Piranha, a Harvard graduate, thought nothing of it. He was always like this." pg 71.

    He looked up from the resume and said, "Amherst Phi Beta Kappa, star athlete, Harvard Law School, you must laid a lot." pg 74

    "Kronthal had just graduated from the five-year Wharton combined undegrad and MBA program." pg 95

    Holy shit.
    They collected all the toughest dogs from top schools and that was in the 80s.

    Nếu tác giả với lối kể chuyện đùa cợt rất hý lộng đã cường điệu các chi tiết này thì đã đành một nhẽ. Các quyển khác cũng gần như xác nhận. Trong quyển a Colossal Failure of Common Sense, tác giả có vẻ hơi mặc cảm vì xuất phát điểm chỉ là Uni. of Massachussetts. Anyone here got an idea about ranking of UMass???

    Kể ra thì top schools cũng không phải là đường đi duy nhất để đến Wall Street. Rất nhiều thanh niên là exchange/pit trader xuất chúng cũng đi lên những hãng lớn nhất, ví dụ như anh chàng ba mươi tư tuổi Buzzy trong Pit Bulls tôi kể trong post trước. Hoặc như một exchange trader trên Merc được nhắc tới trong Inside the House of Money (Yra Harris). Nhưng với một thanh niên trẻ đến từ Việt Nam, chỉ nghe tên thôi người ta đã nhớ ngay về một cuộc chiến, thì lựa chọn này có cũng như không.

    Thus, it seems that getting admission into a top school is the only option for me. Vì thế tôi chọn ra ba trường: Chicago, Columbia và Wharton.

    Chicago, vì ở đây có efficient market theory và một mệnh đề lúc nào cũng làm tôi băn khoăn: trong thời gian đủ lâu, xác suất tồn tại của bất kỳ ai giảm xuống 0. Nếu chúng ta coi "ai" ở đây không phải là một cá nhân cụ thể, mà là một system nào đó để trade, và nếu như cái mệnh đề này đúng, thì sẽ không có bất kỳ ai [ie. một cách tiếp cận nào đó] có thể trade trong thị trường dài hạn mà thành công được. Jesse Livermore đã tự tử bằng một phát súng lục khi phá sản ở một độ tuổi mà ông ấy không thể nào gượng dậy nổi nữa, đúng không? Richard Dennis với cái Turttle group nổi tiếng, một trend follower, có track record hàng vài chục năm ấn tượng cuối cùng đã bị drawdown tới 50% trong một năm.

    Ở thành phố lớn thứ ba này có Merc, có CBOE, như vậy sẽ có rất nhiều financial firms.

    Columbia, vì ở đây có Benjamin và Buffett, lucky stock pickers. Ở đây là NY, là Wall Street.

    Wharton, vì Wharton counts (hoặc innovatives etc., whatever).

    Where's the fuc'king stoploss?

    Trước khi bước vào một cái trade, tôi luôn nhớ đến stoploss ở đâu. (if you got into this business and don't know what I'm talking about, for sure you are a fundamental analyst, hie hie :D). Điều này dần dần ăn vào máu, khi làm bất cứ một cái gì tôi cũng cân nhắc xem lợi hại nó tới đâu. Damage control ra sao. Nếu làm thì timing như thế nào. Đây đã là thời điểm tốt để làm chưa?

    Chà, tôi có gì để mất nhỉ? Một công việc tại sell-side? Mất vài năm tuổi trẻ, ờ thì thật ra cũng không còn trẻ lắm nữa? Nhưng thật ra tôi đang tiến gần nhất tới giới hạn ở độ tuổi có thể theo đuổi con đường tôi đã chọn. Thử tưởng tượng thêm vài năm nữa, một ông già 40 tuổi râu tóc đã bạc, apply xin vào làm ... analyst hoặc trader ở một firm nào đấy trên Wall Street. Haha. It's the best story I can think of.

    Drawdown lớn nhất là ... tiền. Bạn có vào một cái trade nếu biết spread là $100k và upside thì rất hứa hẹn, nhưng tất cả mới chỉ là hứa hẹn thôi. Paper profit chưa thấy đâu cả, đừng nói là tiền mặt.

    Chú thích:

    1. When Genius Failed. Viết về LTCM, một hedge fund khét tiếng do Meriwhether, Head of Salomon's fixed income lập ra cùng với một vài partner khác, trong đó có người đoạt giải Nobel về kinh tế. Quỹ này đã wiped out trong 1998 khi thị trường dịch chuyển mạnh xuất phát từ khủng hoảng châu Á và đặc biệt là khi Nga vỡ nợ làm thanh khoản cạn kiệt và thị trường hoảng sợ tìm safe haven. Trong điều kiện tàn khốc của một perfect storm như vậy, các model mà LTMC dùng không còn hiệu quả nữa. Meriwhether sau này lập ra một quỹ khác, cũng cháy sạch trong cuộc khủng hoảng 2007-2008.

    2. The Quants. Viết về ... quants. Các quỹ dùng chiến lược stat arb. có performance rất ấn tượng trong hàng chục năm, tiến gần đến cái gọi là the Truth [or Holy Grail, whatever you may call it]. Bước vào cuộc khủng hoảng 2008, quants trong các funds này ngẫn người ra vì thị trường liên tục có những diễn biến mà theo xác suất thì hầu như không thể xảy ra được. Citadel, do một Harvard grad lập, một trong các stat arb fund như vậy đã vượt qua cơn bão.

    3. House of Cards. Viết về những ngày cuối cùng tuyệt vọng ở Bear Stearns. Tuyệt vời và đầy cảm xúc.

    4. Reminiscences of a Stock Operator. Được cho là viết về Jesse Livermore. Một trong những trader tuyệt vời nhất mọi thời đại. Tôi có cách tiếp cận thị trường gần giống với ông, và học hỏi được rất nhiều từ quyển này.
     
  6. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    1
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    Bác Quang đoán thế nào chứ bạn Long cầu tiến chết lên được.
     
  7. happydaytome

    happydaytome New Member

    Joined:
    Nov 8, 2010
    Messages:
    10
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    1
    Current city/country:
    HO chi minh
    Current employer/school:
    RMIT
    Undergrad major:
    commerce
    MBA (intent) major/School:
    NUS
    Hay, hay. Em thấy sao mấy anh traders có vẻ hơi có cá tính của một Poker player nhỉ?
     
  8. AlphaStylist

    AlphaStylist Member MBA Family

    Joined:
    Jan 16, 2012
    Messages:
    190
    Likes Received:
    2
    Trophy Points:
    18
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Maybank Kim Eng Securities
    Undergrad major:
    Economics
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Cám ơn các bạn đã ủng hộ và khích lệ. Tôi có đọc khá kỹ bài của mọi người và hiểu thêm được rất nhiều thứ cần phải làm khi chuẩn bị cho cái MBA trước mặt. Ví dụ, khi tôi đọc các topic/thread về các mùa apply, tôi cố gắng ghi chép lại xem những ai có profile ra sao, apply vào các trường như thế nào và được kết quả ra sao, admission và có financial aids gì không. Làm như vậy để có một khái niệm về mức độ hồ sơ mình cần phải đạt được. Tôi tin rằng cũng có nhiều người khác cũng làm những việc như vậy.

    Cũng có những bài tổng hợp lại rất chi tiết quá trình chuẩn bị để cuối cùng đạt được kết quả mà mình mong muốn, thậm chí còn vượt quá cả cái expectation của các bạn. Ví dụ như một topic rất nổi bật của bạn Minh Hà chả hạn. Nhìn chung, tôi thấy được inspired nhờ động lực và khát khao của các bạn, và cám ơn thật nhiều vì điều đó.

    Motif mà các bạn trên diễn đàn thường là sau khi xong xuôi tất cả rồi thì báo cáo kết quả. Tôi thì chưa apply gì, cũng chưa chuẩn bị một cách chính thức. Thành ra tôi muốn lập một topic theo kiểu hoàn toàn mới, là kể lại những gì đang trải qua, những gì tôi đang đối mặt, có thể cả những cảm xúc up hay down trong quá trình đi bước đường nhỏ trên con đường dài, rất dài mà tôi còn phải hướng tới.

    Tôi cho rằng chả ai muốn ngượng cả, và chắc chắn là tôi sẽ không muốn có bạn nào nghĩ "ờ, ảnh làm cái topic hoài bão, tâm huyết vãi hàng, cuối cùng chả đi đến đâu." Làm một topic như vậy cũng là một cách để motivated chính bản thân mình, để bản thân mình cố gắng hơn lên và không chịu thua trong những lúc nào đấy mình cảm thấy khó khăn nhất (vì có người khác cũng đang nhìn mình, mình mà bỏ cuộc thì ngượng chết :D)

    Những bạn đi sau nữa, có thể sẽ thấy topic này là hữu ích và sinh động. Nó ghi lại những gì đang trải qua nên có lẽ sẽ chính xác và gần gũi, nhiều cảm xúc hơn là việc kể lại bằng cách hồi tưởng những gì đã qua. Nhờ đó, những người đi sau có thể hình dung rằng mình sẽ vấp phải những gì, có thể rút kinh nghiệm gì hay không. Những người đã trải qua rồi, các bạn, anh chị đã học MBA xong xuôi và đang đi làm ở đâu đó thì có thể nhìn lại chính một phần của bản thân mình, nay có một người khác, đi sau, đang ở trên chính con đường mà các bạn đã vượt qua. Theo một cách nào đó, các bạn như đang đọc câu chuyện về một nhân vật nào đó trong tiểu thuyết vậy.

    Cám ơn các bạn một lần nữa.

    @MoralHazard: Cám ơn bạn cùng chia sẻ niềm yêu thích với Neil Young. Tôi khá thích ông này, cũng có nhiều album của NY và Gió thảo nguyên là một trong những thứ mà tôi thích nhất của ông.

    @Quang: có thể em viết nó hơi misled cảm giác của người đọc. Nhưng kể cả anh nói rằng những gì em nói nó có máu cờ bạc thì quả thật, đúng là thế. Trade trên thị trường cực kỳ giống với đánh bạc, giống theo mọi khía cạnh. Một anh trader amateur quyết định buông thả theo cảm xúc của mình cũng giống như các ông bà cụ già đến du hí Las Vegas và ném mấy đồng bạc vào sòng bài, để kết quả làm cho phấn khích. Những trader khác, lạnh lùng và ít cảm xúc hơn, tiếp cận thị trường một cách hệ thống cũng giống như những tay bạc chuyên nghiệp, điềm tĩnh, ít biểu cảm. Những người này hiểu phương pháp, hiểu xác suất, đi theo nó một cách có kỷ luật. Trên thực tế, có một tay bạc khét tiếng (là giáo sư MIT) đã nghiên cứu ra cách chiến thắng nhà cái trong trò Blackjack và viết quyển sách có tên là Beat the Dealer. Trong nhiều năm sau, ông ấy tập trung vào thị trường và viết một quyển khác có tên Beat the Market. Tên ông ấy là Van Tharp, là người mở đường cho thứ mà bây giờ người ta gọi tên là statistical arbitrage (stat arb).

    Rất nhiều fund manager kỳ cựu trong các hedge fund khét tiếng nhất đều là những tay đánh bạc lão luyện, trong các trò như poker, bridge. Trong nhóm Turtle mà em hay nhắc tới, có tuyển một anh đánh bạc chuyên nghiệp vào làm trader.

    Nói chung đánh bạc cũng có vẻ khá hay, mỗi tội em không biết đánh bạc mà em thì có một tính rất xấu là chỉ chơi cái gì mình có cửa thắng cao nên cũng chả bao giờ đánh bạc :D
     
  9. Carefree

    Carefree Member MBA Family

    Joined:
    Nov 29, 2008
    Messages:
    378
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Vietnam
    Current employer/school:
    Unilever
    Undergrad major:
    International Trade
    MBA (intent) major/School:
    NA
    Cám ơn bài viết của bạn Nam. Trâm rất quý các bạn có tâm huyết và định hướng nghề nghiệp rõ ràng như bạn.

    Nam làm mình nhớ đến 1 đồng nghiệp cũ - người giúp mình nhận thức được tầm quan trọng của niềm đam mê nghề - lúc mình làm forex trader cho 1 ngân hàng ở Việt Nam. Lúc đó quả là nghề chọn mình (và sau này mình chọn nghề khác :) ). Trâm có full time offer làm ở forex trading 6 tháng trước khi tốt nghiệp undergrad ở VN và điều buồn cười là trước đó mình không nghĩ là mình sẽ làm nghề này. Sau đó mình perform cũng khá tốt và được promote làm trader sau 3 4 tháng. Lúc đó mọi thứ đều mới mẻ và có nhiều thứ để học, vì trước khi đi làm có nghĩ mình "dính" vào nghề này đâu. Mặc dù bận rộn kinh khủng và khá thích thú vì có nhiều thứ mới lạ, thỉnh thoảng mình cũng thấy có gì đó "lấn cấn" nhưng rồi không có thời gian ngừng lại để suy nghĩ. Đến khi mình gặp 1 đồng nghiệp mới vào, bằng tuổi, cùng khóa thì mình mới biết là tại sao. Đơn giản là khi nói chuyện với bạn đó, mình thấy rõ niềm đam mê của bạn. Ngay từ đại học năm 2 bạn đã bắt đầu đam mê và tự mày mò tiềm hiểu, đọc sách về kỹ thuật cũng như các câu chuyện trong nghề như bạn nói. Bạn đó cũng xác định, và biết chắc là sau này - bằng cách nào đó sẽ trở thành 1 trader. Nhờ vậy mà mình cũng tự question đam mê của mình là gì - câu trả lời thì mình đã biết, chỉ là lúc trước mình chưa thực sự đi tìm mà thôi.

    Trở lại câu chuyện của bạn Nam, mình mừng là bạn đã quyết tâm theo đuổi hoài bão của mình. Những ai thực sự nghĩ nghiêm túc về nghề của mình thì chắc chắn mục tiêu không chỉ là admission vào trường top. Và nước Mỹ sẽ là một nơi tốt để bạn thực hiện ước mơ của mình vì đây là trung tâm tài chính và cũng là nơi anh tài khắp nơi đổ về, mình tin là có nhiều người cũng có ước mơ như bạn. Mình hy vọng là bạn sẽ đat được điều mình muốn cho dù có xuất phát điểm thấp (đến từ emerging market etc.). Sometime you can even use it to differentiate yourself and tell your own story, either for the admission or your job hunting.
     
  10. luulamhong

    luulamhong Member MBA Family

    Joined:
    Jul 24, 2008
    Messages:
    63
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    San Francisco, US
    Current employer/school:
    University of San Francisco
    Undergrad major:
    Information Technology
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Hie hie, tớ thì không dám comment gì, chỉ thấy buồn cười khi nghe bạn Nam gọi 2 ngài kia là Lucky stock pickers :)), cứ nghĩ đến cụm từ đấy là tớ lại thấy buồn cười.

    Anyway, tớ đã thử trade và lãi cũng kha khá, nhưng dù có lãi tớ cũng không thấy có cảm giác an toàn vì chả biết vì sao stock nó thay đổi chóng mặt trong thời gian ngắn nên tớ nghĩ về lâu dài chưa chắc trading sẽ đưa tớ thành Warren Buffett được.

    Nhưng ông Buffett thì giải thích được vì sao ông ấy lãi :). Không phải chỉ vỏn vẹn 1 từ lucky đâu nhé, nếu để thành công được như ông ấy.

    Nhưng thôi, chúc bạn Nam may mắn nhé, tớ dù sao cũng rất hào hứng khi thị trường nước nhà có thêm nhiều traders chuyên nghiệp!
     
  11. AlphaStylist

    AlphaStylist Member MBA Family

    Joined:
    Jan 16, 2012
    Messages:
    190
    Likes Received:
    2
    Trophy Points:
    18
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Maybank Kim Eng Securities
    Undergrad major:
    Economics
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Vậy là tôi đã chọn Chicago, Columbia và Wharton. Chicago thì tôi thích nhất trong ba trường, còn Columbia thì có cái hay nhất là ở NY. Theo như tôi lấy data, average GMAT của Columbia là 716. Hai trường kia chắc cũng same same (dù Wharton về sau không công bố data về GMAT nữa.) Tất nhiên có thể chọn thêm mấy trường thấp hơn nữa, nhưng dù sao đấy không phải là ưu tiên, mà apply nhiều thì cũng tốn tiền và tốn công sức.

    Thế thì sao bây giờ. Tôi xác định mục tiêu là thi GMAT được khoảng 750-780 điểm. Tôi chưa thử qua bao giờ, thấy mọi người cằn nhằn thì có vẻ khó để đạt được mức này. Nhưng tôi thì nghĩ thế này. Thứ nhất, là nghe nói nhiều thanh niên từ Trung Quốc và Ấn Độ điểm GMAT rất cao. Người ta đạt được chắc chẳng có lý do gì mình không đạt được. Thứ hai và quan trọng nhất, tôi nghĩ học khó kiểu gì thì khó, không có gì khó bằng kiếm tiền. Va chạm trên thị trường nhiều, đối mặt với những lỗ lãi, kiềm chế những cảm giác greed hay fear là thứ mà không phải lúc nào cũng dễ tiêu hóa được. Cho dù mình đã cố gắng cách mấy, cố gắng không cảm xúc đến mức độ nào đi nữa thì cái cảm giác lỗ lãi đau buồn hay vui sướng nó không thể nào mà dẹp bỏ được. Có một vài người phỏng vấn trên vài quyển sách trading dạng kiểu Market Wizards nói là lỗ hay lãi tao chả có cảm xúc gì, theo tôi là nói phét.

    Nếu mà nâng điểm GMAT một tẹo cho đẹp để dễ có tí aid thì tốt nhất là tôi cố thử. Làm ở nhà đến mấy năm lương cũng chả được đến $5-60k (tất nhiên là không nói đến chuyện đánh trên thị trường, khi mình take risk để có return thì cũng có thể thua lỗ, đây lại là chuyện khác).

    Thành ra động lực tốt nhất để đạt điểm cao GMAT là ... nghĩ đến tiền và theo tôi nghĩ thì học GMAT không thể khó bằng vật lộn kiếm tiền trên thị trường, dù hai kiểu khó có thể hơi khác nhau tí tẹo. Nhưng chịu khó tí vì phần thưởng vài chục nghìn thì cũng đáng, neh???

    Ok, vậy là tôi xác định mục tiêu cho cái GMAT xong. Một cái khác là thư giới thiệu (LOR). Nói chung các trường đòi hỏi mình có hai đến ba cái thư. Mấy bạn adcom nói rằng tốt nhất là những người có vị trí supervisor với mình. Tốt thôi, tôi sẽ nhờ chị Manager viết cho một cái và chị ấy cũng đồng ý. Một cái nữa tôi định sẽ nhờ thằng Head. Tất nhiên gọi Head là thằng đối với người Việt mình cũng hơi láo, nhưng cứ tây thì tôi quen dịch ra tiếng Việt là thằng cho thoải mái nên ở đây chắc chả có ai khó chịu.

    Thằng Head của tôi người Mỹ, alumni Stanford làm đủ các Investment bank lớn nên chắc cái LOR này cũng cho mình thêm được tí weight. Trong trường hợp mà trường nào cần tới 3 LORs thì chắc phải xin thêm một cái từ anh CEO (anh này người Việt nên gọi là anh), cũng không vấn đề gì ghê gớm lắm, nhưng không phải xin thì tốt hơn. Dù sao thì Head of Research hết ra lại vào, trong khi CEO thì chỉ có một anh thôi, cứ ngồi đấy mãi :D

    Trong những người làm việc cùng thì tôi thích thằng Head này nhất. Nó nguyên là derivatives trader. Ban đầu thì tôi cũng nghĩ là ờ, trên thế giới này có một tỷ trader ấy mà, nhưng về sau thì tôi có cái nhìn khác thật. Là vì nó cực kỳ sắc sảo khi nhìn thị trường. Một vài Head trước của tôi là dân research nên không nhạy với thị trường lắm nhưng tới thằng này thì ra vấn đề luôn. Không phải chuyện gì mình cũng đồng ý với nó, nhưng cái chính là nó có ưu thế về mặt ngôn ngữ. Khi argueing, lợi thế về ngôn ngữ của nó là một vũ khí hủy diệt.

    Các bạn thấy thế này. Nó nói về một vấn đề abc nào đấy, khi mình còn ngẩn tò te ra nghĩ xem nó nói cái gì, thì nó đã sang câu khác rồi. Thành ra mình phản ứng rất chậm, ít nhất là chậm hơn nhiều so với tiếng Việt. Khi nó đùa mấy câu thì mình vẫn còn ngớ người đến khi mình hiểu ra và chuẩn bị cười thì nó đã trở lại nghiêm túc :D Thành ra là mình như thằng thộn với nó, chỉ khi nào cãi nhau trên email thì mình mới mới đúng là mình, argue rành mạch hơn. Mẹ kiếp.

    Một điểm tôi thích nữa ở thằng Head là nó ...chửi rất bậy. Bây giờ thì Head ngoan rồi, nhưng hồi mới vào thì nó nói bậy kinh khủng khiếp. Đây có vẻ như là ngôn ngữ chung của mấy thằng trader mất dậy thì phải. Ví dụ trong Liar's poker, thằng Piranha nói thế này:

    "If you fuc'king buy this bond in a fuc'king trade, you're fuc'king fucked."
    Hay "If you don't pay fuc'king attention to the fuc'king two year, you get your fuc'king face ripped off."

    Hay trong một quyển khác, có một đoạn viết về một investment bank raped một công ty sản xuất mì (noodle) của Indonesia trong giai đoạn khủng hoảng 97-98 bằng cách dụ họ vào các giao dịch derivatives phức tạp. Sau khi bị claim về chuyện này và dọa bị kiện, Managing Director của một IB ở khu vực châu Á trả lời hãng luật đại diện cho công ty sản xuất kia trong buổi meeting: "This is bullshit. This is fuc'king nonsense. Your clients entered into the trades of their own free choice. Your clients were provided with informations about the trades. They were fully aware of the nature of the transactions. They signed disclaimers that state clearly that they were not relying on us. They signed the term sheets. They signed the fuc'king confirmations. Every bloody document. They were aware of the risk. This is fuc'king bullshit. Your clients are lying c**ts"

    Trời đất, ngay từ lần gặp đầu tiên, thằng Head đã tuôn ra một tràng toàn fuc'king, bloody, etc. làm chị analyst đồng nghiệp tôi cứng cả người với thứ ngôn ngữ đấy.

    Nhưng tôi thì khác. Tôi thì lại rất khoái. Tôi nói chuyện cũng chửi thề liên tục, và đấy là một nguyên nhân làm tôi tuổi này vẫn ... ế vợ :D Lần đầu tiên Head gọi điện thoại cho tôi, câu đầu tiên tôi nghe là "what's the fuc'king wrong with you?" nói bằng một giọng cười. Nó trách là khi tôi argue với nó thì tôi lập luận đủ thứ bằng một strong conviction. (Tiện đây cũng nói luôn là bọn Mỹ nó khác hẳn với bọn Sin ở chỗ này. Mình mà aggressive quá là bọn châu Á nó có vẻ không thích.). Thế nhưng khi tôi viết report thì tôi lại chẳng nhắc gì đến thứ mà mình lập luận. Thế là về sau điện thoại, tôi cứ thoải mái chửi thề và nó cũng có vẻ khoái có một thằng Việt Nam ngọng líu ngọng lô nhưng lại cũng nói bậy như hát hay, tóm lại cả hai đều vui vẻ :D

    Buồn cười hơn là sau buổi đầu tiên gặp nhau thì thằng Head nó lại khoái tôi mới chết. Mặc dù tôi thấy là tôi nói tổng cộng có vài chục câu và cũng chả câu nào có gì là brilliant kinh khủng gì hết. Ví dụ nó hỏi "mày đọc sách gì?" Tôi bảo "Tao đọc nhiều, ví dụ mấy quyển Market Wizards chả hạn." Nó mới hỏi "à, mấy quyển đấy hay, kinh điển đấy. Thế trong mấy quyển đấy, có phỏng vấn thằng Richard Dennis, thằng đấy nó nói gì?" Tôi nhún vai bảo "tao đọc nhiều lắm nên chẳng nhớ cụ thế nó nói gì đâu. Theo tao thấy thì bọn traders chúng nó giống nhau thôi, đại khái thì cũng let profit run. Không ăn được thì stop loss thôi." Tổng cộng nói vài đoạn kiểu như thế, còn đâu nó cắm đầu hỏi chị kia là chính, học hành được những gì, trường dậy những case nào, có dậy case này cây kia không? Case này thì như thế nào, vân vân.

    Tất nhiên với nhiều bạn thì đấy là chuyện vặt vãnh, chả quan trọng. Quan trọng hơn là nó cho mình rất nhiều thứ hay ho. Có lần nó với tôi nói chuyện. Nó đề nghị tôi dùng khối lượng giao dịch bằng $mn, còn tôi thì vốn dĩ thích nhàn hơn, dùng đơn vị là shares như vẫn đang làm cho gọn. Thế là nó đố: "mày thấy thế này nhé, nếu mình đi công tác sẽ phải ở khách sạn, khách sạn sẽ có một lọ shampoo nhỏ nhỏ cho mỗi ngày. Thế tao đố mày biết một năm ở SG có bao nhiêu lọ shampoo đấy được dùng."

    Trời đất, một câu hỏi kinh điển của Wall Street. May quá, vừa lúc đấy thì điện thoại tôi hết pin, vì tôi đọc ở đâu đấy rằng xạc khi pin vẫn còn thì dễ bị chai pin. Thành ra tôi cứ để điện thoại cho đến khi hết hẳn pin mới xạc và lần này buôn với Head chuyện nọ chuyện kia đến nửa tiếng (toàn chuyện công việc thôi) thì đúng là hết thật.

    Những câu hỏi dạng này rất hay gặp khi interview ở mấy firm trên Wall Street. Nhét được bao nhiêu quả bóng bàn vào trong một cái máy bay Boeing 747? Ném một cái đinh thì bao lâu nó rơi xuống đáy biển Thái bình dương? Các bạn thấy thế này. Mấy financial hoặc consulting firms nhiều khi phải trả lời những câu hỏi, phải đáp ứng những đòi hỏi nhiều khi [theo ý kiến của mình] rất kỳ cục của khách hàng. Thế nhưng việc của mình là phải đưa ra cho khách hàng một câu trả lời, một bản nghiên kíu kỹ lưỡng, hợp logic nhất có thể. Nếu mình không thích trả lời cái câu hỏi stupid này? Tốt thôi, sẽ có thằng khác nó sẵn sàng làm công việc này và nhận performance bonus hộ. Thành ra người ta rất hay hỏi mấy câu dạng kiểu này khi tuyển dụng.

    Tất nhiên là làm việc với khách hàng ngu quá, trả lời hoặc phải bịa ra nhiều những thứ bullshit quá thì nhiều khi cũng phát điên, nên bọn nó cũng hay trao đổi mail cho nhau đại khái bảo "thằng A ngu quá mày ạ, nó đi mua cái bond kư't ngựa đấy" và tất nhiên một thời gian sau thì cái mail đấy lên WSJ và cả làng cùng biết là bọn IB nó chê khách hàng :D

    Tôi rất hiểu chuyện này vì phải gặp on a daily basis. :"> Thằng Head nó bẩu "yên tâm đê, làm với tao một thời gian, mày sẽ biết cách trả lời câu hỏi kiểu thế."

    Một ví dụ nữa về chuyện làm việc với nó rất chuyên nghiệp là như sau. Một lần bàn chuyện về thị trường. Cả bọn chưa thống nhất được nên make a call thế nào. Tôi thì muốn call buy luôn còn nó thì thấy thế aggressive quá. Giá mà tiếng Anh tôi ngon hơn thì chắc chắn lập luận sẽ rất hùng hồn, rất chán là nó lại chưa đủ tốt mới tiếc. Sau một hồi nói chán nói chê qua lại, nó mới hỏi: "Mày thấy cái gì quan trọng hơn? Lương hay là thị trường?" Tôi trả lời "Ờ thì tùy lúc, có lúc thì lương rất quan trọng. Còn bây giờ thị trường tăng thế này thì lương quan trọng mẹ gì :D" mà đúng là tôi nghĩ thế thật. Mấy hôm rồi đọc lại Liar's Poker tôi mới hiểu ra là câu trả lời nên là Lương quan trọng hơn. Bọn IB rapes their clients so that he gets paid at the end of each month.

    Nhưng tôi chưa ngỏ lời xin Head viết LOR. Bao giờ gần đến lúc, apply rồi cần tôi sẽ nhờ. Thành ra bây giờ cong mông lên chịu khó work hard nhất phòng để đến khi viết nó sẽ khen ngợi tử tế cho (mặc dù bây giờ nó đã khen rồi, chẳng biết khen động viên để mình chịu khó làm việc hay là sao.)

    ******

    Có điều là bây giờ tôi vẫn chưa thể bắt đầu với đống GMAT được.

    Đầu tháng Năm này mấy thằng Technicians có một kỳ thi là Chartered Market Technicians (dạng như kiểu CFA cho mấy bạn thích phân tích công ty hoặc investment gì đấy). Tôi làm nốt cái Level 3 kỳ này cho được cái CMT designation. Có cái này hoặc là xin admission cũng có thể dễ hơn, và/hoặc sau này đi xin việc nó cũng có thêm tý trọng lượng, dù có thể chỉ là rất nhỏ. Bây giờ tôi phải chuẩn bị cho nó. Không được phép trượt, vì trượt là mất tiền mà quan trọng hơn là profile không đẹp bằng.

    Tôi chỉ có thể bắt đầu luyện GMAT bắt đầu từ giữa tháng Năm.

    Continue fighting, fighters.

    Bạn Nam vui lòng viết đúng ngôn ngữ tiếng Việt. Cám ơn.
     
    Last edited by a moderator: Mar 18, 2012
  12. Vanguard

    Vanguard Member MBA Family

    Joined:
    Apr 29, 2010
    Messages:
    69
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Vietnam
    Current employer/school:
    BAV
    Undergrad major:
    English
    MBA (intent) major/School:
    Oxbridge
  13. nhanlevent

    nhanlevent Member MBA Family

    Joined:
    Oct 9, 2008
    Messages:
    234
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Current employer/school:
    VietFund Management
    Undergrad major:
    Finance
    MBA (intent) major/School:
    Finance/Kogod School of Busines at American University
    Hơi tò mò tí, có phải bạn làm chung với Mike và anh Tâm ở Kim Eng?

    Mình nghĩ bạn đừng bỏ đi học, thị trường thiếu người trade có khi lại mất hết liquidity.
     
  14. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,784
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
  15. AlphaStylist

    AlphaStylist Member MBA Family

    Joined:
    Jan 16, 2012
    Messages:
    190
    Likes Received:
    2
    Trophy Points:
    18
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Maybank Kim Eng Securities
    Undergrad major:
    Economics
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Quả thật tâm sự của bạn Trâm tớ rất hiểu :) Mình thấy cái trò FX này có vẻ con giai hợp hơn. Cũng có một vài bạn trade cái này có trao đổi qua lại với tớ, vì tớ cũng hơi biết về Technical mừ và công nhận là bạn ấy rất đam mê. Ngược lại, kể cả cái vụ phải làm việc cùng với những người mà mình thấy rõ là họ không có đam mê thì mình cũng có một số kinh nghiệm. Ai yêu công việc, toàn tâm toàn ý với nó, đam mê tìm hiểu, học hỏi cái họ chưa biết, nhìn thoáng cái thì biết ngay ;)

    Ở post trước bác Quang có nhắc qua rằng có passion thì làm gì mới dễ. Quan điểm của mỗi người thì có thể khác nhau chút đỉnh, với tớ thì có vẻ hơi cực đoan, hơi aggressive hơn tí. Tớ nghĩ ở công ty ở Việt Nam bình thường khoảng 10 tiếng một ngày. Tất nhiên làm finance ở chỗ khác có thể nhiều thời gian hơn nữa. So với thời gian của làm bất cứ việc gì thì thời gian dành cho công việc có lẽ là nhiều nhất. Thời gian ngủ khoảng 6 tiếng một ngày. Ăn uống các kiểu nữa chắc chỉ khoảng tiếng. Trừ đi thì thời gian rành cho riêng tư, bạn bè/gia đình chỉ còn lại rất ít ỏi.

    Với việc thời gian cho công việc nhiều như vậy mà phải làm thứ mình không thích, hoặc chỉ thích vừa vừa thì quả thật là khốn khố. Rất tuyệt là được làm thứ mình thích. Còn tuyệt hơn nữa là cái thứ mình rất thích làm kia lại ra tiền, kết quả trông thấy ngay. Thỉnh thoảng tớ cứ nghĩ có cô người yêu nào mà cùng làm cái này thì tốt. Ngoài chuyện nhạc nhoẹt, sách vở, phim ảnh, hai đứa vừa ăn tối vừa nói chuyện lãi suất, thất nghiệp. Nên thơ ra phết :x

    Nhưng mà with all due respect, tớ nghĩ con gái không hợp với cái nghề này lắm, vì nó cực kỳ stressful. Mà stress thì bạn Trâm biết rồi đấy, rất tổn hại đến nhan sắc >:D<

    Thành ra tớ nghĩ gái thì nên hợp với việc gì đấy giao tiếp cười nói hớn ha hớn hở, phía trước là bầu trời blah blah, còn việc nhăn nhó, bực bội chửi rủa suốt ngày thì tốt nhất để cho mấy thằng giai. Nhỉ?

    Cám ơn bạn Vanguard chia sẻ thông tin. Bọn Maven Alpha đấy có vẻ như là một head hunter nhỉ.

    Thật ra mình nghĩ là nên tự tin, tự tin thì mọi việc làm mới có cơ đạt được. Chưa kể nếu mình tự tin thì ở mình sẽ toát ra một cái phong thái khác hẳn, dễ làm người khác có thiện cảm. Nhưng mà cũng đừng nên tự tin quá, biết mình biết ta một tí, để đỡ đâm đầu vào tường :)

    Mấy bọn high frequency trading đấy tuyển bọn Quant toàn yêu cầu những bọn quái nhân siêu toán (rocket scientist) nên profile của tớ chắc ít có cơ lọt vào mắt chúng nó, dù chắc chắn là tớ cũng có đặc sản riêng:

    1. Cực kỳ giỏi về toán, ít nhất thì phải có giải cấp toàn quốc, hoặc IMO gì đấy.
    2. Giỏi mấy thứ programming Visual Basic, C++.

    @nhanlevent: bên sell-side cũng có lắm công ty mà bạn :). Về liquidity thì chắc là bạn đùa thôi đúng không ;)

    @1u29: bạn/chị ơi, quả thật là mình rất tôn trọng tiếng Việt và cũng là thói quen từ xưa đến nay không viết tắt, viết sai chính tả. Có thể có lỗi ở đâu đó, là sai sót chăng. Hoặc có thể mình cũng thấy ở vietmba với mọi người thì thoải mái như ở nhà nên mình mới dùng ngôn ngữ như vậy. Thường cảm thấy thoải mái và thân thiện thì ngôn ngữ nó cũng không câu nệ quá. Nếu có gì không phải, mong bạn/chị thể tất cho.

    @nvha: cám ơn bạn đã thông tin. Mình cũng có nghe mang máng rằng ở mấy commercial banks tại Việt Nam cũng có nhiều người trade rất giỏi. Thấy JP Morgan cũng đang tuyển ở Vn thì phải.
     
    Last edited: Mar 19, 2012
  16. Carefree

    Carefree Member MBA Family

    Joined:
    Nov 29, 2008
    Messages:
    378
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Vietnam
    Current employer/school:
    Unilever
    Undergrad major:
    International Trade
    MBA (intent) major/School:
    NA
    Bạn Nam ơi, mặc dù traders phần lớn là nam nhưng mình không đồng ý với điều bạn nói vì đó chỉ là generalization về nghề, mà generalization thì không bao giờ đúng cho mọi trường hợp được. Mặc dù là nữ nhưng chỉ sau 3 4 tháng mình đã được promote làm trader, trong khi thường thì đa số các anh lúc đó trong phòng mất 1 - 2 năm mới được trade. Về thời gian làm việc thì mình và 1 chị kia không hề kém, nếu không muốn nói là nhiều hơn các anh, và đương nhiên là hơn 10 tiếng. Bạn cũng biết là FX thì lúc nào cũng hoạt động 24/24 trừ thứ Bảy và chủ nhật. Mà việc mình được promote thì dựa vào performance (practicing account) cùng những project khác mình làm chứ không phải facetime. Và sau khi thành trader, performance của mình và chị kia cũng không kém các anh trong phòng. Mình cũng luôn tự mày mò tìm hiểu. Ngay cả chị trưởng phòng và phó tổng cũng đánh giá cao về triển vọng và đam mê của mình nên rất ngạc nhiên khi mình xin nghỉ.

    Nhưng bản thân mình thì hiểu rõ mình hơn ai cả. Những cái mình thể hiện chủ yếu là do đam mê học hỏi, đặc biệt với những cái gì mới lạ, và muốn chứng tỏ bản thân. Chứ còn mình có một đam mê khác lớn hơn và mình đã "dính" vào từ năm 1 đại học, chẳng qua là nó không đúng với major của mình và mình có job ở FX sớm quá nên cũng không kịp suy nghĩ là mình thật sự muốn gì. Ngoài ra, mình thấy mình thực sự create value với công việc mới của mình chứ còn ở FX thì không, cho dù mình có win - note: đây là quan điểm cá nhân. Mình không phủ nhận vai trò của trading trong xã hội, giúp điều tiết thị trường nhưng mà mình không convince bản thân mình được. Sau khi trade một thời gian, chính những lúc win là những lúc mình cảm thấy meaningless nhất.

    Công việc mới của mình làm về marketing, không phải kiểu "cười nói hớn ha hớn hở, phía trước là bầu trời" như bạn nói đâu. Thời gian cho công việc cũng nhiều không kém gì. Nhưng quan trọng là mình thấy happy với công việc nên dù có cực hay stressful thì đều cảm thấy fulfilled khi brand của mình gain share, từ distant 2nd player thành market leader, etc.

    Tóm lại nghề nào cũng có cái hay của nó. Quan trọng là mình có clarity in mind để thấy được mình thật sự đam mê và muốn theo đuổi cái gì, chứ không phải vì những value mà người khác hoặc xã hội đặt lên cái nghề đó.

    Bạn cũng nên bỏ bớt những stereotype của bản thân (về nam/nữ, nghề, làm trader là phải văng tục etc.) đi vì chính bạn cũng đang muốn chứng minh against generalization đó thôi (một người từ xuất phát điểm thấp - from frontier market, không xuất chúng về toán - mình tin là bạn có "đặc sản riêng" :) , yếu thế hơn về communication so với người bản xứ, etc.).

    Mình đã gặp và muốn share thêm về different style của trader để chứng minh ngược lại một số điều bạn nói nhưng mà tạm thời không có thời gian.
     
  17. tantrannhat

    tantrannhat Member MBA Family

    Joined:
    Jan 11, 2009
    Messages:
    68
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh
    Current employer/school:
    HCMC University of Technology
    Undergrad major:
    Civil Engineering
    MBA (intent) major/School:
    Real Estate, General Management
    Chị Trâm có thể chia sẻ thêm về đoạn này không?

    Em thắng dự án cũng có cảm giác đó, dự án càng lớn càng khó thì lúc thắng càng thấy bơ bơ. Nhưng thực ra cũng không có nhiều thời gian để để ý, chiêm nghiệm rõ ràng những cảm xúc như vậy...
     
  18. AlphaStylist

    AlphaStylist Member MBA Family

    Joined:
    Jan 16, 2012
    Messages:
    190
    Likes Received:
    2
    Trophy Points:
    18
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Maybank Kim Eng Securities
    Undergrad major:
    Economics
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Hey, gượm đã để hiểu mình cùng nói về một chủ đề nhé. Về ý đầu tiên thì tớ cũng nghĩ như bạn Trâm: mỗi người có thể thoải mái làm bất cứ nghề gì mà người ta muốn. Chúng ta đang sống trong một thế giới khá tự do, có phải không?

    Có lẽ bạn Trâm nghĩ là tớ sa đà vào mấy chủ đề quen thuộc con gái làm nghề này con trai làm nghề kia, hay con giai làm cái này giỏi hơn con gái làm cái kia giỏi hơn, nhưng tớ không có ý đó. Tớ chỉ đùa thôi.

    Tớ chỉ nêu lên một thực tế đơn giản là làm cái trò đánh đấm này rất stressful. Khi nói về trading, mọi người hay nói về chuyện "how good he/she is in the business", nhưng sau một thời gian va chạm tóe lửa thì tớ thích được nghe câu chuyện về thất bại hơn :) Running a losing position bao giờ cũng là một cảm giác ăn không tiêu và tớ đã nhiều lần gặp như vậy. Đặc biệt là khi manage other people's money nữa chả hạn. Ở đây tớ không nói nghề khác là không bị stress, nhưng rõ ràng làm trading có kiểu stress rất đặc thù.

    Nhưng dù sao tớ cũng là một người may mắn, a lucky timer. Trong thời gian trải nghiệm với thị trường, tớ cũng có một số đêm mất ngủ. Tất cả các đêm ấy đều là do bị muỗi cắn :">

    Trong khi người ta còn chịu khó đi spa đắp vàng lên mặt để giữ gìn nhan sắc thì làm một nghề stressful kiểu như trading lại rất dễ làm da mặt nổi mụn. Ồ, nhưng nếu bạn Trâm lại nói "lúc tớ làm trader, mặt tớ chả nổi tí mụn nào" thì đấy lại là một điều rất đáng mừng, hihi :x

    Khi nào bạn Trâm sẵn thời gian, vui lòng chia sẻ những thứ bạn biết :)

    @bạn Tân: theo như những gì bạn Trâm viết thì mình lanh chanh đoán ý bạn thế này (không biết có đúng lắm không). Bởi vì trong một zero-sum game, if you are a winner, there will always be a loser on the other side of the trade.
     
  19. AlphaStylist

    AlphaStylist Member MBA Family

    Joined:
    Jan 16, 2012
    Messages:
    190
    Likes Received:
    2
    Trophy Points:
    18
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Maybank Kim Eng Securities
    Undergrad major:
    Economics
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    GMAT, GMAT and GMAT

    Như ở trên có nói, kế hoạch của tôi trong tháng Tư này là ôn nốt mấy thứ về charting techniques để đầu tháng Năm thi nốt Level 3 của cái CMT (Chartered Market Technicians). Có thêm một cái designation dù sao cũng gia tăng cơ hội kiếm việc, cho dù nói theo ngôn ngữ của truyện chưởng hiện đại thì sự gia tăng đấy có thể chỉ là "nhỏ bé đến đáng thương". Do đó, theo kế hoạch thì tôi chỉ có thể quay sang GMAT từ đầu tháng Năm. Dù chưa có một khái niệm nào về mức độ khó khi cố gắng đạt 700++, đọc kinh nghiệm đi trước của nhiều bạn thì kỳ thi GMAT có vẻ là một hành trình dài đâm ra tôi thấy ôn trong vòng 2 tháng có vẻ hơi ít thời gian.

    Đầu tháng Tư khi đăng ký để thi cái CMT này, thì có một cảm giác rất kỳ lạ xuất hiện. Khi tôi đăng ký thời gian và địa điểm thi, tất cả các seats ở trung tâm thi đã bị taken. Muốn thi, tôi chỉ còn cách duy nhất là a/hoặc cứ ôn tiếp và hy vọng rằng sẽ có bạn nào hủy thi để mình fill in b/bay sang Bangkok để thi tại đó. Tính tôi thì không lúc nào thích mấy thứ hy vọng vu vơ hão huyền, theo tôi nghĩ thì cái gì cũng nên quy đổi ra tiền hết, nên việc cứ hỳ hục học và chờ đợi có một ai đó vì bận rộn mà bỏ thi để mình chen vào là một thứ xác suất có trời mà biết là bao nhiêu. Bay sang Bangkok để thi, tranh thủ nghỉ phép thêm vài ngày đi lòng vòng ở đó thì cũng có vẻ thú vị, rất tiếc tôi chả có bụng dạ nào để du hí như thế khi cái GMAT vẫn còn đây.

    Khi tôi nhìn dòng chữ trên màn hình rằng tất cả các seats đã không còn, tôi có một cảm giác rất khó tả. Tôi biết rằng ngay lập tức tôi sẽ hủy bỏ kế hoạch thi CMT trong tháng Năm - tôi có thể thi CMT kỳ kế tiếp vào tháng Mười Một - để chuyển sang luyện GMAT. Các bạn có nhớ khi các bạn chính thức quyết định chuẩn bị apply cảm giác thế nào? Đó là một cảm giác rất kỳ lạ. Đây là lúc tôi đã chính thức bắt đầu việc chuẩn bị cho cái application package. Dù trước đó tôi kiếm tài liệu về GMAT, về trường, đọc Vietmba, không có cái cảm giác nào giống như lúc đó tôi thấy rằng ồ, mình đã bước lên một chuyến tầu. Khi các bạn quyết định một hướng đi nào đó cho cuộc đời mình, bạn mua vé lên một chuyến tầu. Ngồi trên tàu, cảm giác của các bạn là gì?

    Nhưng một cảm giác khác khi thấy việc không thể thi được CMT và phải chuyển mục tiêu sang GMAT ngay lập tức là một thứ rất kỳ cục. Hay là Chúa đã lựa chọn cho tôi việc phải chuẩn bị cho MBA? Tôi không biết. Nhưng đó dù sao cũng là một cảm giác rất kỳ lạ. Dẫu sao thì nhìn lại quá khứ, tại sao tôi đã không làm cái này mà làm cái kia đã làm nên tôi một ngày nay. Không phải là chuyện kiểu như bạn ra ngoài đường, phố Trần Phú chẳng hạn, bạn rẽ theo Điện Biên Phủ và sau đó cuộc đời sẽ khác hẳn so với nếu bạn đi thẳng Trần Phú. Nếu 2007 tôi không thi cái cuộc thi đấy chắc chắn tôi hôm nay đã hoàn toàn khác. Ý tôi nói đến những biến chuyển của cuộc đời có thể là hệ quả của những sự kiện không thể lường trước, nó cho chúng ta một thứ cảm giác rằng hình như Chúa đã lựa chọn cho chúng ta những con đường mà chúng ta phải đi qua.

    Từ trước tới giờ tôi chưa nói chuyện gì với thằng Head về chuyện đang có ý định học MBA. Tôi nghĩ rằng nó sẽ ủng hộ tôi đi học. Có thể nó sẽ không hoàn toàn muốn, vì như thế nó sẽ phải kiếm người khác thế chỗ tôi và như vậy sẽ mất một thời gian dài để hai bên có thể cùng làm việc với nhau trơn tru theo cách mà nó muốn. Nhưng tôi cho rằng có lẽ nếu nó thấy tôi quyết định một quyết định lớn, nó sẽ ủng hộ.

    Trước đây nó có bảo tôi phải học tốt tiếng Anh, nhất là communication skills vì sau "sẽ có một làn sóng đầu tư nước ngoài nữa sang đây." Vì công việc, thỉnh thoảng tôi phải đi cùng với bọn fund manager, mà tôi thì cũng nghĩ rằng tiếng Anh cần phải tốt để tán nhảm, đùa cợt với chúng nó linh tinh hơn là chỉ nói mấy thứ tiếng Anh cứng qoèo về lạm phát, lãi suất hay về công ty.

    Vì thế, coi như một dạng signal trước, tôi viết mail với thằng sếp rằng tôi không thi CMT nữa vì hết chỗ rồi. Tôi nói rằng thay vì chuyện thi CMT tôi sẽ luyện tiếng Anh intensively bằng ...GMAT verbal vì trong đó có phần Sentence Correction và Critical Reasoning rất hay, sẽ improve my writing. Chả có gì cả, tôi chỉ muốn nó có một ý trong đầu rằng tôi đang học GMAT. Sau có lẽ nó không thấy quá lạ khi tôi thi GMAT và sau nữa thì tôi sẽ apply đi học MBA và nhờ nó viết LOR. Thằng Head trả lời một từ ngắn gọn "Great."

    Có thể trong cuối tháng Tư này tôi sẽ phải sang Malay một chuyến. Như vậy sẽ mất một tuần, sau đó có thể sẽ còn mất thêm thời gian nữa để báo cáo và đề xuất hoặc bàn bạc nên làm cái gì, nên nghĩ ra sản phẩm nào, có thể improve sản phẩm của mình theo cách nào đó không. Trong lúc này thì tôi chả muốn phải đi đâu cả. Cuối tuần trước thì tôi đã phải đi Hải Phòng, và cứ xuống đấy là anh em rủ đi chơi, và cứ mỗi lần đi chơi như thế lại mất cả buổi chiều thứ Bảy vẫn còn chưa tỉnh hẳn.

    Nhưng đi Malay chưa chắc đã tệ lắm. Một thằng Head cũ của tôi là người Mã lai và nó trở về nước. Tôi cũng nhắn tin lại cho nó và hẹn gặp ở Kuala Lumpur. Thằng Head này rất quý tôi. Nó đánh giá rất cao tôi. Bọn tôi làm việc với nhau khoảng một năm trước khi nó chuyển đi. Lần gặp tới tôi cũng sẽ nhờ nó viết một cái LOR.

    Thế là tôi bắt tay vào GMAT.

    Kể ra thì việc chuẩn bị tài liệu cũng làm mất rất nhiều thời gian. Nó làm tôi mất ít nhất là một weekend và một vài ngày sau đó. Trước đây tôi đọc kinh nghiệm của người đi trước về chuyện GMAT để có một ý niệm về chuyện luyện cái món này nó ra làm sao. Bây giờ tôi đọc xem những người điểm cao họ luyện tài liệu gì. Nếu có ai đó đã lần mò và nghĩ ra cái bánh xe, tôi cho rằng mình chả cần lụi hụi để tự sáng tạo ra cái bánh xe lần hai để làm gì.

    Chúa ạ, công việc kiếm tài liệu theo kinh nghiệm những người đi trước bây giờ không hẳn là việc khó khăn, nhưng cũng không phải là thứ dễ dàng sau khi cái dự luật bỏ mẹ gì đấy ở tận bên kia đại dương. Tôi download tài liệu, nhưng links toàn chết cả. Rút cuộc thì tôi cố gắng down những cái gì có thể, còn những thứ không thể kiếm được thì bỏ tiền ra mua. Dù sao thì tôi cũng tiết kiệm được kha khá so với phải mua tất cả - sống ở đất nước việc ăn cắp là chuyện đương nhiên đôi khi cũng không phải quá tệ, in a way.

    Việc in tài liệu tốn khủng khiếp thời gian. Máy in của tôi là thế hệ cũ, tuổi của nó cũng chừng 5-6 năm, hoặc thậm chí hơn. Hơn nữa, nó là loại laserjet rẻ tiền nhất, vì cũng chỉ phục vụ nhu cầu in ấn cá nhân. Nó không tự lật được mặt, nên khi in sách tôi phải cẩn thận đặt tay lên từng tờ để tránh kẹp díp. Mỗi lần kẹp díp như thế sẽ làm lệch đi vài trang và như thế sẽ phải in lại từ đầu.

    Nhưng rút cuộc thì việc in ấn, mua tài liệu cũng xong.

    Tài liệu chuẩn bị của tôi gồm:

    8 cái Guides gì đấy của Manhattan.
    PowerScore LSAT Logical Reasoning Bible.
    1000 Sentence Correction (SC)
    Hình như có cả 1000 Logical Reasoning gì đấy nữa ???
    Official Guide (OG) 12.
    OG for GMAT Verbal Review
    OG for GMAT Quantitative Review
    The Official LSAT SuperPrep

    Thời gian biểu của tôi như sau:

    - Sáng 7am dậy.
    - 9am-11:30am phiên giao dịch buổi sáng.
    - 11:30-12:30am viết report.
    - 12:30-1pm: ăn trưa. Tôi không ngủ trưa
    - 1:00-2:15pm: phiên buổi chiều
    - 2:30 -6:30pm: report, xử lý data.
    Để tránh phân tâm vào mấy thứ vớ vẩn như kiểu Facebook, buổi tối tôi không mang laptop về nhà. Luyện GMAT từ khoảng 10pm tới khoảng 1am-1.30am.

    Ngày trước tôi thường đi ngủ khoảng 11h30, chỉ cần cứ thức quá giờ này khoảng 20-30 phút thì bị quá giấc, giấc ngủ sau đó rất trằn trọc. Nhưng từ lúc đọc cái topic First year at Columbia của bạn Longatum, thấy đời sống ở top school có vẻ hạn hẹp về mặt thời gian quá nên tôi nghĩ tốt nhất là mình cũng chuẩn bị luôn cho nó quen. (1)

    Đâm ra vài hôm đầu thức đến 1h30 ngủ mãi không được. Vài ngày đầu ngủ không được nên bị thiếu ngủ, thiếu ngủ mấy ngày dồn lại nên vài hôm sau có thức đến 2h sáng thì cũng đặt lưng cái là ngủ ngay, chả có tí gì trằn trọc.

    Một số bạn bắt đầu làm GMAT thì thấy sốc. Tôi thì không thấy sốc lắm, chắc tại quen đọc nhiều. Nhưng quả thật là rất dễ ẩu và làm nhầm.

    Tôi đang đọc nốt cái Guide về Sentence Correction của Manhattan, tối nay sẽ xong quyển Guide. Kể ra ghi chép luôn vào sách thì nhanh hơn, nhưng tôi có thói quen chép ra vở, nhìn thấy chữ mình thì đọc mới cảm hứng hơn nên hơi chậm. Có lẽ chuyển sang phần CR tôi underline, mark, take note luôn vào sách thì nhanh hơn?? Cuối tuần này sẽ làm 1000 SC và OG liên quan đến phần SC.

    Verbal tôi nghĩ sẽ ôn khoảng 1 tháng.
    Quant có lẽ sẽ nhanh hơn. Khoảng 1 tháng còn lại để luyện set và thi thử các thể loại.

    Tôi chưa thi thử GMAT nên chưa biết điểm bao nhiêu. Nhưng tôi nghĩ GMAT dù khó thế nào, cũng không thể khó bằng kiếm tiền. Có thể rất ít người đạt được 800 điểm GMAT. Nhưng chắc chắn có cực kỳ cực kỳ cực kỳ ít người có thể kiếm được 30% mỗi năm liên tục trong vòng 10 năm.

    Tôi chưa bao giờ có cơ hội làm cái gì mà nếu làm tốt bằng cách nỗ lực trong vòng 2-3 tháng có thể tương đương với mình đi làm mấy năm lương cả. Thành ra được cơ hội lần này, tôi thấy rất hay :x

    Để tạo động lực cho mình, khi luyện GMAT tôi nghĩ đến tiền :">

    Mà kể ra luyện GMAT cũng có cái hay nữa. Tôi cứ có cảm giác nhớ nhung cái không khí học hành của thời cấp 3. Tôi nhớ cảnh cả lớp làm bài, chữa bài, rồi ganh đua nhau cố gắng để luôn luôn là một vài đứa xuất sắc nhất. (Indeed I was the highest scorer at my highschool in a prep test for the entrance exam to the university) Tôi thích cái không khí buổi tối bật đèn bàn cắm cúi giải mấy bài toán. Đã có lúc tôi có cảm giác rằng Toán cũng đẹp, mặc dù đấy là loại toán luyện gà để đi thi Đại học.

    Đã có lúc, trước khi chuẩn bị cho MBA, tôi nghĩ rằng tôi sẽ ôn Toán khoảng một tháng để đi thi lại đại học. Chả để làm gì. Thi cho vui, nộp tiền học phí và nếu có thời gian rảnh vào học cùng các bạn trẻ cho vui 8-> Chắc là tôi sẽ chẳng bao giờ làm được điều này, một ý định buồn cười và dở hơi. Nhưng bạn không định nói rằng bạn không bao giờ muốn trở lại cái thời học sinh sinh viên đấy chứ??

    Có nhiều bạn khác ngại học, dù là học gì đi nữa, người đấy không phải là tôi.

    1: Topic: My first year at CBS của bạn Longatum:http://www.vietmba.com/showthread.php?t=3553
     
    Last edited: Apr 13, 2012
  20. Quang

    Quang Pocketful of Sunshine Administrator MBA Family

    Joined:
    Sep 27, 2006
    Messages:
    3,777
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    Millington, New Jersey. USA
    Current employer/school:
    Pfizer Consumer Healthcare
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    Marketing
    Bạn Long viết hay, nhưng mà kỹ tính quá đâm ra đầu voi đuôi chuột. Đến đoạn kiếm việc gay cấn thì bạn ấy mất hứng không viết nữa :D Bạn ấy chạy mất rồi đâm ra mình không tóm được bạn ấy để đá đít cho một cái :D

    Có hai điểm trong mấy bàn của bạn Nam gợi cho mình suy nghĩ buồn cười.

    Thứ nhất là bạn Nam bảo sẽ target GMAT trên 750, giá mà không phải trade làm report với kiếm tiền thì chắc ok thôi. Mình hy vọng là vài tháng nữa bạn Nam không vào bảo là "Giá mà thế giới này không có ruồi thì GMAT mình đã trên 750 :D" Bạn nào thắc mắc tại sao ruồi lại quan trọng thế khi luyện GMAT thì đọc thêm ở đây. GMAT khó đạt được điểm cao là vì những người luyện đa số đều phải bận tâm cơm áo gạo tiền chứ không hẳn vì GMAT quá khó :D

    Thứ hai là cái paradigm shift khi bắt đầu luyện GMAT. Mình thấy là cái shift này còn nhẹ. Nhiều bạn trên này còn máu hơn, xin nghỉ việc để luyện GMAT. Coi như thế dựa lưng vào sông shift thế mới gọi là máu :d
     

Share This Page