1. Forum VietMBA đã được nâng cấp lên version mới. Mọi thông tin, báo lỗi và góp ý xin vui lòng post tại topic ⚠ Thông báo nâng cấp forum và danh sách các vấn đề phát sinh.

Kinh tế tài chính dưới cái nhìn "bình dân"

Discussion in 'Economy/Finance stuff' started by dochihieu, Jul 14, 2012.

  1. Longatum

    Longatum Active Member MBA Family

    Joined:
    Dec 14, 2006
    Messages:
    1,006
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    Boston
    Current employer/school:
    N/A
    Undergrad major:
    PS
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Bad debt (nợ xấu) nếu nằm trên balance sheet của creditor (người cho vay) thì được coi là bad asset (tài sản có book value cao hơn so với real value và do đó sẽ ảnh hưởng p&l). Hay là mình hiểu sai.

    Các thứ còn lại mình không có định bàn tiếp vì đồng chí lên đây nói là muốnhocj hỏi nhưhng có vẻ cái gì cũng biết rồi và ai nói gì khác đồng chí cũng hoặc là chưa biết đọc, hoặc là không biết cơ bản. Ví dụ đồng chí có nói là công ty không vay được nợ nếu roe nhỏ hơn interest cost. Ví dụ mình đưa cho đồng chí là để chỉ ra là đồng chí sai nhưng cũng bị dismiss luôn (same cho cái ví dụ về vụ mua lại công ty bị phá sản)

    Mình cho là bàn luận, viết báo là điều hay nhưng phải viết cho đúng và phải biết nghe. Và khi nào sai thì phải biết nhận. Nếu không thì không đáng để bàn cùng. Vậy thôi.
     
  2. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Xin thưa với anh là tất cả các banker đều dùng thuật ngữ bad debt chứ chưa nghe ai dùng bad asset (mặc dù như em đã nói từ post trước, ai cũng biết nó là receivable). Nhưng 1 khi nói asset thì nó còn rất nhiều khoản mục khác. Cứ cho là definition trên link của bác là "chấp nhận được" thì khoản đầu tư chứng khoán giảm giá nhưng chưa lập dự phòng cũng là "bad asset" (fair value < book value), nó hoàn toàn chả liên quan gì đến nợ xấu.

    Ví dụ của bác 1 cái thì trùng ý em, bác chưa đưa ra được phản biện là khi con nợ phá sản có ai được lợi hơn là giao dịch tiền phá sản.

    Ví dụ bằng số thì em bỏ công ra tính đến con số cuối cùng để chứng minh là bác sai mà bị gọi là "dismiss" (??) Em tính sai thì mong bác chỉ giáo cho sai chỗ nào, lúc ấy em cảm ơn - xin lỗi - và nhận sai.

    Đáng tiếc hơn, là khi 1 người đưa ra 1 "giải pháp" chưa thực nghiệm để bản về pros and cons thì toàn nhận được chất vấn về khái niệm, câu chữ, definition, nguồn dữ liệu, lý thuyết này nọ v.v... Phải chăng đây là cách mà các Em-mờ-bi-ây đang áp dụng trong công việc?
     
    Last edited: Aug 28, 2012
  3. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Xin divert sang 1 chủ đề khác (mặc dù chủ đề bad debt mình vẫn follow up & update).

    Trước nay mình rất ghét mấy cuốn sách dạy làm giàu, chán hơn là đi đâu cũng nghe những con người than vãn vì sao mình mãi không thành công, là xã hội bất công, là chỉ có quan hệ, con ông cháu cha mới mới thăng tiến được trong xã hội?

    Bài viết dưới mình lại gủi cho mục Bạn Đọc của VNExpress và những phản hồi y như mình dự đoán. Quan điểm rất cá nhân, mình thấy đa số (đa số chứ ko phải tất cả nhé), dân mình chưa thực sự chú tâm làm ăn lâu dài - chân chính và chú trọng vào đầu tư năng lực thực thụ, mà chỉ thích kiểu chup giựt, làm giàu nhanh. Số còn lại thì chỉ biết than ngắn trách dài, chửi mắng "chế độ" v.v...

    Quan điểm của bạn thế nào?
    ____________________________
    Bài 4: Tôi kể chuyện người Giàu kẻ Nghèo

    Chuyện anh nông dân


    Anh nông dân tên Nghèo, ông bà để lại cho 3 thửa ruộng, mỗi năm ba vụ bán mặt cho đất bán lưng cho trời, sau khi trừ tiền giống tiền, tiền phân, điệp đập, tiền phơi v.v… mà không lũ lụt, sâu rầy thì chi tiền ăn uống là xong… oẳn tà roằn. Năm ngoái xã mở đường nhựa qua ruộng Nghèo, tiền đền bù cũng được kha khá, nhưng chỉ ăn được hơn năm thì lại….nghèo.

    Anh nông dân tên Giàu, nhà cũng 3 thửa ruộng, cũng làm quần quật như anh Nghèo. Cuối vụ đập lúa xong anh hốt trấu về om bếp, xin người ta rơm rạ rồi bó lại thuê xe thồ đến bán cho nhà người xóm trên nuôi bò. Tối nằm vắt tay lên trán anh chợt nghĩ, sao nông dân thì cứ phải bán thóc nhỉ? Thế rồi anh học người ta lấy gạo làm sợi bún, đem bỏ mối ngoài thị xã, anh thấy hạt gạo chỉ chế biến chút đã bán được gấp 5 lần. Thấy Nghèo mất ruộng, Giàu cho thuê ruộng cày, mua gạo của Nghèo về làm bún bán thôi.

    Chuyện cô thợ dệt

    Cô thợ dệt tên Nghèo, làm công nhân trên tỉnh, một ngày đạp máy 12h, đã 4 năm nay cô chỉ may cái túi vào áo. Vật giá leo thang, tiền lương vẫn thế, khó sống quá, cô rủ chị em đình công đòi tăng lương, chủ bảo 4 năm cô cũng chỉ làm được từng ấy việc, sao tôi phải tăng lương?

    Cô thợ may tên Giàu, làm cùng khâu với cô Nghèo. Giàu làm được 3 tháng biết việc rồi là xin sang tổ khác, cứ thế 2 năm sau đã thạo làm hết các khâu. Chủ bảo cô làm trưởng ca, lo chỉ bảo đôn đốc chị em trong xưởng. Cuối năm rồi Giàu xin nghỉ về quê 3 tháng, dạy chị em trong làng xỏ kim may áo, vay tiền mua máy rồi lên tỉnh nói với chủ “chị giao áo cho em may, thợ em ở nhà không phải ăn cơm ở trọ nên tỉnh nên em nhận chị giá rẻ hơn”. Nghèo đâu biết vì Giàu mà Nghèo chả được tăng lương.

    Chuyện anh hoa sỹ

    Anh họa sỹ tên Nghèo, làm công ở xưởng chép tranh. Nghèo khéo tay vẽ đẹp, tranh của danh họa nào vẽ cũng giống một chín một mười. Nhưng đã sáu năm rồi, Nghèo vẫn cứ…chép tranh.

    Anh họa sỹ tên Giàu, chép tranh chả đẹp bằng Nghèo, chủ bán không được nên cho nghỉ việc. Giàu ngẫm tranh chép cũng là đồ giả mà lại đắt, chỉ bọn trọc phú mới mua. Giàu phóng tranh thành ảnh, lồng khung sang trọng rồi bán giá chỉ bằng 1/4 tranh của chủ Nghèo. Thấy Giàu phất nhanh Nghèo hỏi cách nào, Giàu bảo “tại tớ bán khung mà người thì lại mua tranh”.

    Ngẫm ở đời người ta thường hỏi “Làm giàu thế nào?” chứ ít tai chịu hỏi “Vì sao tôi nghèo?”
     
    Last edited: Aug 30, 2012
  4. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,784
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    TTôi đề nghị Min, Mod đã có quy định thì nên làm đúng và nghiêm túc, hoặc ta “ tự đục bỏ” quy đinh ấy. ( Tôi không đề cập đến nội dung vì cơ bản mình dốt nên không hiểu lắm, như bác Nguyễn Duy đã gọi tên “Sọ dừa gặp vấn đề trì trệ tri thức nhồi vào tri thức cứ phòi ra” – http://www.thica.net/2012/08/28/kim-moc-thuy-hoa-tho/)
     
  5. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Lại một David Beckham, trận này em xin ngồi dự bị, để anh đá với trọng tài ạ...
     
  6. darren1010

    darren1010 Nominee - Gold member of the year 2009 MBA Family

    Joined:
    Jun 17, 2007
    Messages:
    1,066
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    Atlanta
    Current employer/school:
    Emory University
    Undergrad major:
    IT
    MBA (intent) major/School:
    Emory University
    Anh Hà, em để ý đọc lại thấy hình như chỉ có vài chữ "kg", có thể đề nghĩ bạn Hiếu chú ý thêm nữa. Nhiều khi viết bài dài và thói quen thành ra khó sửa (giống như mình viết Tiếng Việt + Anh chung vậy, quen rồi khó sửa lắm). Còn lại thấy bài của bạn Hiếu viết lập luận đàng hoàng, đáng đọc, nếu chỉ vì vậy mà cứ lôi ra ban thì hơi tiếc.
    Giống như bạn bvn ở Singapore, mặc dù nhiều khi Khoa cũng không đồng ý với points của bạn đó, nhưng bạn đó nhiệt tình, chia sẻ, mà lâu ghê vẫn chưa lift ban cho bạn đó.
     
  7. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Bài 5: 2 căn bệnh "mãn tính" của doanh nghiệp Việt

    Cách đây khá lâu khi còn ngồi ghế nhà trường, trong một cuộc tọa đàm giao lưu với những lãnh đạo tiêu biểu, tôi có hỏi một lãnh đạo người Mỹ của một tập đoàn bán lẻ hàng đầu ờ nước này: "Ông có thể giải thích vì sao trong đội ngũ lãnh đạo tập đoàn của ông không có ai là người châu Á không?”.

    Câu hỏi “nhạy cảm” của tôi nhận được một câu trả lời không thể thẳng thắn hơn: "Chào bạn, có hai yếu tố tạo xung đột tính cách và văn hóa làm tôi khó hợp tác với những người đến từ thị trường mới nổi: thứ nhất, tầm nhìn ngắn hạn (short-term oriented), thứ hai - thỏa hiệp với số đông (groupthink)”.

    Ông ta đã giải thích nhiều lần rằng đó là cảm nhận cá nhân, và hoàn toàn không có chút ý niệm nào về kỳ thị hay phân biệt chủng tộc. Tuy nhiên, câu trả lời làm tôi cảm thấy bị đả kích, xúc phạm và tổn thương tinh thần dân tộc mạnh mẽ… tôi hậm hực và cảm thấy “phán xét” của người này là không công bằng.

    Thế nhưng, trớ trêu thay, qua hơn chục năm nay quan sát và trải nghiệm những sóng gió trên thương trường, mỗi ngày tôi càng hiểu ra “thâm ý” của câu nói trên. Nó càng làm tôi thấm thía đến tận xương tủy, ám ảnh và thầm cảm ơn vì ông là một "bác sỹ" chẩn đoán tài ba cho những căn bệnh phổ biến nhất của những người quanh tôi.

    1. Bệnh thứ nhất: tầm nhìn ngắn hạn

    Tôi còn nhớ ở Sài Gòn một thời rộ lên phong trào mở nhà sách, quán bida, rồi karaoke, đến gần đây là yến sào v.v… cứ đi vài bước là thấy một cửa hàng. Nhưng một khi ồ ạt mở ra thì sẽ bão hòa và rất nhiều cửa hàng phải đóng cửa vì thua lỗ.

    Không phải chỉ thành thị, ở nông thôn cũng thế, năm nay cà phê thắng thì đua nhau trồng cà phê, năm sau tiêu-điều lên thì đốn cà phê mà trồng tiêu-điều. Dạo gần đây cao su “lên hương” thì đi đâu cũng thấy trồng cao su, rồi đến phong trào đào ao nuôi cá nuôi tôm v.v… hệ quả là nông dân mất mùa khóc, được mùa cũng khóc (vì bị thương lái ép giá).

    Cái tính “thấy người ta ăn nhộng bốc dòi mà ăn” chả phải chỉ ở những hộ kinh doanh nhỏ lẻ, ngay cả các tập đoàn lớn hùng mạnh. Các doanh nhân dày dạn kinh nghiệm và được đào tạo bài bản cũng không ngoại lệ. Ngành nào “ăn” là đâm bổ vào, họ chỉ mong “thu hoạch” ngay trong vòng 1-2 năm mà quên đi những rủi ro và các giá trị dài hạn như thương hiệu, uy tín, niềm tin của khách hàng.

    Cứ như thế từ trào lưu mở ngân hàng, đến công ty chứng khoán, sàn vàng, rồi bất động sản… hệ lụy của căn bệnh này ai cũng thấy ngày hôm nay, ngày càng trầm trọng!

    Ngắn hạn về tầm nhìn không chỉ là cái “bệnh” của dân làm ăn, rất nhiều người được dán cái mác “lo xa” suốt đời ki cóp dành dụm để “về già có của giắt lưng”.

    Đây không phải là tầm nhìn xa trông rộng, mà thực chất là sự thiển cận, vì họ nhìn tương lai không qua được cái mái nhà mình. Tiền để một chỗ thì làm sao sinh ra tiền? Và ai bảo tiền để một chỗ thì không rủi ro?

    Tầm nhìn ngắn hạn cũng chính là nguyên nhân sâu xa của những tệ nạn tham nhũng, quan liêu vì mỗi anh chỉ có nhiệm kỳ vài năm, phải làm sao cho “lại vốn” nhanh trong nhiệm kỳ mới được! Căn bệnh này, có lẽ còn ở tầm cao hơn khi chúng ta liên tục khai thác đến cạn kiệt các tài nguyên thô, không qua chế biến và bán ra nước ngoài.

    Một khảo sát của một hãng nghiên cứu thị trường nước ngoài cho thấy, trên 98% doanh nghiệp Việt Nam không đầu tư vào khâu nghiên cứu và phát triển (R&D), đây cũng là minh chứng hùng hồn cho căn bệnh “ăn xổi ở thì” của doanh nghiệp Việt.

    2. Bệnh thứ hai: thỏa hiệp với đám đông

    Từ nhỏ học trong trường chúng ta phải mặc đồng phục, tóc tai đồng nhất, làm toán phải đúng công thức và cách trình bày của thầy, làm văn phải theo dàn ý và bài mẫu, đã quen với kiểu thầy cố “mớm chữ” cho mà nhai.

    Cái “nếp” từ bé khiến những người có suy nghĩ xuất chúng, khác biệt thường tự động bị đào thải khỏi guồng máy xã hội. Chữ “cá biệt” ở nước ta luôn được hiểu theo nghĩa tiêu cực (??!!). Có thể nhìn lại động lực phát triển khoa học- kinh tế- xã hội trong lịch sử trước nay đều xuất phát từ những con người “cá biệt” sao?

    Steve Jobs từng nói: “Tất cả các thiên tài đều là những thằng ngốc, cho đến khi họ tự chứng minh là mình đúng”.

    Thỏa hiệp với đám đông là nguồn cội của việc “chọn việc dễ mà làm” (với lý lẽ “vì xung quanh ta họ đều làm vậy”). Dẫn đến việc lựa chọn những mô hình sản xuất kinh doanh dễ kiếm tiền (nhanh) nhất, hệ quả là mất cân đối về cơ cấu kinh tế, tập trung quá nhiều vào các ngành sản xuất cơ bản như sắt thép-xi măng-khoáng sản v.v…

    Để rồi hoàn toàn không chú trọng các ngành công nghiệp dịch vụ có giá trị gia tăng cao. Những ngành “dễ làm” như kể trên có tỷ suất sinh lợi trên doanh thu thấp do đó chỉ cần một cái “hắt hơi sổ mũi” của kinh tế vĩ mô là bên bờ vực phá sản ngay.

    Sự thỏa hiệp với đám đông không những cản trở sự bứt phá để phát triển, còn nguy hiểm hơn khi nó bào mòn các chuẩn mực về đạo đức xã hội.

    Ở trong một cộng đồng mà ai cũng vượt đèn đỏ thì việc vượt đèn đỏ trở thành “bình thường”. Trong một lớp học ai cũng ném phao, quay cóp thì một học sinh sẽ cảm thấy gian lận là “không có gì nghiêm trọng”. Trong một cơ quan mà ai cũng tham nhũng thì người không tham nhũng tiêu cực sẽ là kẻ phải ra đi.

    Tôi hiểu chúng ta cũng có rất nhiều doanh nhân xuất chúng với tầm nhìn dài hạn, đầy bản lĩnh và giữ gìn chuẩn mực đạo đức kinh doanh.Ở đây tôi chi muốn nói đến số đông, vì số đông tạo nên dòng chảy
     
  8. nhanlevent

    nhanlevent Member MBA Family

    Joined:
    Oct 9, 2008
    Messages:
    234
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Current employer/school:
    VietFund Management
    Undergrad major:
    Finance
    MBA (intent) major/School:
    Finance/Kogod School of Busines at American University
    1. Yap yap có nghĩa là gì bạn ha? Bạn mở đầu một bài báo mà nêu số liệu và nguồn sai hoàn toàn như vậy thì người đọc khó muốn tiếp tục. May mà bạn gửi cho tabloids như CafeF hay VNExpress, chứ gửi cho mấy tờ đỡ đỡ hơn thì tờ báo đó khổ vì đính chính và người đọc phản ứng hơn.

    2. Bạn vẫn chưa trả lời câu hỏi: theo bạn ngân hàng nào đang có nợ xấu cao hơn vốn điều lệ. Khi bạn quyết định viết ra gì đó cho công chúng đọc thì phải có dẫn chứng và số liệu rõ ràng. Nếu bạn phán như vậy mà không chứng minh được thì hơi khó đó. Muốn "bình dân" nhưng phải dẫn chứng.

    4. Một công ty có tổng tài sản là 1.000 tỷ, vốn equity là 500 tỷ, vay ngân hàng 5 tỷ. Năm tỷ này trở thành nợ xấu, ví dụ nhóm 5 của ngân hàng và công ty không trả được nợ. Nếu ngân hàng hay công ty mua nợ quyết định đổi 5 tỷ này lấy equity (ví dụ đổi ngang, đôi khi thấp hơn), tức ngân hàng hoặc công ty mua nợ sẽ nắm 1% vốn (voting right) của con nợ này (=5/500). Vậy làm sao mà vô tái cấu trúc công ty? 1% thậm chí chưa đủ 5% cần thiết để đòi một ghế trong hội đồng quản trị. Rất nhiều cổ đông sở hữu đến 20%-25% còn chưa làm được gì, huống chi 1% mà đòi nhảy vô tái cấu trúc.

    Bạn có thể đọc thêm một chút ở đây để có thêm thông tin khi đi làm tư vấn thực tế cho khách hàng http://gafin.vn/20120830114032402p0c34/ngan-hang-lo-kho-thu-no-do-vuong-luat.htm

    6. Sao bạn nói người ta sai mà không dẫn chứng. Mình nói lại quan điểm một lần nữa việc một ROE thấp hơn lãi suất đi vay không liên quan gì đến khả năng công ty đó đi vay thêm hoặc ngân hàng cho vay thêm. Ngân hàng khi cho vay sẽ tập trung vào nguồn trả nợ (lợi nhuận và khấu hao khi cho vay trung dài hạn, doanh thu khi cho vay vốn lưu động ngắn hạn), tài sản đảm bảo, và ý chí trả nợ, ngoài các yếu tố khác. Ví dụ bạn nêu ra trong post sau không thực sự chứng minh, chắc tại do nó "bình dân" quá.

    Mình muốn attach một file thử tính cho bạn xem nhưng chắc do oversize nên không được. Đành viết ra vậy ha.

    Giả sử một công ty có tổng tài sản 2.500 tỷ. Theo số liệu bình quân của hơn 600 công ty niêm yết (trừ ngân hàng và diversified finance), equity sẽ khoảng 36,5%, tức 913 tỷ; vay dài hạn 425 tỷ (khoảng 17% tài sản). Giả sử vay ngắn hạn khoảng 245 tỷ (bằng 50% cost of goods sold ví dụ dưới đây), phần còn lại là liabilities khác. Balance sheet như sau

    Short-term liabilities 918
    Short-term loans 245
    Long-term loans 425
    Equity 913
    Assets 2.500

    Giả sử vay dài hạn 425 phải trả trong 3 năm. Lãi suất ngắn và dài hạn bằng nhau, 15%.

    Profit and loss giả sử như sau (giả sử net margin sẽ khoảng 11% và đem lại ROE khoảng 12%, như bình quân của hơn 600 ty niêm yết hiện nay). Như vậy, trong ví dụ này, ROE thấp hơn lãi suất vay (12%<15%).

    Revenue 1,000
    Costs 490
    Depreciation 300
    Interest 101 (245+425)*15%
    Profit 110

    => ROE = 110/913 = 12%, nhỏ hơn lãi suất vay (15%).

    Trả nợ vay: vay ngắn hạn vốn lưu động tài trợ cho 50% costs là 245 tỷ, được trả từ nguồn doanh thu bán hàng. Vay dài hạn 425 trong 3 năm, mỗi năm trả 142 tỷ. Lãi vay là 101 tỷ (cả ngắn và dài hạn). Như vậy, trong năm, công ty cần 243 tỷ để trả vốn vay dài hạn (142 tỷ) và lãi vay (101 tỷ)

    Nguồn trả nợ: EBITDA = 510 tỷ (1,000-490).

    Như vậy, công ty hoàn toàn đủ tiền trả nợ trong trường hợp này. Nếu không có gì xảy ra, công ty vẫn tiếp tục làm ra 12% ROE và vẫn trả được nợ bình thường, với lãi suất 15%.

    Một ngày đẹp trời, công ty muốn nhận nợ cho một công ty khác, hoặc vay thêm nợ. Ví dụ công ty muốn vay dài hạn thêm 300 tỷ nữa, thành 725 tỷ, lãi suất 15%. 300 tỷ mới này cũng được trả trong 3 năm, mỗi năm trả 100 tỷ. Như vậy, cộng với nợ cũ, công ty phải trả 242 tỷ vốn gốc hằng năm.

    Lúc này, balance sheet như sau

    Short-term liabilities 918
    Short-term loans 245 (giả sử vẫn vay như cũ, tài trợ 50% costs trong PL)
    Long-term loans 725 (tăng 300 tỷ do vay thêm)
    Equity 1,022 (tăng thêm 110 tỷ từ tiền lời của năm trước, tính ở PL trên)
    Assets 2,910

    Còn profit and loss như sau: giả sử tình hình kinh doanh năm sau không thay đổi.

    Revenue 1,000
    Costs 490
    Depreciation 300
    Interest 146 (245+725)*15%, tăng do vay thêm 300 tỷ
    Profit 65

    => ROE = 6,3% (65/1022), giảm do lãi vay tăng. Như vậy, ROE nhỏ hơn rất nhiều so với lãi suất 15%.

    Trả nợ: 146 tỷ tiền lãi vay và 242 tỷ gốc dài hạn (142 tỷ cho khoản cũ và 100 tỷ cho khoản mới). Tổng trả nợ trong năm là 387 tỷ.

    Nguồn trả nợ: EBITDA = 510 như cũ vì hoạt động kinh doanh không thay đổi. Nguồn này vẫn dư để trả nợ vay 387 tỷ nói trên. Nếu không có gì thay đổi, công ty hoàn toàn có khả năng trả nợ, trả lãi, và thanh toán hết nợ sau mấy năm nữa.

    Nếu một ngày đẹp trời khác, công ty muốn tiếp tục vay thêm 200 tỷ (3 năm) để nâng nợ dài hạn lên 975 tỷ, công ty hoàn toàn có khả năng trả. Nếu bạn tính toán như trên, ROE của năm thứ 3 này, tức sau khi vay thêm 200 tỷ, khoảng 3,4%. Tuy nhiên, ngân hàng sẽ lo lắng vì lúc này nguồn trả nợ tuy vẫn đủ nhưng leverage của công ty cao, tài sản đảm bảo không biết có không. Nếu công ty muốn vay hơn 250 tỷ nữa chắc không đủ trả nợ vì lúc này tiền lãi đã là 183 tỷ = (245+300+250)*15% và trả gốc 325 tỷ (142 tỷ khoản ban đầu, 100 tỷ khoản sau, và 83 tỷ cho khoảng 250 tỷ mới vay), tổng lên đến 508 tỷ cả nợ cả gốc trong khi EBITDA chỉ 510.

    Nếu bạn thích bản excel thì SMS mình gửi cho.

    Kết luận: việc một công ty nên vay thêm, có thể vay thêm, hay được cho vay thêm hoàn toàn phụ thuộc vào leverage hiện tại, cash flows để trả vốn và gốc, tài sản đảm bảo, và ý chí trả nợ. ROE cao hay thấp so với lãi suất vay không có ý nghĩa gì hết. Bạn làm SM cho Deloitte chắc có nhiều quan hệ với các chuyên viên cho vay của ngân hàng, thử gọi họ xem họ nghĩ gì về phần mình viết trên. Standard Chartered ở ngay bên dưới.

    Nếu bạn muốn thảo luận thêm thì mời anh em một ly double latte nóng ở Highlands bên dưới.

    Bonus: bad assets. Ngân hàng cho vay thì để vào assets trên balance sheet. Thực sự đó là assets của ngân hàng, nhưng mình hay gọi là loans. Một khi các bên đi vay không đủ cash flows để trả nợ thì tài sản đó có nguy cơ giảm giá so với giá trị ban đầu, nên người ta có thể gọi là bad assets và lập provision để phản ánh sự suy giảm giá trị tài sản.

     
  9. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    1. Sorry bạn, làm báo "bình dân" nên trình còi đến thế thôi
    2. Thưa bạn mình không thể release được material non-puplic information nhé, nhưng ví dụ public thì có HBB đấy bạn
    4. Nếu bạn chỉ cần có 1000 đồng là nợ xấu thì mình cũng sẽ kiện bạn ra tòa yêu cầu làm thủ tục phá sản, sau đó công bố thông tin rộng rãi, bước tiếp theo đó mình sẽ đến hỏi bạn có bản cty cho mình hay không
    6. Cần nói rõ ngay từ đầu là mình không tranh cãi là bạn có thể đi vay được hay không vì ở Việt Nam mình đã dùng một công ty gia đình 3 năm không có hoạt động để mua chiếc ô tô cho mình và vẫn vay được, cô nhân viên tín dụng "nhiệt tình" vẽ luôn cho mình mình kế hoạch kinh doanh là đem ô tô cho thuê sau đó dùng "nguồn khấu hao trả nợ".

    Bạn viết một ví dụ tuyệt vời về những ngân hàng xem việc chạy chỉ tiêu tằng trưởng tín dụng doanh thu hơn là quản trị rủi ro.

    Ở đây xét về khía cạnh đầu tư. Trượng hợp 1 - công ty bạn làm ăn tốt và sinh ra ROE cao THẬT --> cổ đông nào "hâm" chập thuận cho bạn vay mà làm lợi nhuận của tôi giảm từ 110 tỷ còn 65 tỷ? Trường hợp 2 - công ty bạn đang gặp khó khăn về thanh khoản --> bạn sẽ vay và có thể sẽ vay được, nhưng người cho vay mang tính ngắn hạn hỗ trợ thanh khoản thì được, vay trung-dài hạn (đầu tư mua tài sản và công ty) thì rủi ro vô cùng. Trượng hợp 3 - Highland --> Công ty đặt mục tiêu tăng trưởng thị phần ưu tiên hơn mục tiêu hơn lợi nhuận --> công ty sẽ chấp nhận cho vay và ngân hàng có thể cho vay, nhưng rõ ràng ngân hàng đang finance cho một dự án vô cùng rủi ro?

    Nên nói rõ, ngay từ ban đầu bài viết của mình là doanh nghiệp có ROE>interest đang có cơ hội để leverage thêm --> vì rõ ràng nó better off cho cả chính doanh nghiệp (nếu duy trì được ROE hoặc tăng hơn) và cả ngân hàng. Trong trường hợp vay trung và dài hạn mà ngân hàng cho doanh nghiệp có ROE thấp hơn interest vay thì chả khác nào "tự sát" vì rõ ràng động cơ của doanh nghiệp không phải là phát triển doanh nghiệp một cách lành mạnh. Xin nói lại, từ đầu đến cuối mình không tranh cãi về thủ tục cho vay của ngân hàng hay khả năng có thể vay được (vì mỗi doanh nghiệp có ngưỡng chịu đựng rủi ro và mục tiêu khác nhau).

    Bonus: bạn vui lòng đọc lại cái này:
    Con người là động vật nhưng không phải cứ động vật là con người bạn ạ, không biết nói thế bạn có hiểu không?

    Bạn Hiếu chú ý không viết tắt "không" thành "ko" nữa nhé. Khi viết trên diễn đàn đề nghị bạn dùng tiêu chuẩn như khi bạn viết bài đăng báo. Thank you.
     
    Last edited: Aug 30, 2012
  10. nhanlevent

    nhanlevent Member MBA Family

    Joined:
    Oct 9, 2008
    Messages:
    234
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Current employer/school:
    VietFund Management
    Undergrad major:
    Finance
    MBA (intent) major/School:
    Finance/Kogod School of Busines at American University
    Xin cám ơn bạn đã trả lời. Tới đây mình xin hết.
     
  11. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Mình gửi link 1 bài viết liên quan đến việc tái cơ cấu ngân hàng và nợ xấu và là 1 ví dụ về "Hiệp sỹ trắng" để các bạn xem "người ta" có quan tâm đến ROE và ROA trong các thương vụ này không (bài đăng của Nhịp Cầu Đầu Tư, chắc không bị liệt vào hàng tabloids?):
    http://cafef.vn/20120905014658810CA34/duoc-nha-nuoc-mua-con-gi-vui-hon.chn

    Chuyện chỉ số ROE và ROA trong việc huy động vốn đầu tư hay cho vay cũng giống như việc đội mũ bảo hiểm. Không đội mũ bảo hiểm có chạy xe được không? Hoàn toàn được! Thế nên khi người ta kiến nghị đội mũ bảo hiểm cứ phải phản đối cái đã! ^^

    Nhân đây cũng cảm ơn bạn nhanlevent đã nhắc nhở về nguồn dữ liệu, mình đã chỉnh sửa bài viết và gửi cho VIR nhưng sau khi biên tập lại bài báo người ta vẫn sửa thành Ủy Ban Giám Sát Tài Chính, hic, cả VIR bây giờ cũng tabloids bạn nhỉ, thật là bó tay? ^^ --> oops, cập nhật lại là VIR đã edit lại rồi, cheers
     
    Last edited: Sep 6, 2012
  12. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Lại thử trả lời cầu hỏi “Bao giờ chạm đáy”?

    Đây có lẽ là câu hỏi của người mua bắt đầu từ lúc thị trường bất động sản bắt đầu lao dốc. Mặc dù thời gian gần đây, các chủ đầu tư đã “mạnh tay” giảm giá sản phẩm để kích thích thanh khoản nhưng người mua có quá nhiều vấn đề để lo lắng hiện nay như khả năng hoàn thành và bàn giao sản phẩm đúng cam kết của chủ đầu tư, khả năng được cấp sổ hồng, tình trạng tài chính – nợ nần của chủ đầu tư có ảnh hưởng đến cam kết với khách hàng hay không v.v… Và quan trọng hơn hết là vì sao phải mua nhà bây giờ trong khi thị trường vẫn đang trong xu thế đi xuống? Vậy thì bao giờ thị trường “chạm đáy”?

    1. “Đáy kỹ thuật”

    “Đáy kỹ thuật” phụ thuộc vào cân bằng cung-cầu của thị trường. Xét về nguồn cung, theo ước tính vào cuối Quý 2 2012 của CBRE thì thị trường còn tồn khoảng 151 nghìn căn hộ, trong đó khoảng 47 nghìn căn đã hoàn thành. Với nguồn cung “khủng” định giá trị hơn 150 nghìn tỷ giá trị này thì thị trường căn hộ cần huy động một số vốn khổng lồ để có thể tiêu thụ được hết các sản phẩm căn hộ (chưa tính đến các phân khúc khác của thị trường). Xét về nguồn cầu thì nhu cầu người mua nhà để ở hiện nay vẫn có, giới bất động sản vẫn tin rằng sản phẩm dưới 1 tỷ đồng vẫn có thể tạo thanh khoản cho thị trường. Thực tế thì không phải như vậy, vấn đề là không phải người mua nào “có khả năng” mua nhà đều dám bỏ tiền vào thị trường lúc này. Bên cạnh đó, “đáy kỹ thuật” bị chi phối mạnh bởi thị trường thứ cấp, hiện này còn tồn đọng 1 lượng lớn sản phẩm do các nhà đầu tư/đâu cơ thứ cấp nắm giữ, họ đã-đang và sẽ tiếp tục “xả hàng” để thu hồi vốn trong thời gian tới. Hơn nữa, tâm lý của người mua hiên nay là mất niềm tin về khả năng sinh lời của thị trường, do đó rất khó dự đoán sự hình thành “đáy kỹ thuật” trong tương lai gần.

    2. “Đáy giá trị”

    Đáy giá trị của bất động sản thường dễ xác định hơn và được xác định theo 2 phương pháp:

    Phương pháp đầu tư thay thế: phương pháp này xác định giá trị của bất động sản bằng số vốn tối thiểu dùng để tạo ra sản phẩm. Ví dụ chi phí xây dựng tối thiểu cho sản phẩm nhà cao tầng hiện nay là khoảng 7 triệu đồng/m2, tỷ lệ sàn xây dựng để bán chiếm khoảng 70% tổng diện tích xây dựng, công với chi phí đất (tùy địa điểm) thì có thể ước tính khung giá “đáy” của thị trường là khoảng 10-12 triệu/m2. Đối với sản phẩm trung cấp là khoảng 14-15 triệu/m2 (chủ đầu tư có thể chịu lỗ chi phí đất bỏ ra bàn đầu để thu hồi vốn). Như vậy hiện nay không ít các sản phẩm trên thị trường đã chạm “đáy” hoặc tiệm cận đáy theo phương pháp này.

    Phương pháp dòng tiền thay thế: phương pháp này xác định giá trị của bất động sản dựa trên chi phí cơ hội sản sinh trên tài sản. Ví dụ sản phẩm có thể cho thuê với giá khoảng 10 triệu đồng/ tháng, giúp chủ tài sản thu về khoảng 100 triệu đồng mỗi năm (sau khi trừ thuế và các chi phí khác). Nếu lãi suất tiền gửi xác định là khoảng 9%/năm như hiện nay, thì nếu một bất động sản như trên được bán với giá 1-1,2 tỷ thì nó trở thành 1 khoản đầu tư “hợp lý”. Đã từ rất lâu người Việt Nam xem bất động sản là một kênh đầu tư để “giữ tiền” hạn chế rủi ro lạm phát tốt hơn gửi ngân hàng và ít rủi ro biến động giá hơn vàng. Nếu dựa trên phương pháp này thì cả xu hướng giảm giá bán sản phẩm và giảm lãi suất cơ bản hiện nay đang giúp thị trường tiệm cân “đáy giá trị”. Giả sử nếu lãi suất giảm về vùng 5-7%/năm, một căn hộ tại Nam Sài Gòn có giá 1,6 tỷ và có thể thu về 100 triệu doanh thu thuê nhà thì đây là sản phẩm khá “hấp dẫn”.

    Tuy nhiên, không phải bất cứ sản phẩm nào cũng có thể xác định mức giá đáy theo các phương pháp nêu trên. Các phương pháp trên có khả năng dự báo tốt đối với các sản phẩm nhà có chất lượng bảo đảm, chủ đầu tư uy tín và còn năng lực hoàn thiện và bàn giao dự án. Do đó còn 1 loại "đáy" nữa của thị trường, có yếu tố chủ chốt ở VN và rất khó dự báo:

    3. Đáy tâm lý

    Bất cứ những ai có tiền nhàn rỗi cũng bị áp lực tái đầu tư. Ngoài tiết kiệm, các kênh chứng khoán, vàng, BĐS, trái phiếu v.v... đều là những kênh đầu tư cần có kiến thức và hiểu biết. Tuy nhiên đặc thù của VN là các thị trường đầu tư "phức tạp" lại bị chi phối bởi tính đầu cơ, tâm lý bầy đàn, bóp méo bởi các nhà đầu tư nhỏ lẻ. Do đó khi chứng khoán ko còn "dễ ăn", vàng thì phí giao dịch quá cao và gần như hoàn toàn mang tinh may-rủi, BĐS thành kênh đầu tư mà up-side đang "rộng" hơn down-side. Tuy nhiên bao giờ thì người ta ồ ạt ôm tiền ném vào BĐS thì...có trời mới biết. Ngoài ra, thị trường hiện nay cần một liều xúc tác vô cùng quan trọng: Tính minh bạch. Có lẽ đã đến lúc chủ đầu tư hoặc/và ngân hàng “chơi bài ngửa” với người mua, công khai tình trạng tài chính và chi phí đầu tư cho thị trường, biết đâu đây lại là một cách tiếp thị vô cùng hiệu quả?


    Đỗ Chí Hiếu, CFA
     
  13. nguyenquy3005

    nguyenquy3005 New Member

    Joined:
    Jul 24, 2012
    Messages:
    2
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    1
    Current city/country:
    Ha noi
    Current employer/school:
    nha trang university
    Undergrad major:
    fisheries processing
    MBA (intent) major/School:
    managemen consultant
    Cuốn sách " NGhệ thuật lãnh đạo doanh nghiệp" của RAM CHARAN giáo sư trường HAVARD viết rất dễ hiểu các chỉ số tài chính. Một người không biết gì về tài chính đọc cũng hiểu.
     
  14. duykhang

    duykhang New Member

    Joined:
    Dec 5, 2010
    Messages:
    6
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    1
    Current city/country:
    VIETNAM
    Current employer/school:
    NAM LONG INVESTMENT CORP
    Undergrad major:
    QUANTITATIVE FINANCE
    MBA (intent) major/School:
    MAC QUARIE
    Bởi vì để chữ CFA không làm cho bạn thông minh hơn người ta nên mình đề nghị bạn Hiếu bỏ chữ ấy trong bài của bạn đi vậy. Thêm nữa với mỗi bài mà bạn copy vào đề nghị bạn trả lời chỉ và chỉ 3 câu này thôi: what? so what? và now what? Bạn nói được câu what? rồi đó. Tell us something we deserve to hear?!
     
  15. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Chào Khang, bởi vì những người đọc và không suy nghĩ thì deserve nothing beyond those they can read, do đó mình đề nghị bạn dành thời gian để tìm hiểu nhiều hơn thay vì tập trung quá vào signature của người viết.

    Ở trên đời không có nhiều những bữa tiệc dọn sẵn như thế, nhưng cũng có, mình xin được recommend cho bạn cuốn "bài văn mẫu lớp 3", các bài kiểu như "...nhà em có cái chậu hoa (what), nó rất đẹp (so what), em hứa sẽ tưới hoa mỗi ngày (now what)..."

    Anyway, hôm nay tâm trạng mình tốt, có lẽ mình tặng bạn 1 bài thỏa yêu cầu của bạn: "**** is stink, (so) most of us don't like it, but (now) nothing can stop you from eat it" :)
     
    Last edited: Oct 25, 2012
  16. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Investopia cho đỡ tốn tiền mua sách bạn, cứ phải "Havard" nghe mới oách chăng?
     

Share This Page