1. Forum VietMBA đã được nâng cấp lên version mới. Mọi thông tin, báo lỗi và góp ý xin vui lòng post tại topic ⚠ Thông báo nâng cấp forum và danh sách các vấn đề phát sinh.

MBA admission: your dead end?

Discussion in 'TƯ VẤN' started by 1u29, May 22, 2008.

  1. thquangvn

    thquangvn Member MBA Family

    Joined:
    Nov 30, 2006
    Messages:
    557
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    VITC
    Undergrad major:
    International Economics
    MBA (intent) major/School:
    general management
    Trâm, I care about this part "Có những điều bức xúc trong lòng về lớp trẻ (trẻ như em) mà em đã tâm huyết đến nỗi dành cả một chương cuối trong luận văn của mình để nói...".

    It's great if you can share, maybe briefly. If it's too personal, never mind. Good day
     
  2. tram.ttle

    tram.ttle Member MBA Family

    Joined:
    Jun 10, 2008
    Messages:
    259
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Ho Chi Minh/ Vietnam
    Current employer/school:
    CSC
    Undergrad major:
    Oriental Studying
    MBA (intent) major/School:
    HR
    Em bức xúc về ngành giáo dục anh à. Điều này hình như nhiều người cũng bức xúc chứ không chỉ riêng em, nên chắc không cần phải nói quá nhiều. Chủ yếu là sinh viên bước chân vào đại học hầu như rất ít người có định hướng cụ thể mà chỉ chọn học một cách mơ hồ hoặc theo xu hướng hay trào lưu. Các bạn ở thành phố (như em) còn mơ hồ, huống chi các bạn dưới quê lên... Và khi học rồi phát hiện ra không hợp với mình thì cũng không dám bỏ ngang mà đi (nhất là khi đã học đến gần hết năm 3 chẳng hạn), đành ở lại ráng lết cho hết 4 năm. Sinh viên khoa Đông Phương em là một điển hình thú vị.
    Từ năm 2, em bắt đầu phụ trách tổ chức ngày lễ đón tân sinh viên cho khoa và em phát hiện các bạn khóa dưới cũng mơ hồ, mà nguy hiểm hơn nữa là ngộ nhận quá nhiều. Em cố gắng tổ chức thêm phần giao lưu với cựu sinh viên. Tuy nhiên, thiết nghĩ khi các bạn đã bước chân vào đến khoa rồi, là tân sinh viên của khoa rồi thì cũng phần nào đã muộn. Lẽ ra những bước định hướng phải được tổ chức ngay năm lớp 11 hay 12 hoặc tệ lắm cũng phải trước khi thi đại học.

    Và em càng bức xúc với khoa em. Chương trình học không hợp lý. Những điều này em nói thẳng trong luận văn của em một cách cụ thể từng môn và thời điểm cho học cũng như thời gian học cho từng môn. Thêm vào đó là việc khoa em cho sinh viên học theo kiểu "nửa mùa", vừa theo kiểu học cổ hũ thuộc lòng, vừa bắt làm tiểu luận liên miên. Sinh viên vắt giò lên cổ học thuộc đề cương môn này, rồi lại lên mạng copy paste làm tiểu luận. Bạn nào siêng hơn chút thì ngồi dịch bài tiếng Nhật (hoặc tiếng Hàn, tiếng Trung, tiếng Ấn, tiếng Thái) sang tiếng Việt cho môn kia. So sánh với những môn tụi em được học với giáo viên Nhật thì thấy khác hẳn ngay và càng dễ nảy sinh bức xúc. Cứ như thế mà sinh viên VN ra trường đi làm lại bị mang tiếng là không proactive, không creative, have no innovation...
    Bản thân em đi học cũng muốn đến trường đến lớp vậy, và có những giờ học không bao giờ tụi em bỏ. Nhưng tự cảm thấy phải cắt bớt thời gian trên giảng đường để ra ngoài đi làm thêm... Có phải lúc nào cũng vì đồng tiền đâu, mà vì ngoài kia cho em được nhiều điều hơn ngồi trên ghế trường học.

    Em nghĩ nếu giáo dục tốt hơn thì trong khá nhiều trường hợp, không nhất thiết cứ phải đi du học mới giỏi, không phải cứ học ở nước ngoài về mới có việc làm tốt và MBA thì cũng phải là ai cũng nên lấy cho bằng được hay phải lấy mới được làm cao.
     
  3. nvthai

    nvthai Member MBA Family

    Joined:
    Nov 10, 2006
    Messages:
    115
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    NH
    Current employer/school:
    CL
    Undergrad major:
    Engineer
    MBA (intent) major/School:
    Finance or HR
    Dare to dream & pursue your dream

    Hay quá! Có những người suy nghĩ được như bạn ở thế hệ của bạn, tôi lấy làm mừng cho tương lai của đất nước sau này!

    Điểm khác biệt đầu tiên tôi thấy giữa giáo dục đại học ở Mỹ và giáo dục đại học ở VN đó là cho phép sinh viên được học những môn mình thích, được thay đổi major của mình, đồng thời được chọn thêm cho mình một ngành hẹp khác (minor). Ở VN, đúng như bạn viết, năm 2 năm 3 phát hiện ra ngành mình đi không phải là sở thích, đam mê của mình thì rất ít và hiếm người từ bỏ ngành mình học để quay lại học lại từ đầu. Kết quả là lại phải tiếp tục lê bước theo con đường mình lỡ chọn.

    Điểm thứ hai là giáo dục VN nặng về hình thức, khuôn mẫu, thiếu sáng tạo và không đặt trọng tâm giáo dục rèn luyện kỹ năng cho sinh viên [lại vẫn thấy ý này trong bài của bạn]. Lời thầy/cô trên lớp luôn là lời vàng thước ngọc và học sinh sinh viên không có điểu kiện để trao đổi, thảo luận, hoặc tranh luận với nhau, với thầy cô. Không biết các bạn bây giờ thế nào chứ thời tụi tôi, kiến thức thu nhận được từ thầy cô không nhiều lắm. Qua chuyên ngành sinh viên khóa tụi tôi gần nửa là kiếm việc làm ở ngoài. Lớp tụi tôi nhiều hôm thầy lên lớp có khoảng 4, 5 sinh viên tới học và thầy phải cho lớp nghỉ. Bọn tôi hầu như chỉ tham dự có 15% thời gian trên lớp và thời gian thi, còn lại toàn đi làm ngoài hết. Kỹ năng và kiến thức học ở ngoài còn nhiều hơn trên giảng đường. [lại thấy giống nhau]

    Quay trở lại chủ đề này, tôi thấy chị PA hơi lo xa cho những bạn sinh viên mới tốt nghiệp ra trường lại muốn theo học MBA ngay.
    Giống như một câu hỏi ở trong GMAT tôi thấy ở chủ đề "CR: 24/June": không nhất thiết cứ phải trải qua/nghiệm qua vấn đề bằng chính bản thân mới hiểu được vấn đề. Kinh nghiệm bản thân nhiều khi chưa chắc đã đúng đã chuẩn xác lắm đâu, giống như hai người ngồi 2 bên nhìn 2 mặt của một quả bóng được sơn bằng 2 màu khác nhau mỗi nửa.

    Ví dụ như nếu một sinh viên ra trường đi làm ở một cơ quan nhà nước nọ, công việc chẳng có gì để làm ngoài sáng đến pha trà, rót nước cho đàn anh đàn chị, trưa chiều túm tụm tán dóc, chưa hết giờ đã đi nhậu, chưa kể còn lo kèn cựa nhau hoặc o bế sếp chạy chọt này nọ. Kinh nghiệm như vậy thì có 10 năm cũng không giải quyết được vấn đề gì. Ở một môi trường tốt, có những cộng sự tốt, sếp tốt sẽ học được rất nhiều, ích lợi nhiều cho mình, ngược lại thì chưa chắc, có khi còn làm mình xoáy theo chiều hướng tiêu cực.

    Tuổi trẻ có những thế mạnh rất lớn đó là sự đam mê, nhiệt huyết và ham học hỏi (hay là dễ học hơn). Nếu thực sự có đam mê có nhiệt huyết, dare to dream & pursue your dream, thì tại sao lại không theo học MBA?
    Tất nhiên không phải ai cũng phù hợp với ngần ấy ngành hẹp trong MBA. Nhưng cứ giả sử là nếu có ai đó không hợp với MBA, thì sau khi kết thúc khóa học, chí ít họ cũng tự trang bị cho mình được một vài kỹ năng hữu ích giúp họ ra quyết định tốt hơn cho tương lai của họ sau này. So sánh với trường hợp không được học qua những lớp MBA, đảm bảo rằng quyết định của họ còn tồi tệ hơn.

    Giống như một bạn có nói là ngay trong quá trình chuẩn bị cho MBA thì người chuẩn bị cũng đã làm sáng tỏ cái career path của mình. Mà lấy ngay chuyện luyện TOEFL, GMAT: bản thân những câu hỏi trong GMAT đã rèn luyện thêm cho người học kỹ năng tư duy và phân tích vấn đề rồi, chưa kể đến việc rèn luyện khả năng tiếng Anh vốn lại rất hữu ích.

    Nếu cho rằng MBA chỉ để dành riêng cho những nhà quản lý, nhiều người không thể có kỹ năng quản lý mà chỉ nên tập trung vào chuyên ngành của mình, không nên chạy đua theo phong trào người người MBA, nhà nhà MBA.
    Thực sự nếu ở VN mà có thể dẫn đến tình trạng nhà nhà MBA thì quả thật là nhà nước có bao nhiều tiền cũng nên đầu tư vào vụ này :p. Nếu có được một con số thống kê cụ thể thì bức tranh sẽ rõ hơn. Trường hợp này ta chưa có số liệu cụ thể, nhưng có thể ước lượng để thấy: số lượng sinh viên có điều kiện để tiếp xúc với nguồn thông tin, để theo đuổi MBA so với toàn bộ sinh viên ra trường của cả nước không phải là một con số quá lớn như mình nghĩ.

    Tóm lại, theo tôi, các bạn sinh viên mới ra trường mà muốn học MBA và có đủ đam mê để theo đuổi để đạt mục đích của mình thì không có lý do gì để phải từ bỏ mục đích đó. Tại sao lại cứ để cái rào cản 2 năm kinh nghiệm ngăn cản mình??
     
  4. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    1
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    Thái đọc lại bài chị trao đổi đi. Chị có nói gì đến việc các bạn mới ra trường muốn đi học đâu, đấy là lựa chọn của mỗi người. Tuy nhiên mong mọi người suy nghĩ nhìn nhận cẩn thận chứ 2 năm đời người với kha khá tiền của không phải cứ thử hỏng rồi làm lại.
    Cái mà chị muốn bàn đến là cái hậu MBA kia, cái đấy mọi người chưa có nhìn nhận chính xác nên tầm nhìn mới chỉ đến đoạn học MBA đã.
    Còn cái 2 năm kinh nghiệm không phải là rào cản đâu em ạ. Có những trải nghiệm học được từ người khác và có những trải nghiệm phải tự học. Cái gì cũng phải có quá trình của nó. Em cứ hỏi thử những người học MBA xem đấy là rào cản hay là 1 trong những yếu tố quan trọng nhất để mình HỌC MBA? Hay nói thế này, em có thể coi tiếng Anh là rào cản cho các sinh viên nước ngoài đến học ở Mỹ, nhưng rõ ràng cái rào cản ấy em không vượt qua được thì khó mà thành công được.
    Còn với người 10 năm kinh nghiệm rót nước pha trà như cái ví dụ của em thì chị không nghĩ nó nằm trong phạm vi trao đổi của chúng ta.
     
  5. Ngocphan

    Ngocphan Member MBA Family

    Joined:
    Feb 15, 2008
    Messages:
    138
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hochiminh City
    Current employer/school:
    Thanglong Securities Company
    Undergrad major:
    Finance
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Thật sự, đại học VN dạy quá nhiều, kiến thức cung cấp cho sinh viên rất nhiều và thầy cô hầu hết đều rất tâm huyết, muốn truyền dạy kinh nghiệm của mình cho sinh viên ..... NHƯNG, chương trình thì lạc hậu, nặng nề, kiến thức chuyên môn thì không chú trọng ( chính cô giáo phó khoa tâm sự với em : môn chuyên ngành cho thầy cô chỉ 60-90 tiết, chỉ đủ nói phần cơ bản, chưa kịp giảng giãi cho sinh viên hiểu vấn đề, chứ chưa noí đến mở rộng, đào sâu kiến thức. Nếu cắt bớt chương trình thì sợ sinh viên thiếu kiến thức. Trong khi các môn như kinh tế chính trị, lịch sử Đảng, ... mỗi môn đều 90 tiết, và học tới 2 phần. Thầy cô đã kiến nghị nhiều lần với trường nhưng vẫn không được...). Chính vì lý do đó, khi tụi em ra trường, hầu như kiến thức thực tế và khả năng áp dụng đều không có.

    Để tự cứu mình, hầu hết các bạn ( học khá hoặc gia đình có điều kiện) đều muốn ra nước ngoài học. Phần lớn các bạn đều nghĩ ra nước ngoài sẽ được học cao hơn, khả năng ứng dụng tốt hơn, ... bằng giá trị hơn và sẽ dễ kiếm việc làm hơn.
     
  6. anhta

    anhta Banned

    Joined:
    Jun 18, 2008
    Messages:
    2
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    1
    Current city/country:
    HN
    Current employer/school:
    ABB
    Undergrad major:
    ME&AE
    MBA (intent) major/School:
    NCTU
    Chào các anh chị và các bạn
    Đọc những lời chia sẻ của các anh chị và các bạn, em thấy mình càng vững tin hơn khi tham gia vào khóa học MBA sắp tới.
    Em đã ra trường và đi làm được 2 năm và hiện đang làm kỹ sư thiết kế cho một tập đoàn đa quốc gia tại việt nam. Trước đó em đã từng làm ở vị trí quản lý một dây truyền sản xuất độc lập cho một công ty nhật bản. Thật là may mắn, vừa rồi em kiếm được một suất học bổng toàn phần Global MBA tại trường Đại học giao thông Đài Loan - NCTU (National Chiao Tung University) fall này, đây là trường nằm trong mạng lưới các trường giao thông của trung quốc và đài loan (như Đại học giao thông thượng hải - Shanghai Jiao Tong University, rất nổi tiếng), khóa học MBA với chất lượng cao và học bổng cao (600usd stipend, miễn học phí), môi trường học tập đa văn hóa (lớp học của em có sv từ 15 nước tham gia, bao gồm cả us, can, uk...) càng làm cho em thêm phấn khích cho khóa học sắp tới. Thời gian qua em rất băn khoăn về lựa chọn con đường đi cho mình, bởi vì cùng một lúc, em nhận thêm được học bổng của 2 trường hàng đầu hàn quốc với mức học bổng cao hơn, tuy nhiên học về công nghệ. Tự nhiên lúc đó em lại đắn đo về lựa chọn trường và con đường đi của mình. Gia đình thì muốn em đi hàn quốc vì điều kiện sống, mức học bổng, người thân bên hàn, có thể học lên PhD luôn (được cái danh tiến sĩ vì ở quê em ko có ai tiến sĩ hết...). Bây giờ thì em đã có lựa chọn cho mình rồi. Em sẽ theo học MBA.
    Nếu bài viết của em có hơi lạc đề thì mong anh chị và mod bỏ quá cho nhé!
     
  7. nvthai

    nvthai Member MBA Family

    Joined:
    Nov 10, 2006
    Messages:
    115
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    NH
    Current employer/school:
    CL
    Undergrad major:
    Engineer
    MBA (intent) major/School:
    Finance or HR
    Eo ơi, "chị" PA yêu dấu ơi, đã biết tớ có bao nhiêu cái xuân xanh, xuân đỏ đâu mà cứ xưng chị ngọt xớt thế, yêu quá đi mất thôi :p. Mà sao con gái bây giờ cứ muốn làm chị người khác, chả chịu làm em thế nhỉ, bộ không muốn trẻ mãi không già sao? :p

    Xin lỗi chị PA là tớ "bé cái nhầm". Chả hiểu đọc điếc kiểu gì mà quàng bài người khác vào bài của chị thế, chắc tại chị nổi tiếng quá, hề hề.
    Nhưng mà PA cũng có ý chê các em nhỏ không chín chắn và sợ chuyện lãng phí thời gian, tiền bạc trong 2 năm đó thôi? Tớ là tớ cứ phải bạo vệ quan điểm của mình, thà lãng phí 2 năm để học MBA còn hơn là cứ gắn mình vào với những thói quen cũ, phong cách cũ, tư duy cũ và cái guồng xoay cơm áo gạo tiền đầu tắt mặt tối để không có thời gian để nghĩ rộng lớn hơn một chút.

    Đấy là về mặt thời gian, còn về tiền bạc thì tớ thấy không quan trọng bằng thời gian. Tiền bạc mất đi còn kiếm lại được chứ giờ qua tuổi 30, 40 lại muốn cưa sừng làm nghé thì chịu, không tài nào làm nổi :p.

    Nói chung là việc đi học là chuyện đầu tư cho chính mình. Ở ngoài đời đầu tư được mất khó lường chứ đầu tư về kiến thức về chuyên môn, kỹ năng và network cho chính mình thì chỉ có lợi chứ không thể có hại được. Các nhà kinh tế thì cứ lôi ra tính bài toán "chi phí cơ hội". Nhưng mà tính xong được thì già mất rồi, còn học hỏi gì nữa?

    Mà nói về chuyện tiền nong thì lại thấy chị Lê có judgment hay thật. Không những thế chị Lê còn có ông xã cũng có judgment rất hay khi khuyên chị Lê chọn trường tốt, bỏ qua vấn đề tiền nong. Cái này không phải ai cũng làm được. Chắc chắn là chị Lê sẽ không bao giờ hối tiếc về quyết định sáng suốt của mình, nhưng nếu chị quyết định khác đi thì chưa chắc.

    Nói như vậy để quay lại vấn đề hậu MBA.
    Cái quyết định đầu tiên để theo đuổi MBA, để được admit vào chương trình đã là một quyết định đúng. Và người quyết định cũng đã tự đưa mình lên một tầm cao mới, hoặc ít ra cũng là đặt bước chân đầu tiên, tiến hành việc trồng hạt để dẫn tới việc thu lượm kết quả sau này. Hay nói hay ho hơn một tí thì gọi là vượt qua được chính mình, mở ra cho mình một con đường mới rộng rãi hơn phía trước.

    Học MBA không giống như những ngành master khác, nhất là đối với những ngành khoa học kỹ thuật. Hầu như các môn học của MBA đều hướng tới con người, đem lại lợi ích cho người học. Ví dụ:
    - Marketing: có thể không đào tạo bạn trở thành 1 người marketing giỏi, sale giỏi nhưng chí ít nó giúp bạn sale chính bản thân mình tốt hơn, một kỹ năng chắc chắn đem lại cho bạn lợi thế khi đi xin việc.
    - Organization behavior/HR: có thể nó ko giúp bạn trở thành một HR manager giỏi nhưng bạn đã được trang bị tốt về team work, tự nhìn nhận bản thân tốt hơn, biết cách đối xử với đồng nghiệp tốt hơn, ... => Vẫn tăng lợi thế cho bản thân.
    - Finance: có thể không trở thành Finance Manager or the like nhưng nó giúp bạn ra quyết định tốt hơn để nên đầu tư vào cái gì thì hiệu quả, hoặc đơn giản hơn là có phương pháp so sánh 2 mặt hàng khác nhau. Chưa kể là có thể nhận định được tình hình làm ăn của các công ty trên TTCK các thứ...
    - v.v. và v.v.

    Túm lại, học MBA sẽ giúp ích rất rất nhiều trong tương lai sau này.

    Mà đã có ích như vậy thì có nhất thiết phải lo lắng quá nhiều về "hậu MBA" không? Cái này phải tham khảo cuốn sách của Mellon đại loại là cứ phải quẳng gánh lo đi để sống. Con người ta tuổi càng nhiều thì càng có nhiều cái để lo, nhiều thứ để lo và thực sự là lo nhiều hơn tuổi trẻ. Cho nên trong khi mà chưa có nhiều thứ để lo thì tớ nghĩ những bạn trẻ cứ phải tiến bước mạnh mẽ, không nên quá lo lắng về những thứ mà mình không chắc chắn ở tương lai. Hình như có ai đó khuyên rằng nên tập sống với những điều không chắc chắn, mà nếu biết chắc chắn chuyện gì sẽ xảy ra, có lẽ người ta sẽ tìm con đường đi khác chứ không đi lại những con đường mà mình đã biết, đã trải nghiệm.

    Tất nhiên là nếu có được tầm nhìn rộng lớn hơn, có kế hoạch tốt hơn về tương lai của mình thì là tốt nhất, như ý của PA nói. Nhưng để có thể đặt được cái plan cho mình một cách dài hạn không phải là dễ. Không có MBA còn mơ hồ hơn nhiều. Vả lại, ở trong một cái giếng nước thì con cóc chỉ có thể nhìn thấy khung trời qua cái miệng giếng. Đi du học nước ngoài, tiếp cận với một nền văn hóa khác, cách nghĩ khác và được trao đổi với nhiều luồng tư tưởng khác nhau, tự nhiên tầm nhìn của mình rộng mở hơn nhiều. Như thế kế hoạch cho tương lai của mình được cải thiện hơn rất nhiều so với khi không được đi học.

    Khổng Tử có nói là "tam thập nhi lập", nghĩa là ở độ tuổi 30 con người ta sẽ định hình về tính cách và độ chín chắn (tự lập). Để giải quyết vấn đề tương lai của bản thân thì phải chờ đến cái tầm tam thập này thì mới thấy được mình muốn gì, cần gì, con đường mình đi sẽ ra sao trong tương lai dài. Nhưng chờ đến lúc đấy thì khó để đào tạo lắm. Có thông tin chưa kiểm chứng là Harvard không tuyển MBA students nếu quá 28 tuổi (?), cũng giống như trong MBA nó có bài về Psychological ("personality") Types, giờ không nhớ của ông nào, cũng quy định ở tầm tuổi nào (không nhớ là dưới bao nhiêu) thì có thể thay đổi được personality của mình. Đi học sớm để thấy mình sớm hơn, và kể cả là nếu thất bại thì cũng thất bại sớm hơn, sẽ tốt hơn rất nhiều so với những thất bại khi đã trưởng thành.

    Tóm lại là tớ lan man thế này để trao đổi quan điểm thôi nhé, tớ không có mục tiêu offend ai đâu nhé, nên take it easy thôi nhé, đừng có nghĩ oan cho tớ, tội nghiệp :p
     
  8. thkvan

    thkvan Member MBA Family

    Joined:
    Apr 19, 2008
    Messages:
    139
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Vietnam
    Current employer/school:
    Medical representative
    Undergrad major:
    Pharmacy
    MBA (intent) major/School:
    Healthcare management
    Cái này bác nói giống sếp em sau khi không thuyết phục được em khoan nghỉ việc.:D
    Cơ dưng mà em không thấy ai ủng hộ cho việc đi học MBA sớm trên này.:(
     
  9. nvthai

    nvthai Member MBA Family

    Joined:
    Nov 10, 2006
    Messages:
    115
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    NH
    Current employer/school:
    CL
    Undergrad major:
    Engineer
    MBA (intent) major/School:
    Finance or HR
    À, cho tớ clarify một cái về ý của tớ ở bài trước:
    Những chương trình học bổng MBA như Fulbright chẳng hạn thường yêu cầu phải có tối thiểu 2 năm kinh nghiệm mới được apply. Như vậy đối với những sinh viên mới ra trường thì không thể apply được vào chương trình này. Có nghĩa là nó là rào cản đối với các bạn.
    Ý của tớ muốn nói là đừng có thấy cái yêu cầu này ở một vài chương trình mà nản chí. Vẫn có nhiều trường hợp chưa có kinh nghiệm làm việc vẫn đi được, hơn nữa không nhất thiết cứ phải đến Mỹ mới có thể học MBA.
    Tóm lại là đừng lấy chuyện không có kinh nghiệm làm việc để cản trở việc mình thực hiện ước mơ của mình.
     
  10. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    1
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    Đọc bài của Thái thì nói thật là mình thấy bạn còn chưa tìm hiểu nhiều về MBA đâu, thế nên nếu bạn có nhã ý trao đổi thì nên tìm hiểu kỹ lý do vì sao mọi người khuyên nên có kinh nghiệm cũng như các trường đòi hỏi phải có kinh nghiệm thì mới học MBA.
    Còn nhắc lại, mình chẳng chê gì ai cả. Đây là lựa chọn của mỗi người. Mình không sống hộ người khác được thì không có can cớ gì mà lại đi chê lựa chọn của họ. Trao đổi chỉ là để nhìn thấy được nhiều chiều của sự việc và giúp các bạn make được informed decision thôi.
    Còn nữa Thái vẫn không hiểu ý mình là nói đến việc đi học MBA không chỉ dừng ở việc học xong, mà là cả career của mình sau đó. Đồng ý là có nhiều cái phải trải nghiệm mới được, nhưng sao ta không tìm cách hạn chế cái khả năng thất bại ấy bằng cách tìm hiểu vấn đề thấu đáo và planning cẩn thận từ đầu? Không lẽ cứ làm đi rồi thất bại lại kết luận là phải có thất bại thì mới có thành công sao? Không phải ai thất bại rồi cũng thành công đâu. Còn nếu chuyện ước mơ của bạn chỉ dừng ở đoạn đi học MBA thôi thì đấy không phải là điều topic này bàn đến.
     
  11. nvthai

    nvthai Member MBA Family

    Joined:
    Nov 10, 2006
    Messages:
    115
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    NH
    Current employer/school:
    CL
    Undergrad major:
    Engineer
    MBA (intent) major/School:
    Finance or HR
    Ừ, tớ công nhận PA đúng, mình hiểu nhầm. Để mình tìm hiểu lại kỹ thêm.
     
  12. Melanie Pat

    Melanie Pat New Member

    Joined:
    Apr 1, 2008
    Messages:
    8
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    1
    Current city/country:
    Vietnam
    Current employer/school:
    IBM VN
    Undergrad major:
    Managment Information System
    MBA (intent) major/School:
    Master of Science in Global Managment
    Em thay chi noi hoan toan dung! Truoc den gio em chua bao gio nghi den viec hoc MBA mac du no la trao luu, ai hoc MBA em deu thay su hao nhoang va nhieu dieu rat hay o phong cach, ca tinh... Voi tam ly di du hoc thi di gi cung la di nen em co apply PhD de di, nhung sau thay no ko phu hop thuc su voi minh, va bo co hoi do de di lam, di lam o tap doan lon minh moi nhan ra nhieu thu hon ! Em dong y voi chi la can phai tim hieu thau dao van de va len ke hoach cu the mot cach thuc te thi moi tot! Dung nghi phai that bai tham hai roi moi co co hoi thanh cong :D
     
  13. Cuongdk

    Cuongdk Administrator MBA Family

    Joined:
    Oct 6, 2006
    Messages:
    486
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Singapore
    Current employer/school:
    C
    Undergrad major:
    Economics
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Biết là nói điều này sẽ hơi discourage một số người trong quá trình apply. Tuy nhiên nói ra sẽ giúp mọi người chuẩn bị kỹ hơn. Hôm nay mình mới có buổi đầu tiên gặp bạn bè cả lớp của mình. Thấy cảm giác đầu tiên là mình trẻ, vào lớp mọi người đều rất già dặn toàn khoảng 28. Từ được nhắc đến nhiều nhất trong bất kỳ cuộc nói chuyện nào cũng là JOB JOB JOB,..Và điều mình ấn tượng nhất là hầu như tất cả nhưng người mình gặp\khi đi học MBA đều có mục đích rất rõ ràng về việc đi học của mình. Ai đi học đều có mục đích cả: người làm engineering muốn chuyển ngành sang finance, người đã có kế hoạch xây dựng công ty riêng và đã đang thực muốn thực hiên nhưng chưa có đủ kiến thức nên đi học để học thêm kiến thức chuẩn bị cho công việc sau này. Cũng gặp 2, 3 người mới ra trường chưa được 1 năm đi học luôn, nhưng số này rất đặc biệt và rất smart hay đều học undergrad trường top ra, ví dụ như đứa roommate của mình thì sinh ra tại Moscow, quốc tịch Đức, lớn lên tại Thụy Sĩ, làm IBank tại London, ông ngoại làm đại tướng ở Nga. Hỏi ra nó sao đi học thì cũng trả lời là tao không định đi học luôn, muốn làm vài năm nữa nhưng các boss của nó xui nó đi sớm để về promote nên mới đi.

    Vì thế mình muốn chia sẻ với nhiều bạn mới ra trường đã muốn apply MBA rằng nếu thật sự không phải quá ép buộc chuyện đi sớm thì hãy chuẩn bị cho bản thân mình thât kỹ càng trước khi apply đi học MBA, xem về mục tiêu ngắn, dài hạn của mình thế nào, liệu có cần MBA chưa, thời điểm ra sao rồi hãy quyết định đi học. MBA cũng chỉ là cái tấm bằng thôi, chắc chỉ học một lần nên cố gắng sao chuẩn bị thật kỹ để tấm bằng ấy có ích cho mình nhiều nhất.
     
  14. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,784
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Đọc post của Cường, nhìn lại cách thức tổ chức của các buiness schools mới thấy rằng một trong những việc đầu tiên nhà trường làm là tổ chức các career workshop ngay từ khi mọi người vừa chân ướt chân ráo vào trường: định hướng công việc của mình ra sao ? Tự đánh giá về mình, cách thức chuẩn bị resume thế nào, mock interview, tìm hiểu ngành, công ty, và lên kế hoạc tham gia các job fair, networing. Ngắn gọn là việc tìm việc và internship cần phải bắt đầu từ rất sớm, trước cả khi bạn đặt chân đến trường, và nó là thước đo rất quan trọng. Nếu bạn không lên kế hoạc tốt bạn sẽ chẳng làm được gì, if you failed to plan, you plan to fail.

    Thật ra mọi người bắt đầu vào học từ giữa tháng 8, đến giữa tháng 9 tùy trường và chứong trình nhưng nhiều nơi đã hết hạn nhận intership cho hè năm sau từ 31/12 của năm đó hay 31/1 gì đó - mà nội việc hoàn thành resume cũng là công việc tốn không ít thời gian công sức vì để làm được điều đó bạn phải hiểu employer mà bạn muốn làm là ai và họ thực sự cần gì. It's very time consuming enterprise.

    Khi năm 2 vừa mới bắt đầu, trong khi bạn còn đang lò dò tìm việc thì đã có đến 50-60 % có job offered , chẳng hạn như tại HBS- tự bản thân thời gian và các con số đã nói lên rất nhiều điều.

     
  15. ngotrung

    ngotrung Member MBA Family

    Joined:
    Apr 1, 2007
    Messages:
    590
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi/Vietnam
    Current employer/school:
    FPT Distribution
    Undergrad major:
    Electrical Engineering
    MBA (intent) major/School:
    Marketing
    Chính xác! Gần đây có nhiều bạn rất trẻ có hỏi anh về việc đi học, muốn đi học, muốn đi top... Nhưng hầu hết các bạn đều khá mơ hồ về mục tiêu của mình. Học MBA sẽ tốn của các bạn thời gian, tiền bạc và cơ hội nghề nghiệp, mà nếu bạn chưa biết một cách rõ ràng về việc MBA sẽ đóng góp thế nào trong sự nghiệp của bạn thì sẽ rất khó để xin được học, và kể cả bạn được giúp đỡ để đi được thì việc đi học này chưa chắc đã đóng góp positively cho sự nghiệp của bạn sau này.
     
  16. TuongNM

    TuongNM Nominee - Gold member of the year 2009 MBA Family

    Joined:
    Nov 6, 2006
    Messages:
    261
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    cisco
    Undergrad major:
    Telecom
    MBA (intent) major/School:
    Marketing
    Vào hùa với Cường một chút. Nhưng vấn đề mình đề cập ở đây không phải là job mà là networking. Khi vào các trường tốt, đa phần bạn bè đều là những người giỏi, có kinh nghiệm làm việc. Và bọn nó cũng chỉ muốn chơi với những người giỏi.
    Môi trường biz school theo mình nhận xét cũng cạnh tranh chứ không hòa bình, thân thiện như môi trường undergrad và hay high school. Nếu mình không đặc biệt, (chưa kể vấn đề ngôn ngữ, văn hóa )cũng sẽ khó kết bạn. Mà khó kết bạn thì cũng là một điểm bất lợi khi đi học MBA.
     
  17. mela

    mela New Member Pre-family

    Joined:
    Aug 10, 2009
    Messages:
    25
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    1
    Current city/country:
    Hà Nội
    Current employer/school:
    FTMS global education
    Undergrad major:
    CAT/ACCA
    MBA (intent) major/School:
    nothing
    Thread này rất hay và ý nghĩa. Em là một mem mới, em định 2 năm nữa apply cho mùa thu 2012. 2 năm vừa làm, vừa học và self- assessment. Bài viết của mọi người sẽ giúp em rất nhiều. Em hy vọng mọi người sẽ thảo luận nhiều hơn.
     
  18. zvnkt

    zvnkt New Member Pre-family

    Joined:
    Aug 16, 2009
    Messages:
    24
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    1
    Current city/country:
    Hà Nội
    Current employer/school:
    NEU
    Undergrad major:
    Banking Finance
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Em vừa mới ra trường, em có người thân bên Mỹ có thể tạo điều kiện cho việc apply của em, cộng thêm bố mẹ gia đình rất khuyến khích đi học MBA. Định hướng của em bây giờ là đi làm khoảng 1 năm, rồi năm sau sẽ bắt đầu quá trình apply, tuy nhiên mọi người biết nguyên nhân là gì không? Chỉ đơn giản là bây giờ điểm GMAT với IELTS của em chưa đủ "đô", sau 1 năm hy vọng sẽ cải thiện được nhiều, thêm nữa là do chủ yếu các trường đều yêu cầu kinh nghiệm, mình đi làm 1 năm thì coi như là có kinh nghiệm rồi.
    Sau khi đọc thread này, em vẫn sẽ quyết định đi làm, nhưng không phải với những lý do như trên. Đi làm để xem thực sự mình có cần học MBA hay không, MBA giúp gì cho sự nghiệp của mình sau này, và nếu học MBA thì sẽ học về cái gì (điều này bây giờ em vẫn còn rất mơ hồ). Còn nếu thực sự khi đã đi làm, cảm thấy học MBA chẳng để làm gì thì em sẽ suy nghĩ lại, có thể đơn giản là mình chỉ cần kiếm thêm một bằng MS, hoặc đơn giản hơn là tiếp tục công việc mình đang có vì như thế đã là quá đủ đối với bản thân.
    Cảm ơn anh chị rất nhiều về những chia sẻ quý báu ở trên!
     
  19. loc vung

    loc vung Member MBA Family

    Joined:
    Jun 15, 2010
    Messages:
    131
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Whitman College
    Undergrad major:
    economics
    MBA (intent) major/School:
    undecided
    What Is the Future of MBA Education?- From Havard Business School working knowledge

    What Is the Future of MBA Education?
    Q&A with: Srikant M. Datar and David A. Garvin

    Why get an MBA degree? Transformations in business and society make this question increasingly urgent for executives, business school deans, students, faculty, and the public. In a new book, Rethinking the MBA: Business Education at a Crossroads, Harvard Business School's Srikant M. Datar, David A. Garvin, and Patrick G. Cullen suggest opportunities for innovation. Q&A with Datar and Garvin plus book excerpt. Key concepts include:

    Executives and business school deans raised multiple concerns about the MBA landscape when the authors interviewed them for an HBS Centennial colloquium in 2008 on the future of MBA education.
    The challenges: Stakeholders question the value-added of MBA degrees. And MBAs lack sufficient leadership development, a "global mindset," and skill in navigating organizational realities.
    Rethinking the MBA examines each challenge in turn, and provides six case studies of schools that demonstrate flexibility and innovation in MBA education.



    Srikant M. Datar is the Arthur Lowes Dickinson Professor of Accounting at Harvard Business School.


    Business schools are positioned on increasingly unsteady—and unpopular—ground. MBA enrollments fluctuate or decline; recruiters voice skepticism about the value of newly-minted MBA degrees; and deans, faculty, students, executives, and a concerned public wonder what business schools can or should do to train knowledgeable, principled, and skilled leaders.

    Against this backdrop of problems, business schools are poised to take advantage of exciting opportunities to cooperate and innovate, argue HBS professors Srikant M. Datar and David A. Garvin and research associate Patrick G. Cullen in their new book, Rethinking the MBA: Business Education at a Crossroads. Employing a wealth of interviews and quantitative data, their book takes the first comprehensive approach in decades to examine the evolving MBA marketplace and its threats as well as possibilities for improvement and growth.

    "Rebalancing must occur."
    -Srikant Datar
    "Increasingly, we believe, business schools are at a crossroads and will have to take a hard look at their value propositions," the authors write in the introduction. "This was true before the economic crisis, but is even truer in its aftermath. The world has changed, and with it the security that used to come almost automatically with an MBA degree. […] High-paying jobs are no longer guaranteed to graduates, and the opportunity costs of two years of training—especially for those who still hold jobs and are not looking to change fields—loom ever larger. To remain relevant, business schools will have to rethink many of their most cherished assumptions."

    In an interview, we asked Datar and Garvin to explain more. Datar, the Arthur Lowes Dickinson Professor of Accounting at Harvard University, is the Harvard Business School senior associate dean and director of research. Garvin, the C. Roland Christensen Professor of Business Administration, teaches courses for MBAs and executives on leadership, general management, and operations. Garvin is also faculty chair of the School's Christensen Center for Teaching and Learning, which promotes and supports teaching excellence and innovation.

    Also visit the book's Web site.

    Martha Lagace: What led you to identify and study gaps and opportunities in MBA education?

    David Garvin: To celebrate the 100th anniversary of Harvard Business School in 2008, we convened a number of colloquia and workshops. One was entitled "The Future of MBA Education," and Srikant and I were responsible for preparing and leading it. Our initial goal was simply to gather enough material to conduct a day-long conversation with our faculty drawing on interviews with executives and business school deans.

    As we began to conduct initial interviews, however, we kept hearing the same concern: "Thank goodness you folks are doing this. All of us collectively need to take a hard look at the state of business education."

    Srikant Datar: With that prompting, we expanded our efforts. We collected comprehensive data on business schools, including the yield rates at various schools; how many applicants they accept of those who apply; of those who accept, how many actually attend; and what is happening to the total enrollments. It was a big surprise to see a hollowing out of the MBA marketplace: in full-time programs, declines in the order of 25-, 30-, even 50-percent at highly-ranked schools outside the top 15 or so schools.

    The schools were, by and large, unaware of how widespread the problem was. Each thought the problem of declining enrolments was unique to them. In the course of our research, we learned that prospective applicants were being discouraged by many employers from going to full-time MBA programs, that part-time MBA, executive MBA, and other masters programs were seen as attractive substitutes, and that the students who came were not as engaged with the academic curriculum.

    Garvin: The common question we heard was about the value added of an MBA degree. In every interview, deans and executives returned repeatedly to that question, as well as to a large set of unmet needs that they identified in areas such as leadership development, skill at critical, creative, and integrative thinking, and understanding organizational realities.

    Q: Were they deeply worried?

    Garvin: Among deans, there was widespread acceptance and recognition of the same set of missed opportunities and unmet needs. Some schools, however, had already launched change programs that incorporated flexible curriculums, courses in creative or integrative thinking, or experiential learning and project work. A few schools were cutting-edge in one or more of these areas. Other schools felt that the business school community as a whole had a long way to go. So while there was a uniform degree of acceptance of opportunities and needs, the extent to which they were being met revealed disparity.

    Q: Why is MBA education at a crossroads?

    Garvin: We are approaching the end of an era. Since 1959, business schools have taken a more analytical and discipline-based approach than before. For the last 50 years, then, business schools have emphasized analytics, models, and statistics.

    Yet MBA graduates increasingly need to be more effective: they need to have a global mindset, for example, develop leadership skills of self-awareness and self-reflection; and develop an understanding of the roles and responsibilities of business, and the limitations of models and markets.

    At these crossroads, how should business education proceed? We wrote the book to outline the needs and to explain how schools are addressing them in surprisingly innovative ways. We include in-depth case studies of six programs: the University of Chicago Booth School of Business, INSEAD, the Center for Creative Leadership, Harvard Business School, Yale School of Management, and Stanford Graduate School of Business. Each is exemplary in some way—largely in their efforts to address one or more of the unmet needs.

    Q: How should schools close these gaps? You say your book offers a compass, not a roadmap: it points readers in a direction but doesn't tell them exactly which path to take.

    Datar: The right answer for each school depends on that school's strategy, challenges, constraints, and skill sets. Yet rebalancing from the current focus on "knowing" or analytical knowledge to more of what we call "doing" (skills) and "being" (a sense of purpose and identity) must occur. Business schools need to think innovatively about how best to use the resources available to them. For example, there are many exciting opportunities to engage alumni in the learning process.

    Garvin: Faculty could be expanded in creative ways. Think of Harvard Medical School. It has incoming classes of 165 students and 10,000 faculty! It's an astonishing number that makes sense only after you realize Harvard has 17 affiliated hospitals and many of the doctors in those hospitals teach tutorials and lead clinical rotations, and in that sense are considered faculty. The same notion of an extended faculty could apply to business schools, where the 10,000 might include alumni such as local business leaders, who with suitable oversight and training by core faculty could help with team projects and experiential learning. Training might come initially through the collective work of multiple business schools, with cohorts of alumni who receive a short dose of either functional knowledge or research skills or teaching training, or some combination of the three. Schools need to experiment to see what works best for them.

    Datar: We also believe that it is important for schools to broaden the types of research that faculty conduct at business schools. The discipline-based research of the last 50 years has certainly advanced our understanding of management, and needs to continue. At the same time, as a recent report by the Association to Advance Collegiate Schools of Business points out, we need research that is more practice-oriented and interdisciplinary.

    Q: Could you discuss gaps you identified, such as leadership development?


    Garvin: The single strongest theme we heard in our interviews was the need for MBA students to cultivate greater self-awareness. Executives said, "The more an MBA understands his or her impact on others and vice-versa, the more effective he or she will be."

    The second theme we heard was the need for practical skills: how to run a meeting, make a presentation, and give performance feedback. The third theme was the need for MBAs to develop a better sense of the realities of organizations within which leaders operate. Politics—issues of power, coalitions, and hidden agendas—are part of that reality. Yet MBAs, with their analytical focus, always try to find the "right" answer. Organizations often prefer a "good enough" answer, providing it can be implemented effectively. Future leaders need to better understand the nuances of how to get things done and what they can actually accomplish in organizational settings.

    Datar: The landscape of business is shifting from leaders who had high authority and faced low conflict to leaders who have lower authority and face greater conflict. Leadership skills that worked in the old model are unlikely to work today. MBAs need to understand how to work "through" people, how to motivate and inspire. That takes skill and practice. MBAs need to ask themselves, "How do I engage people to accomplish a task while I remain in the background?" At HBS, the Authentic Leadership Development course aims to teach these skills in small groups and reflective exercises.

    Garvin: In addition, the required course Leadership and Corporate Accountability includes personal development exercises. Students discuss examples from their own past when they failed to rise to a moral challenge, as well as examples when someone led them to be their very best selves. As a class we try to draw general lessons from these discussions.

    Q: Another gap you identified was that MBA students were not developing a global mindset. How can MBA programs better prepare students for an increasingly globalized business world?


    Garvin: Executives and deans told us that MBAs need to develop cultural intelligence, specifically a better understanding of which practices, strategies, and behaviors are universal and which are contingent. When an MBA works with a person or group from another culture, how can he or she be most effective? Students need to develop a skill set rather than just knowledge about a country's economics and political system.

    Datar: MBAs need to understand what it means to be a general manager in a global world and the differences in institutions, norms, cultures, and legal frameworks. It would be fascinating, for example, to have student teams work on an issue such as global branding in different countries; and share their learning with the class when they return. The reflection piece is crucial. It is important to build leadership skills in the context of a global world.

    Q: What are you working on now?


    Garvin: I am on sabbatical and have been travelling to interview general managers in countries such as India, Japan, China, and Mexico, to ask about the distinctive challenges of their markets and organizations. I am developing several cases based on this research for my second-year course General Management: Processes and Action. I certainly think differently about leadership and management than I did since we began researching and writing this book.

    Datar: I am looking at how implementation and execution strategies vary across countries. I'm also continuing my research in microfinance. I am particularly interested in understanding how microfinance helps alleviate poverty. I am also looking at how incentive systems can be designed to promote long-run performance.

    Excerpt from Rethinking the MBA: Business Education at a Crossroads
    By Srikant M. Datar, David A. Garvin, and Patrick G. Cullen


    Voices from the Field: How Deans and Recruiters View the MBA Degree:

    Immediately after graduation, a significant majority of the graduates of the leading two-year, full-time MBA programs take jobs in financial services and consulting, driven in part by financial rewards that make it very difficult for companies in other sectors to compete for graduates.

    The numbers—at least before the recent financial crisis—have remained consistently high. In 2006, for example, 52 percent of Chicago Booth graduates took jobs in financial services and 22 percent took jobs in consulting; 42 percent of Harvard graduates took jobs in financial services and 22 percent took jobs in consulting; and 46 percent of Yale graduates took jobs in financial services and 15 percent took jobs in consulting.13 The boom in jobs in financial services and consulting during the last ten years made obtaining a prestigious MBA degree—long viewed as essential to gaining entry to these careers—a very attractive option. Even if one had previously worked in the industry, an MBA from a high-ranking school was, for many years, a de facto requirement for climbing the ladder.

    The deans we interviewed from higher-ranking schools were clear on the value that they believed accrued to those armed with an MBA: it ensured access to these (as well as other) attractive, otherwise inaccessible careers. In their eyes—as well as those of many students—the full-time MBA is increasingly aimed at "career switchers." For those wishing to change fields—to enter investment banking, private equity, hedge funds, or strategy consulting from a prior position in industry, government, or the nonprofit world—the MBA has long been viewed as absolutely essential. One dean, for example, noted that nearly 80 percent of students at his prior institution had switched careers upon graduation.

    The problem for the higher-ranking business schools is that there are a number of forces at work that threaten to undermine or reduce the opportunities for employment in financial services and consulting. Post-crisis, many lucrative jobs in financial services, and to a lesser extent in consulting, have simply disappeared. Each day brings new reports of hedge fund closings and the scaling back of private equity investments. Not surprisingly, the enormously high compensation packages in these fields are shrinking as well, making jobs in these sectors far less attractive.

    These changes threaten one of the key selling points of the top U.S. business schools. A further challenge comes from the fact that companies in these industries have increasingly been promoting from within.14 In part, this is because technical work, such as sales and trading, now contributes a large share of the firm's profits relative to activities such as investment banking. Consequently, many companies are actively discouraging their best young people from leaving lower-level positions for business school, arguing that their odds of success are actually better if they stay at the firm. This theme can be heard, with minor variations, from executives at two financial services firms:

    Previously the Wall Street tradition was to send Analysts for the MBA. That's no longer the case. We do not want to show these people the door because they are valuable to us. Now, a third of the Analyst class is offered full-time Associate positions without doing an MBA. For technical work, the training an Analyst gets from a Wall Street firm is better than the training they would receive at business school. […]
    The same point was made by a senior partner in a consulting firm, who, when asked pointedly if he would advise a highly successful junior person with several years at the firm who was intent on a career in consulting whether an MBA would be valuable for his future, answered, "Definitely not."

    In the past, deans and business school faculty had a ready response to questions about the value of the MBA degree.
    At the same time, financial services and consulting firms are increasingly substituting non-MBAs for MBAs. The numbers are small but growing. Before the crisis, a managing director at one large investment bank noted that his firm still hired 300 to 400 MBAs per year but only about fifty technical experts with PhDs or comparable degrees, even though it set out each year to hire twice as many. These latter individuals are viewed as essential because the fields of finance and strategy have become increasingly analytical and because leading financial services firms are, as one experienced financial executive put it, "increasingly dominated by traders, who believe business school is a waste of time." According to a senior manager at a leading investment bank:

    The investment banking industry needs to recruit more technically competent people than it did in the past because our products, and the industry as a whole, are more complex. The requirements are higher than even the most quantitative MBA programs can deliver. As a result, we are aggressively pursuing PhDs in business, finance, mathematics, physics, and operations. The common thread is that all are people who are highly analytical and can translate complex situations into mathematical models. The percentage of MBAs that we hire will go down in the next ten years.
    A director of a leading consulting firm made much the same point:

    We now hire a very large number of non-MBAs into our Associate roles. In fact, our incoming mix is 50 percent MBA and 50 percent non-MBA. The non-MBAs mostly come from medical schools, medical school residency programs, law schools, and a variety of PhD programs in economics, applied math, physics, life sciences, and computer science. The non-MBA portion of the mix is growing, and we are actively seeking to expand into these sources.
    In the past, deans and business school faculty had a ready response to questions about the value of the MBA degree: graduate business training was a way of getting ahead of the pack and igniting one's career. MBAs, the argument ran, were a breed apart and were more likely to be placed on the fast track. They might not be the best technicians, but their breadth of training and skills would win out over the long haul. Although this may still be true in some fields, it appears to be less true in others. At least before the crisis, for those in financial services wishing to accelerate their careers (i.e., who hoped to stay in the same function or area and get promoted more rapidly or frequently at the same company), the two-year, full-time MBA was no longer viewed as necessary. Both the head of a leading hedge fund and a senior executive at a leading investment bank made much the same point:

    Something has changed in the last few years. We've always hired young people from elite colleges and universities and started them as Analysts. For many years we found that after six or seven years with us and one or more promotions, they would hit a wall—we had to send them to business school to get the grounding and perspective necessary to make it to the upper rungs of the firm. But recently, we've found that our young people have been able to make the jump without leaving for an MBA. Those two years of training just aren't needed. […]
    Whether the financial crisis will alter these views about obtaining an MBA is still unclear.

    Taken together, the threats identified throughout this chapter suggest challenges for all MBA programs, including the most highly ranked programs. Enrollments are under pressure, and questions are being raised about the value-added of the degree, especially the two-year, full-time version, when compared with alternatives.


    http://hbswk.hbs.edu/item/6363.html#14
     
    Last edited: Nov 10, 2010
  20. Patrick_Lee

    Patrick_Lee Member MBA Family

    Joined:
    Nov 23, 2010
    Messages:
    459
    Likes Received:
    2
    Trophy Points:
    18
    Current city/country:
    Viet Nam
    Current employer/school:
    Procter & Gamble
    Undergrad major:
    Env Eng
    MBA (intent) major/School:
    Tuck, Fuqua, Darden, Haas
    Em mới đọc bài viết này liên quan đến việc học MBA trên Economists:

    http://www.economist.com/whichmba/think-twice

    Think twice

    Set your heart on an MBA? Philip Delves Broughton suggests a radical alternative: don’t bother

    Business schools have long sold the promise that, like an F1 driver zipping into the pits for fresh tyres, it just takes a short hiatus on an MBA programme and you will come roaring back into the career race primed to win. After all, it signals to companies that you were good enough to be accepted by a decent business school (so must be good enough for them); it plugs you into a network of fellow MBAs; and, to a much lesser extent, there’s the actual classroom education. Why not just pay the bill, sign here and reap the rewards?

    The problem is that these days it doesn’t work like that. Rather, more and more students are finding the promise of business schools to be hollow. The return on investment on an MBA has gone the way of Greek public debt. If you have a decent job in your mid- to late- 20s, unless you have the backing of a corporate sponsor, leaving it to get an MBA is a higher risk than ever. If you are getting good business experience already, the best strategy is to keep on getting it, thereby making yourself ever more useful rather than groping for the evanescent brass rings of business school.

    Business schools argue that a recession is the best time to invest in oneself. What they won’t say is that they also need your money. There are business academics right now panting for your cheque. They need it to pad their sinecures and fund their threadbare research. There is surely no more oxymoronic profession than the tenured business-school professor, and yet these job-squatting apostles of the free market are rife and desperate. Potential students should take note: if taking a professional risk were as marvellous as they say, why do these role models so assiduously avoid it?

    Harvard Business School recently chose a new dean, Nitin Nohria, an expert in ethics and leadership. He was asked by Bloomberg Businessweek if he had watched the Congressional hearings on Goldman Sachs. He replied: “The events in the financial sector are something that we have watched closely at Harvard Business School. We teach by the case method, and one of the things we’ll do through this experience is study these cases deeply as information is revealed over time so we can understand what happened at all these financial firms. I’m sure that at some point we’ll write cases about Goldman Sachs because that’s how we learn.” He could have stood up for Goldman or criticised it. Instead he punted on one of the singular business issues of our time. It is indicative of the cringing attitude of business schools before the business world they purport to study.

    Over-qualified?

    When you look at today’s most evolved business organisms, it is obvious that an MBA is not required for business success. Apple, which recently usurped Microsoft as the world’s largest technology firm (by market capitalisation), has hardly any MBAs among its top ranks. Most of the world’s top hedge funds prefer seasoned traders, engineers and mathematicians, people with insight and programming skills, to MBAs brandishing spreadsheets, the latest two-by-twos and the guilt induced by some watery ethics course.

    In the BRIC economies, one sees fortunes being made in the robust manner of the 19th-century American robber barons, with scarcely a nod to the niceties of MBA programmes. The cute stratagems and frameworks taught at business schools become quickly redundant in the hurly-burly of economic change. I’ve often wondered what Li Ka-Shing of Hong Kong or Stanely Ho of Macao, or Rupert Murdoch, for that matter, would make of an MBA programme. They would probably see it for what it is: a business opportunity. And as such, they would focus on the value of investing in it.

    They would look at the high cost, and note the tables which show that financial rewards are not evenly distributed among MBAs but tilt heavily to those from the very top programmes who tend to go into finance and consulting. Successful entrepreneurs are as rare among MBAs as they are in the general population.

    They would think to themselves that business is fundamentally about two things, innovating and selling, and that most MBA programmes teach neither. They might wonder about the realities of the MBA network. There is no point acquiring a global network of randomly assembled business students if you just want to work in your home town. Also, they will recall that the most effective way to build a network is not to go to school, but to be successful. That way you will have all the MBA friends you could ever want.

    They might even meet a few business academics and wonder. Then they would take their application and do with it what most potential applicants should: toss it away.

    Philip Delves Broughton is the author of “What They Teach you at Harvard Business School” (Viking) and a Harvard MBA
     

Share This Page