1. Forum VietMBA đã được nâng cấp lên version mới. Mọi thông tin, báo lỗi và góp ý xin vui lòng post tại topic ⚠ Thông báo nâng cấp forum và danh sách các vấn đề phát sinh.

Nghĩ gì và làm gì khi các anh chị ở tuổi đôi mươi?

Discussion in 'Career path' started by hoang_han, Dec 7, 2010.

  1. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,784
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Cái ý kiến này nên đọc cùng với nhận xét của bạn Hồng ở trang 2 trong thread này:

    Trong một chia sẻ khác, bạn Hồng có gợi ý rằng Mentor- Mentee nên cách nhau chừng trên chục tuổi để có những trải nghiệm đủ lớn, và sự thấu hiểu nhất định ( không nhó rõ post nào? nhưng trong Nhật ký MBA có một số đoạn nói về cái vụ này thì phải : http://forum.vietmba.com/threads/4822-Nhat-ky-VietMBA )

    http://dep.com.vn/Giai-tri-Tin-tuc-deleted/Ban-vong-nien/6937.dep
    )
     
    Last edited: Dec 14, 2014
  2. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,784
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Hôm nay nhìn mấy tấm ảnh này, ( http://dulich.vnexpress.net/photo/a...i-thoi-thuong-cua-hoang-tu-dubai-3520609.html ) tôi không cho rằng họ " ăn chơi" hay " quá xa xỉ" mà chỉ nghĩ rằng nếu không có những trải nghiệm phức tạp và đa dạng để hiểu được " cuộc chơi", " luật chơi" ở đời thì liệu khi ở vào thời khắc " chuyển giao quyền lực ", những người trị vì Vương Quốc có dám giao vào tay các hoàng tử tay mơ? hay chỉ đóng vai một ông vua " bù nhìn" mà thực quyền nằm trong tay những kẻ phía sau?


    Điều này cũng gợi tôi nhớ đến anh em hoàng tử Andrew con trai công nương xứ Cambridge, Diana , đều phải lăn lộn qua quân ngũ, lái máy bay chiến đấu ở Afganistan, tham gia các gìn giữ hòa bình và các hoạt động đa dạng khác suốt những năm trưởng thành - tôi tự hỏi nếu không có những trải nghiệm thật sự đấy liệu họ có hiểu và chia sẻ được với những người lao động nếu một mai ngồi vào vị trí trị vì vương quốc?

    Tôi cũng không thấy có nhiều khác biệt của cách tiếp cận trên đây với cách mà người Nhật, người Đức đào tạo con trẻ :

    https://www.ted.com/talks/takaharu_tezuka_the_best_kindergarten_you_ve_ever_seen

    https://www.youtube.com/watch?v=J5jwEyDaR-0

    https://www.youtube.com/watch?v=bAR_OTMxNOs

    http://www.npr.org/sections/ed/2015/05/26/407762253/out-of-the-classroom-and-into-the-woods

    Cách đây 7-8 năm, tôi có tháp tùng 2 cha con một bác tỷ phú già người Thụy Sỹ có đầu tư ở Việt Nam đi thăm khách hàng, mới thấy cách mà Ông đưa cô con gái mới 30+ vào để quản lý và chuyển giao tài sản của gia đình thật chuyên nghiệp - tin tưởng trao cho cô quyền vấp ngã và tự chịu trách nhiệm với mỗi quyết định đầu tư đúng sai của mình - dù nếu Ông ấy làm trực tiếp sẽ nhanh và đơn giản hơn nhiều với sự tùng trải của Ông ấy, nhưng nếu cô ấy không có cơ hội được va vấp, trải nghiệm thật- thì liệu có ấy có cảm, và thật sự hiểu sức nặng của mỗi quyết định và đưa ra được những quyết định chính xác ở vào thời điểm quyết định sau này? Tôi nghĩ nếu không có trải nghiệm thật, nếu chưa từng " been there, done that" thì khó để bạn trẻ hiểu được bản chất thật sự của mọi việc - "món ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ đời" cũng là một cách nói khác về cùng một việc mà thôi?

    Nhớ hôm hè tác giả " một góc nhìn khác " nhắc lại bài viết của anh ấy trước đấy ít lâu và cái ý : " Những đứa trẻ ranh mới hôm rồi chỉ biết vọc tiền, chơi gái thoắt cái khoác áo vét cà vạt chễm chệ trên đỉnh cao quyền lực cai trị, hoạch định chính sách kinh tài quốc gia " - trong bài viết: Trông con quan, ngẫm lại con mình : http://truongduynhat.org/trong-con-quan-ngam-lai-con-minh/ Thế mới thấy quả là có nhiều sự khác biệt?
     
    Last edited: Dec 29, 2016
  3. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,784
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a



    Đi để học làm người
    NGUYỄN CHÍ LINH03.01.2017, 10:34
    http://cuoituan.tuoitre.vn/tin/cuoc-song-muon-mau/du-lich/20170103/di-de-hoc-lam-nguoi/1243927.html

    TTCT - Anh trai hay nói với tôi: “Nếu mình ở nhà mãi sẽ không thấy điều gì hay ho, chỉ khi trung chuyển ở các sân bay mới thấy thế giới này vận động theo nhiều cách khác nhau như thế nào!”.

    Đi để học làm người
    Thánh địa Machu Pichu ở Peru


    Để thành công dân toàn cầu


    Một lần trong chuyến công tác về đồng bằng sông Cửu Long với anh bạn người Nhật trong những ngày Noel gió lạnh, Tsubota hỏi tôi: “Linh bắt đầu thực hiện những chuyến đi lúc nào, tại sao Linh phải đi và thu hoạch được những gì sau chuyến đi ấy?”.

    Tôi hỏi lại: “Thế Tsubota có thích đi vòng quanh thế giới không và nếu có thì mục đích của những chuyến đi là gì?”. “Được ngắm nhìn hay sờ tay chạm vào những cảnh vật mà mình chỉ được nhìn thấy qua hình ảnh trên các phương tiện truyền thông trước đây là trải nghiệm “rất đã”.

    Những chuyến đi giúp mình thư giãn, để cho đầu óc... trống rỗng sau một núi công việc bộn bề như là đặc tính riêng để nói về người Nhật. Sau những chuyến đi đấy, tôi có thể hiểu thêm được văn hóa các nước để rồi “nhập gia tùy tục” với các tập đoàn kinh tế của Nhật vốn có mặt khắp toàn cầu...” - Tsubota chia sẻ.

    Đi để học làm người


    Lễ hội đường phố ở Oruro, Bolivia

    Anh bạn trẻ người Nhật này cho biết mới ra trường được hai năm, nên khát khao trở thành công dân toàn cầu là khá lớn. Và những chuyến đi đến các quốc gia Đông Nam Á là những chuyến đi thực địa đầu tiên bởi theo Tsubota, tiếng Anh châu Á tương đối dễ nghe.

    Cũng như Tsubota, những chuyến đi của tôi mục đích chính là được học hỏi và lớn lên. Và dĩ nhiên để những chuyến đi như vậy thành hiện thực, ai cũng phải “cày” cật lực và... dành dụm.

    Học từ những chuyến đi

    Chuyến công tác nước ngoài đầu tiên đến New Zealand quá ấn tượng trong mắt tôi, mọi thứ lạ lẫm từ cảnh vật, cách quy hoạch một thành phố đến những tập tục truyền thống...

    Ấn tượng đầu đời đó về một thế giới quá rộng lớn khiến tôi quyết định dành dụm tiền để thực hiện những chuyến đi, nhằm có thể học hỏi những điều bổ ích. Thật khó để đánh giá những gì đã học được sau các chuyến đi ấy.

    Có lẽ nó cũng như cơm mình ăn, nước mình uống, thấm vào rồi “không bổ bề ngang cũng bổ bề dọc mà”, tôi nói vui với Tsubota. Sau những chuyến đi, năng lượng như được “sạc” lại, làm việc hiệu quả hơn. Điều này không có gì mới, chỉ là chúng ta không làm thôi...

    Xin chia sẻ một kinh nghiệm cá nhân: nhiều công ty Nhật khi đi khảo sát thị trường Việt Nam thường yêu cầu tôi tháp tùng với tư cách “hướng dẫn viên”. Một lần “trà dư tửu hậu”, Fujita - người bạn Nhật - đã “bật mí” rằng: ngoài am hiểu thị trường thuốc bảo vệ thực vật Việt Nam, anh có kiến thức về văn hóa người Nhật nên các sếp ưng ý...

    Thật lòng, tôi không học văn hóa Nhật mà chỉ có chút kinh nghiệm qua những lần “phượt” một mình, lang thang và tìm hiểu những câu chuyện dân gian ở xứ Phù Tang... Thế mới thấy những chuyến đi có ích chứ nhỉ!

    Đi để học làm người

    Đi thuyền trên sông của người Maya

    Tôi học hỏi khá nhiều trong những chuyến đi, từ việc trải nghiệm cung cách phục vụ của đoàn tiếp viên trên các chuyến bay đến việc tổ chức hay phương thức nào đó để có thể quảng bá sản phẩm chuyên nghiệp nhưng có thể mang lại hiệu quả về hình ảnh sản phẩm, bởi xu hướng thị trường ngày nay đã chuyển sang một khái niệm khác về khách hàng.

    Không ai khác hơn, chính khách hàng là người trả tiền lương hằng tháng, tôi nhớ ai đó đã nói như vậy khi mới vào nghề. Một người bạn Singapore tên Tang gặp ở Jordan đã “dạy” tôi thế này: “Việc học hỏi để biết được những nền văn hóa khác nhau và ứng dụng vào thực tế là một trong những ưu điểm khi xã hội đang từng bước một tiến lên kinh doanh toàn cầu”.

    “Khi tết về, ông sẽ già đi một tuổi nhưng cháu sẽ lớn thêm một tuổi!”, câu nói này tôi nghe được trên một chuyến xe khi ngồi gần một ông lão và cô gái trẻ, nó đơn giản nhưng cứ khiến tôi suy nghĩ mãi về chữ “lớn”.

    Trước khi thực hiện chuyến đi đầu tiên đến các quốc gia Hồi giáo, tôi cứ nơm nớp sợ những người hiếu chiến. Đến được những vùng đất Hồi giáo rồi, tôi cảm nhận được vì sao họ trở nên “cực đoan” theo cách gọi của truyền thông.

    Khi đã đặt chân trên những mảnh đất Hồi giáo, tôi thật sự cảm nhận những tấm lòng ấm áp của người dân nơi đây, khác xa với những gì tôi từng nghĩ trước đây. Tôi “lớn” hơn một chút khi nghĩ về một thế giới luôn vận động đa chiều, khi hiểu thêm về nhu cầu khí đốt và dầu hỏa và lòng tham của con người, sự khác biệt trong quan điểm chính trị đã gây nên những đau thương, mất mát cho người dân vô tội...

    Trong những ngày đầu tập tễnh đi du lịch, tôi thật sự chưa hiểu ý nghĩa tâm linh tôn giáo, để rồi một ngày nào đó tôi chợt nhận ra tôn giáo luôn giúp con người vượt qua nỗi sợ và đau buồn. “Chúng ta không thể chống chọi hay lẩn trốn, người khôn ngoan phải tìm cách đi qua nó”, tôi đã nghe lời này đâu đó trên vùng đất tang thương Trung Đông.■
     

Share This Page