1. Forum VietMBA đã được nâng cấp lên version mới. Mọi thông tin, báo lỗi và góp ý xin vui lòng post tại topic ⚠ Thông báo nâng cấp forum và danh sách các vấn đề phát sinh.

Tôi đã chạy bộ xuyên Việt trong 30 ngày như thế nào

Discussion in 'Chia sẻ buồn vui' started by caothai297, Jan 7, 2015.

  1. caothai297

    caothai297 Member MBA Family

    Joined:
    Jan 4, 2013
    Messages:
    119
    Likes Received:
    1
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    ha noi
    Current employer/school:
    HHS
    Undergrad major:
    Civil engineering
    MBA (intent) major/School:
    Havard
    Đầu năm 2015 có thời gian nhìn lại năm cũ, tớ đọc lại mấy cái note cũ thì thấy cái này. Chia sẻ mọi người đọc cho vui :)

    TÔI ĐÃ CHẠY XUYÊN VIỆT TRONG 30 NGÀY NHƯ THẾ NÀO

    1. Ý tưởng
    Nếu chỉ sống đến năm 30 tuổi và chỉ có một câu chuyện viết trên bia mộ bạn thì đó là gì?
    Một ngày nào đó, tôi chợt bâng quơ tự hỏi mình, và thật may mắn tôi đã chọn được một câu chuyện: “Chạy bộ xuyên Việt trong 30 ngày”.

    Là một gã thích đọc sách, tự thân thay đổi rất lớn từ việc đọc sách, nên nếu sau này có làm được một điều gì phi thường âu cũng một phần rất lớn từ trang sách. Vậy là Chạy xuyên Việt vì văn hóa đọc ư? Không hẳn vậy. Tư tưởng thay đổi từ sách, nhưng nguyên nhân tôi nhận được những ý nghĩa ban đầu trong cuộc sống thì dứt khoát phải kể đến tinh thần hành động mãnh liệt bất chấp mọi trở ngại.

    Tháng 7 năm 2013 tôi đã viết một câu trên dòng đời của mình: “Chạy xuyên Việt để nâng cao văn hóa đọc và tinh thần hành động trong giới trẻ”.

    Khi đọc sách đến một số lượng lớn vừa đủ người ta có thể tìm ra đam mê và khi hành động kiên cường người ta có thể biến mọi ước mơ thành hiện thực.

    Tôi bắt đầu tập luyện. Khó khăn bắt đầu ngay trên những ngày tập đầu tiên. Tôi nhanh chóng nhận ra rằng kế hoạch của mình thật ngớ ngẩn, thật bất khả thi. Chạy xuyên Việt 1750km trong 30 ngày tương đương với phải chạy 60km mỗi ngày. Mỗi ngày tôi sẽ phải chạy 1,5 cuộc marathon và liên tục trong 30 ngày. Sau đó tôi mới biết rằng ngay cả một vận động viên điền kinh cũng chỉ chạy vài cuộc marathon trong một tháng mà thôi.

    Khi đó tôi đứng trước một câu hỏi lớn: Liệu hành trình này chắc chắn thất bại thì tôi có dám làm không? Phải nhiều ngày, nhiều ngày sau đó thì tôi mới biết được câu trả lời. Thành công không phải là đích đến cuối cùng của cuộc chơi này, mà tinh thần không bỏ cuộc bất chấp mọi khó khăn mới đích thực là điều cần hướng tới. Thật may mắn là tôi đã nhận ra điều đó.

    Và như vậy, tôi bước chân đầu tiên trên con đường chinh phục 1750km từ Hà Nội tới Hồ Chí Minh.

    2. Không bao giờ bỏ cuộc
    Tập chạy, điều đương nhiên là rất mệt mỏi, uể oải, đôi khi bất lực. Nhiều lúc chân mỏi tê, não căng ra để kháng cự cảm giác đau khổ này. Chợt tôi nghĩ, sướng và khổ đều là cách người ta quy ước về cảm xúc. Vậy thử nghĩ “mỏi chân đến tê tái” là một cảm giác “vui vẻ thoải mái” xem. Nói thì dễ, nhưng làm thì khó vô cùng, vì chỉ được một lúc là cái cảm giác “mỏi chân = đau khổ” lại quay lại. Nhiều lúc chiến thắng được cảm giác đau khổ để bước tiếp nhưng cũng không ít lần tôi bị đánh gục trước khi đạt chỉ tiêu chạy của ngày.

    Vì phải ép giới hạn sức lực lên quá cao nên sau khoảng 1 tháng luyện tập, xương chân tôi có cảm giác rạn nứt. Tệ hơn là dù đã nghỉ gần một tuần, nhưng mỗi khi chạy lại thì cảm giác từng thớ xương đang nứt lại hiện ra mồn một. Khi đó tôi mới chỉ chạy được tầm 20km/ngày. Vậy điều gì sẽ xảy ra khi phải chạy gấp 3 lần như thế mỗi ngày?

    Một bước chân chạy đường trường dài khoảng 80cm, áp lực dồn lên bàn chân có thể gấp đôi trọng lực cơ thể, tức là khoảng 130 kg. Như vậy, mỗi ngày chạy 60 km sẽ có 75,000 nhát giáng 130kg lên bộ xương chân. 1,750 km từ Hà Nội tới Sài Gòn sẽ có hàng triệu nhát giáng như vậy. Do vậy nên cứ mỗi khi đau thì tôi lại liên tưởng tới hình ảnh xương chân rệu rã dần. Thật nan giải.

    Không bao giờ chạy trốn nguy hiểm. Nếu chạy trốn thì nguy hiểm sẽ tăng lên gấp đôi, còn nếu đối mặt thì nó sẽ giảm đi một nửa. Đừng bao giờ chạy trốn bất kỳ cái gì._Winston Churchill (Vị thủ tướng vĩ đại của vương quốc Anh trong thế chiến 2)

    Phương châm sống của Churchill thật khó mà chấp nhận. Nếu nguy hiểm có thể gây hậu quả trầm trọng thì rút lui để dành lực cho trận chiến sau là một chiến lược sáng suốt hơn nhiều. Trong hoàn cảnh trên, tôi đã chọn cách bước tiếp bất chấp mọi cơn đau. Tôi đã chọn cách của Churchill mặc dù chính bản thân tôi cũng cảm thấy câu nói của Churchill quả thực không thể chấp nhận được. Vì khi đó, tôi chỉ hỏi bản thân một câu đơn giản:

    Nếu mai là ngày tận thế, liệu hôm nay mình có còn chạy hay không?”

    Nếu câu trả lời là có, tôi nhất định sẽ chạy tiếp.

    Sau khi việc luyện tập đã đạt một số tiến bộ nhất định, tôi chia sẻ với nhiều người về kế hoạch này để mong được trợ lực. Một số cho rằng việc đó thật vớ vẩn. Một số lắng nghe nghiêm túc nhưng đều ngăn cản tôi. Cũng có một số ít thấy được ý nghĩa của chuyến đi này nhưng chẳng thể giúp gì được nhiều. Thật đúng là dù có đông bạn bè đến đâu thì vẫn có những lúc bạn vẫn sẽ cảm thấy đơn độc trên con đường của mình. Vẫn sẽ có những ý tưởng bạn không thể chia sẻ cùng ai.

    Trong lúc đơn độc tôi đã phải tự thốt lên: Dù cả thế giới có quay lưng lại thì tôi vẫn phải quyết làm bằng được. Lúc đó tôi thật sự đã nghĩ như vậy đấy.

    Đó là lúc tôi học được bài học về chí khí độc lập. Muốn làm bất cứ điều gì trước hết phải dựa trên nỗ lực chính bản thân mình, đừng mong chờ hay ỷ lại vào sự giúp đỡ của người khác. Có như vậy, chúng ta sẽ làm được bất cứ điều gì mà chúng ta muốn.

    3. Lên đường trong sự ủng hộ của mọi người
    29/12/2013, ngày khởi hành Chạy xuyên Việt tại Văn miếu Quốc Tử Giám.

    Ngày khởi hành tôi biết rằng dự án chạy xuyên Việt không còn là một tiếng nói đơn độc nữa. Có cả trăm người tới tiễn tôi lên đường; Có 120,000 cuốn sách điện tử bản quyền và 8,000 cuốn sách giấy được quyên tặng; Có lời hứa sẽ đọc thêm mỗi dòng sách theo mỗi bước chân tôi; Có dòng người nhiệt thành chạy cùng tôi gần 30km trong buổi sáng đầu tiên. Bước chân xuyên Việt nay đã nhận được sự hồi đáp nồng ấm của cộng đồng. Nhóm chạy xuyên Việt gồm 5 người bước qua địa phận Hà Nội tiến thẳng về Sài Gòn.

    Vâng, nếu bạn muốn thực hiện một điều gì đó, đừng nản chí, đừng dừng lại, đừng bỏ cuộc, rồi sẽ đến lúc mọi chuyện trở nên tốt đẹp.

    Từ đó, chúng tôi đã chạy qua những con đường nắng cháy, những dải đất lạnh mưa và gió, những đèo dốc vi vu, những sớm mù sương, những đêm trường bụi. Khi đau dạ dày, chúng tôi chạy, khi cảm lạnh chúng tôi chạy, khi các chấn thương đau tợn cùng nhau trỗi dậy, chúng tôi vẫn chạy. Có lúc, bị sự yếu đuối đánh bại, chúng tôi phải dừng lại khi chưa đạt mục tiêu ngày hôm đó. Nhưng những ngày hôm sau chúng tôi phải trả giá bằng con đường ngày càng dài hơn. Qua Ninh Bình, Thanh Hóa, Nghệ An, qua Quảng Bình, Quảng Trị, Huế, Đà Nẵng, qua Ninh Thuận, Bình Thuận rồi ngày thứ 29 chúng tôi cũng tới Đồng Nai, cửa ngõ bước vào Sài Gòn.

    Những dấu chân và những giọt mồ hôi đã in trên bao mảnh đất. Chúng tôi nhận được rất nhiều tin nhắn, cuộc điện thoại động viên từ những người quen và cả những người chưa quen. Hàng ngày, chúng tôi nhận được nhiều sự giúp đỡ từ người dân dọc đường. Có đi mới biết đất nước ta có nhiều người tốt lắm, nhiều người sẵn sàng giúp đỡ chúng tôi vô điều kiện lắm. Người tặng chiếc bánh mỳ, hộp sữa, bữa cơm, người tặng bộ sách, người chạy cùng đến cả gần 40 km để cùng đồng cảm sự khó nhọc của những kẻ chạy xuyên Việt. Nếu chỉ nằm nhà đọc báo, nghe đài thì sẽ thấy đầy rẫy những tin tức tiêu cực về con người Việt. Nhưng khi bạn ra ngoài kia và đưa ra cánh tay của người nghĩa hiệp thì những cánh tay hiệp nghĩa khác sẽ luôn sẵn sàng chào đón bạn.

    Đón nhận tình người xuyên Việt, càng ngày tôi thấy mỗi bước chân của mình càng trở nên ý nghĩa hơn. Số người theo dõi hành trình của chúng tôi ngày càng nhiều hơn. Có một gia đình sau này đã chia sẻ, điều đầu tiên mọi người hỏi nhau mỗi tối về nhà là: “Thái hôm nay thế nào rồi?”. Nhiều người theo dõi đã cho rằng tôi phải bỏ cuộc sau những trận đau dạ dày hay chấn thương nặng tới xương vùng chân.

    Vậy nên đã thành thói quen, mỗi ngày trước khi đi ngủ tôi đều chia sẻ trên facebook: “Ngày mai tôi vẫn sẽ chạy”.

    4. Ngủ quên trên chiến thắng
    Trong 30 tiếng cuối cùng của ngày thứ 30, tôi phải chạy 105km để tới Dinh Độc Lập, đích đến của hành trình. 6h sáng ngày hôm đó, tôi biết rằng mình đã không thể chạy được nữa.

    Từ ba ngày trước đó, cứ mỗi khi cất bước chân lên tôi đều bị một cơn đau dữ dội chạy dọc từ bàn chân tới tận vùng hông kìm lại. Mỗi khi may mắn vượt qua được cơn đau đó thì tôi sẽ chạy được một chặng dài, nếu không thì phải đi bộ tiếp một đoạn xa. Quãng đường mỗi lần chạy giảm dần trong khi cơn đau chân ngày càng tăng. Trong 10 km đầu tiên của ngày thứ 30, tôi liên tục lấy đà để chạy, nhưng không ổn. Thật may, vài liều thuốc giảm đau mạnh đã khiến tôi vượt qua được chặng đường rất dài.

    21 giờ tối, tôi cảm thấy mọi thuốc giảm đau không còn tác dụng nữa. Dường như không còn cách gì để đến đích trong đúng 30 ngày. Theo tiến độ này, chúng tôi sẽ tới đích muộn hơn vài tiếng so với mục tiêu đặt ra. Chúng tôi sẽ công bố hành trình này là một thất bại vì chỉ cần chậm hơn dù chỉ một phút thì vẫn là trễ hẹn. Lúc đó, tôi cảm thấy thanh thản lắm. Dù sao thì cả 5 người đều đã cố gắng rất nhiều rồi, đã vượt qua rất nhiều thách thức rồi. Chắc hẳn mọi người sẽ không ai trách móc gì chúng tôi cả, họ vẫn sẽ dành cho cả 5 người sự quý mến chân thành. Nghĩ vậy, tôi bình yên chấp nhận thất bại trước mắt như thể nó là một điều nghiễm nhiên vậy.

    Câu chuyện chạy xuyên Việt nếu chỉ dừng lại ở đây thì đã không là một câu chuyện trọn vẹn. Sau một bất đồng nhỏ giữa các thành viên đoàn, đột ngột tôi nhận ra một điều quá nguy hiểm: Tôi đang ngủ quên trên chiến thắng. Tôi đang tự dễ dãi với bản thân và đang tự tìm lý do để ngụy biện cho sự yếu đuối của bản thân mình. Nếu tôi không thể hoàn thành đúng 30 ngày thì chẳng qua cũng do 3 lý do: Thứ nhất là tại tôi, thứ hai là tại tôi, và thứ ba cũng là tại tôi. Hoàn toàn không do nắng cháy mưa lạnh hay đèo cao dốc thẳm gì cả.

    Điều học được khi đó, tôi sẽ không bao giờ quên suốt cuộc đời: Không bao giờ được ngủ quên trên chiến thắng, hãy luôn coi mình là một cục phân và luôn nỗ lực thoát ra khỏi đó.

    Chết cũng phải lết đến đích. Chừng nào còn chạy, tôi sẽ chạy, chừng nào không chạy được nữa tôi sẽ đi bộ, chừng nào không đi được nữa, tôi sẽ lết. Đã đặt ra mục tiêu thì phải làm, khi đã làm thì phải quyết làm bằng được.

    Khi đó, tôi thực sự đã bắt đầu lết tới. Còn 46km nữa và 11 tiếng nữa là đúng 30 ngày.

    Điều kỳ diệu đã xảy ra, tôi đã chạy được hẳn một đoạn dài. Sau đó thì vừa đi bộ vừa chạy. Đến tầm 3 giờ sáng thì đã buồn ngủ lắm nên phát sinh theo kiểu vừa ngủ vừa chạy. Có đủ những cách chạy kỳ dị đã phát sinh vào vài tiếng cuối cùng ngày thứ 30.

    Khi tôi đặt bước chân đầu tiên đến Dinh Độc Lập, đồng hồ chỉ 29 ngày 23 tiếng 50 phút. Tôi đã làm được!

    5. Con đường tương lai
    Trong cơn gió chiều vi vu trên mặt hồ Gươm xanh rêu màu nước, tôi thả trôi lại toàn bộ những ngày cũ đó. Từ thằng nhóc ngông nghênh một cách ngây thơ và đơn độc đến kẻ điên cuồng thách thức những giới hạn, đến sự xuất hiện của những người đồng hành, những người bạn vô cùng tốt bụng.

    Con người thật kỳ lạ. Bi ai đau khổ rồi cũng qua đi, chỉ còn những ký ức vui vẻ. Những nỗi đau gào chẳng thể hiện hữu nơi đôi chân, những cơn thở dốc nặng chẳng thể khiến sự bình yên xao động. Hơi nắng vàng mang trở về cảm giác háo hức đón những bình minh trên dải đường Thanh Hóa, hơi gió hiu hiu thổi về thơ mộng trong đêm trăng băng qua cánh đồng Quảng Bình hay cái nằm dài bên mặt sông bàng bạc thuyền trăng.

    Cái thời bồng bột trước tuổi 30 của tôi vậy là đã có một câu chuyện ý nghĩa. Trong quá trình chuẩn bị, tôi đã hành động rất nhiều, đa phần là sai lầm. Tôi đã nghe được ở đâu đó rằng: “Phải trải qua nhiều lần thử sai, nhưng những gì học được sẽ ở lại với ta mãi mãi”. Bởi vậy, sau khi kết chặng đường xuyên Việt, tôi đã trưởng thành, cứng rắn, can trường, vững tin hơn rất nhiều. Những bước đi vào cuộc đời sau này chắc chắn sẽ rất thú vị.

    Tôi đã hiểu rằng: Một khi mình đã thực sự đam mê điều gì, không có bất kỳ rào cản nào có thể khiến tôi dừng bước. Tôi hiểu rằng: Thành lập 200 Câu lạc bộ Sách và Hành động trong 5 năm (2014-2019) để xây dựng văn hóa đọc và tinh thần hành động cho giới trẻ không phải là một việc bất khả thi. Và ít nhất thì Hà Nội, Hải Phòng, Bắc Giang, Thanh Hóa, Đà Nẵng, Hội An, Hồ Chí Minh đã đón những Câu lạc bộ Sách và Hành động đầu tiên.

    Ngày tôi viết những dòng này, cũng là ngày Lê Tiến Dũng, một thành viên trong dự án Sách và Hành động của chúng tôi tiến thẳng về Hồ Chí Minh trên hành trình Chạy xuyên Việt lần 2 vì văn hóa đọc và tinh thần hành động. Tôi tin rằng, chắc chắn Dũng sẽ thành công vì anh đã thể nghiệm được hai điều lớn nhất: Sự trung thực và Tinh thần không bỏ cuộc.

    Chạy xuyên Việt đã và đang tạo ra lan tỏa về tinh thần khát khao hành động trong giới trẻ khắp cả nước. Mong rằng ý chí và khát vọng trên những bước chạy của chúng tôi sẽ không lụi tàn khỏi mặt đất mà sẽ tiếp tục được thổi bùng lên bởi những ý chí khác trên mảnh đất này. Mong rằng sẽ có những bạn trẻ khác tiếp tục làm những điều tuyệt vời hơn Chạy xuyên Việt, ghi dấu ấn Việt trên bản đồ thế giới.

    Cùng nhau, chúng ta sẽ cho cả thế giới biết rằng giới trẻ Việt có thể làm được những điều tuyệt vời thế nào.

    Khi chúng ta không bỏ cuộc, thành công sẽ không bao giờ bỏ chúng ta.

    Hà Nội, 15/06/2014

    Cao Đức Thái.
     
  2. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,784
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Trải nghiệm và những bài học bạn Thái có được, rút ra được thật vô giá với Thái, và cũng rất có ý nghĩa với nhiều người. Kinh nghiệm là thứ không vay mượn, hay vẽ ra được, nó cần có thực tế, cần có va chạm để tự mình rút ra. Bài học của những người khác có thể quan trọng nhưng rồi sẽ quên mau, va vấp và thất bại của cá nhân mình mới là cơ hội , " món ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ đời ".

    Đọc bài của bạn Thái, tôi liên tưởng đến những khó khăn, thách thức mà bác KTS người Mỹ gốc Hoa đã trải qua khi cả đời làm nghề ở Mỹ và học hỏi để hội nhập vào môi trường mới. Tôi tin là nhiều điều đấy các bạn trẻ ở VMBA có thể sẽ học hỏi, rút tỉa được chút gì cho mình. Tôi copy lai link cũ ở đây để ai quan tâm thì đọc chậm rãi, và cảm nhận thêm vì tôi cho rằng thách thức để hội nhập vào xã hội Mỹ với các bạn Việt Nam vẫn vô cùng lớn. Để " học và làm được như trí thức Mỹ ", để được chấp nhận và thành công trên đất Mỹ và môi trường rất cạnh tranh, khắc nghiệt, có mức độ đào thải cao là không hề đơn giản? Nhưng tôi tin là những bài học của người đi trước có thể giúp các bạn tránh được phần nào nhờ sự ý thức hơn, và chuẩn bị tâm thế tốt hơn. ( Being global person: Opportunities & Challenges )

    http://forum.vietmba.com/threads/4188-Being-a-Global-Person-Opportunities-and-Challenges

    Hy vọng bạn Thái và các bạn sẽ có nhiều chia sẻ thú vị trong năm 2015 này ?
     
    Last edited: Jan 7, 2015
  3. darren1010

    darren1010 Nominee - Gold member of the year 2009 MBA Family

    Joined:
    Jun 17, 2007
    Messages:
    1,066
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    Atlanta
    Current employer/school:
    Emory University
    Undergrad major:
    IT
    MBA (intent) major/School:
    Emory University
    Cool quá! Giờ mình chưa thấy mình có gì có thể viết trên bia mộ kiểu bạn Thái như vầy được - nên trong năm nay phải phấn đấu trải nghiệm nhiều hơn nữa.
     
  4. caothai297

    caothai297 Member MBA Family

    Joined:
    Jan 4, 2013
    Messages:
    119
    Likes Received:
    1
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    ha noi
    Current employer/school:
    HHS
    Undergrad major:
    Civil engineering
    MBA (intent) major/School:
    Havard
    Trước đây em có nghe nói: "Đọc một cuốn sách như sống thêm một cuộc đời của người khác". Dấn thân vào trải nghiệm rồi mới hiểu, đọc sách chỉ giúp ta quan sát cuộc đời người khác chứ không thể giúp ta sống cuộc đời của họ.
    Tương tự vậy, trước khi xây dựng các CLB Sách và Hành động em đưa ra nhiều lý thuyết. Trong quá trình vượt qua các thách thức, quyết tâm bước tới cùng thì mới phát hiện ra: Hành động rồi mới đúc kết thành lý thuyết sẽ hiệu quả hơn dùng lý thuyết định hướng hành động.

    Em đang xây dựng các mục tiêu 2015, có vài điều có thể chia sẻ trước:
    - Thành lập thêm 30 CLB Sách và Hành động, nâng tổng số lên 50 CLB.
    - Tổ chức chiến dịch "Hành động vì nước sạch", thúc đẩy 5,000 người cùng hành động. (Giai đoạn 1: Tổ chức cuộc thi để chọn ra 5 giải pháp tốt nhất. Giai đoạn 2: Kết nối các NGO, các tổ chức sinh viên cùng áp dụng giải pháp)

    Nhân tiện, bạn nào muốn tăng trải nghiệm thì pm mình ngay và luôn để cùng làm những việc trên nhé :)

    Ngoài ra, em đang nghiên cứu vụ bơi từ Đồ Sơn ra đảo Hòn Dáu. Nghe ngư dân ở đấy nói: Hiện nay chưa có ai bơi từ Đồ Sơn ra Hòn Dáu do luồng nước chảy ngang rất mạnh, bơi mãi không vào bờ được. Nghe khá kích thích nên thử nghĩ cách xem.
     
  5. caothai297

    caothai297 Member MBA Family

    Joined:
    Jan 4, 2013
    Messages:
    119
    Likes Received:
    1
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    ha noi
    Current employer/school:
    HHS
    Undergrad major:
    Civil engineering
    MBA (intent) major/School:
    Havard
    Năm rồi thấy anh Khoa đi quá trời, trải nghiệm quá trời, khi về lại còn được tăng lương nữa. Chắc anh Khoa phải chia sẻ kinh nghiệm này chứ :D
     
  6. DuongThiNguyen

    DuongThiNguyen Banned

    Joined:
    Jun 22, 2015
    Messages:
    1
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    1
    Current city/country:
    Viet Nam
    Current employer/school:
    PT
    Undergrad major:
    US
    MBA (intent) major/School:
    USSH
    Những ý tưởng rất tuyệt vời. Mình cũng thích những trải nghiệm kiểu thế này. Vừa rồi mới đi Malaysia dạng "phượt bộ hành" đi 6 ngày rất phê. Hi vọng được kết nối với các anh/em trên diễn đàn mình để học hỏi thêm
     
  7. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,784
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Thấy một loạt bạn bị Banned. Không hiểu lý do gì hay các bạn quản trị phạt bù vì lâu rồi cũng ít thấy Ban Quản Trị lên tiếng ???
     
  8. seonghe

    seonghe Banned

    Joined:
    Jun 29, 2015
    Messages:
    1
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    1
    Current city/country:
    hanoi
    Current employer/school:
    hanoi
    Undergrad major:
    IT
    MBA (intent) major/School:
    California
    Thật khâm phục bạn quá đi, mình thì kế hoạch chạy bộ mỗi chiều khoảng 3km mà hôm được hôm không. Cứ hôm nào mệt mệt với chán chán là thôi không chạy nữa. Làm sao để mình có được nghị lực như của bạn nhỉ?
     
  9. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,784
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Trải nghiệm và chia sẻ của John Hùng khác với Thái nhưng cũng rất thú vị và hy vọng nó sẽ gợi ý với các bạn trẻ để tự đặt những câu hỏi cho chính mình?
    https://www.youtube.com/watch?v=22T5kt_gTMY
     

Share This Page