1. Forum VietMBA đã được nâng cấp lên version mới. Mọi thông tin, báo lỗi và góp ý xin vui lòng post tại topic ⚠ Thông báo nâng cấp forum và danh sách các vấn đề phát sinh.

Kinh tế tài chính dưới cái nhìn "bình dân"

Discussion in 'Economy/Finance stuff' started by dochihieu, Jul 14, 2012.

  1. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Chào các bạn, mình tên là Hiếu, BBA của Macquarie Uni (Sydney), MBA của Uni of Hawaii, CFA Level 3. Mình đã từng làm việc 2 năm ở Singapore, sau đó về làm cho VinaCapital (QL quỷ Vinaland), hiện nay đang công tác tại Deloitte VN

    Rất vui được làm quen cùng các MBA ở diễn đàn, đây là post đầu tiên cũng mở 1 topic chuyên bàn luận về kinh tế - tài chính. Hy vọng các bạn tham gia cùng chia sẻ góc nhìn:

    Bài 1: điều hành lãi suất - coi chừng chữa nghẽn động mạch, chết vì nhồi máu cơ tim
    Lưu chuyển dòng tiền luôn được các chuyên gia ví như hệ tuần hoàn của nền kinh tế. Máu lưu thông khó khăn khiến cho cơ thể suy nhược xanh xao, hoạt động uể oải.

    Trong suốt một thời gian dài bắt đầu từ năm 2008, lạm phát phi mã, lãi vay tăng chóng mặt khiến doanh nghiệp gặp khó khăn trong việc huy động vốn đầu tư và tạo thanh khoản.

    Hiện tượng này cũng giống như một người bị chứng nghẽn động mạch vậy, máu lưu thông khó khăn khiến cho cơ thể suy nhược xanh xao, hoạt động uể oải.

    Trong khoảng 3 tháng gần đây, nhân dấu hiệu lạm phát đã giảm, Ngân hàng Nhà nước đã dùng liều “Tây dược” cực mạnh để “đả thông kinh mạch” cho nền kinh tế, lãi suất cơ bản được hạ liên tục ba, bốn lần, từ 14% về 9%.

    Bên cạnh đó, một lượng tiền khổng lồ được bơm vào hệ thống tài chính nhằm tạo thanh khoản cho các ngân hàng và mở van giải ngân qua đầu tư công.

    “Liều thuốc” này là rất mạnh, những tưởng nó sẽ làm cho hệ thống sản xuất đang đình đốn phải “bật dậy”. Thế nhưng, hơi lạ là phản ứng của “con bệnh” không được mạnh mẽ như mong đợi?

    Vốn giá rẻ chỉ mới “chập chờn” chảy chứ chưa tuôn trào, doanh nghiệm đang “ngắc ngoải” vẫn cứ thoi thóp, thị trường chứng khoán cũng chả hồ hởi là mấy – xập xình vài phiên rồi trượt dài, người dân vẫn dè dặt chưa dám vay tiền mua nhà, sắm sửa… Sao thế nhỉ?

    Lúc này tôi thấy đem cái nhìn y khoa để phân tích là rất hữu ích. Trải qua một thời gian dài phải gồng gánh chi phí vốn cao, chống chọi với căn bệnh nghẽn động mạch, doanh nghiệp uể oải, lười hoạt động.

    Thị trường tiêu dùng lao dốc khiến tiêu thụ hàng hóa suy giảm. Tuy nhiên doanh nghiệp không thể hô một tiếng “stop” là ngừng ăn, ngưng thở, do đó vẫn phải truyền máu (vay vốn) đề duy trì sự sống (thanh khoản), mặt khác phải tăng vốn chủ sở hữu để đảm bảo nguồn vay, gồng gánh lãi suất.

    Tài sản doanh nghiệp vì thế tăng chóng mặt (phần lớn là tồn kho), chả khác gì một cơ thể tích trữ một lượng mỡ khổng lồ, béo phì, chậm chạp và ẩn chứa nhiều rủi ro bệnh tật. Nay tự nhiên được nong động mạch, truyền máu ồ ạt, ắt huyết áp tăng cao.

    Nguy hiểm nhất là hòa trong dòng vốn đang được bơm vào là một lượng cholesterol (nợ xấu) rất lớn. Nó có thể vón cục lại gây tắc nghẽn bất cứ lúc nào, dẫn đến nhồi máu cơ tim, mà quả tim (ở đây chính là hệ thống ngân hàng và tổ chức tín dụng) chết thì sẽ chết hàng loạt bộ phận khác.

    Thực tế, những doanh nghiệp hiện nay đang khát vốn nhất lại chính là những doanh nghiệp “bệnh” nặng nhất. Đúng thế, người ta sống được vài chục năm với chứng co động mạch chứ nhồi máu cơ tim một phát là… ra đi, rủi ro là rất lớn!

    Nói ví von như trên để thấy rằng hiệu quả chính sách tiền tệ quá mạnh tay rất có thể dẫn đến những “phản ứng phụ” nguy hiểm. Ngân hành Nhà nước dùng mệnh lệnh hành chính “dìm” lãi suất để “cứu” doanh nghiệp, nhưng doanh nghiệp không bán được hàng, nợ xấu còn đó, tồn kho chất chồng, làm sao ngân hàng dám cho vay? Nếu cho vay ai dám chắc sẽ không thành khối nợ xấu to hơn nữa?

    Ngân hàng cứ luôn mồm “chỉ giải ngân cho các doanh nghiệp làm ăn tốt”. Xin thưa sức cầu cạn kiệt thì đào đâu ra doanh nghiệm “làm ăn tốt” mà cho vay? Cái vòng luẩn quẩn khiến cho cả “bác sĩ” lẫn “con bệnh” cứ vật lộn với nhau.

    Rõ ràng, để “cứu” doanh nghiệp bây giờ là phải dựng họ dậy làm việc, giải phóng lượng mỡ thừa để có một cơ thể khỏe mạnh cường tráng. Muốn giải phóng hàng tồn kho thì phải kích thích tiêu dùng nội địa, vực dậy lòng tin người tiêu dùng.

    Hàng tồn kho được tiêu thụ, sản xuất phục hồi, nợ xấu giảm, ngân hàng tự tin giải ngân, nguồn vốn giá rẻ ắt sẽ tuôn trào một cách tự nhiên chứ không cần “bác sĩ” phải bơm máu mỗi ngày như bây giờ.

    Tôi tin với lượng hàng tồn kho hiện nay nếu được giải thoát, cung tăng, kích cầu sẽ không làm gia tăng lạm phát mà dẫn đến tăng tổng sản lượng quốc nội GDP.

    Nếu doanh nghiệp có tầm nhìn xa, tìm cách giảm giá bán để xoay vòng vốn và tăng hiệu năng hoạt động, có thể dẫn đến giảm phát trong tăng trưởng, những yếu tố mấu chốt tạo ra một nền kinh tế ổn định và phát triển.

    Blog cá nhân của mình ở đây

    Một số bài mình đã đăng trước đây:
    (CafeBiz)Doanh nghiệp Việt có tầm nhìn ngắn và hay thỏa hiệp
    (VNExpress) Người Việt càng ăn càng xài thì càng giàu
    (CafeLand)Hàng tồn kho BDS - những quả bom bổ chậm
     
  2. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Bài 2: Xử lý nợ xấu NH - có nhất thiết phải là AMC?

    Sau báo cáo của Ủy Ban giám sát Tài chính công bố tỷ lệ nợ xấu 8,6% tương đương 202 nghìn tỷ đồng, xử lý nợ xấu đang là vấn đề “nóng bỏng” nhất không chỉ trong giới tài chính, kinh tế mà của dư luận toàn xã hội.

    Hơn nữa, việc “vênh” số liệu báo cáo nợ xấu giữa các ngân hàng (NH) và cơ quan quản lý nhà nước đã đặt ra một dấu hỏi lớn hơn về tính minh bạch và trung thực trong việc xác định nợ xấu, trích lập dự phòng của các ngân hàng.

    Ngân hàng thiếu “động lực” để xử lý nợ xấu

    Thực tế các NHTM có rất nhiều “động tác nghiệp vụ” để “đóng gói” hoặc che giấu các khoản nợ xấu. Thứ nhất, ngân hàng có thể dùng thủ thuật gộp lãi và gốc thành khoản vay mới (re-finance) hoặc gia tăng thời gian ân hạn của khoản vay.

    Ngoài ra, báo cáo của NHNN cũng cho thấy tài sản đảm bảo của nợ xấu là 134,8% so với giá trị khoản vay. Nếu xét theo công thức trích lập dự phòng R=(A-C).xr (trong đó R là giá trị trích lập dự phòng, A là giá trị khoản vay, C là giá trị tài sản đảm bảo và r là tỷ lệ trích lập dự phòng) thì rõ ràng nợ xấu tăng cao cũng không ảnh hưởng nhiều đến lợi nhuận NH.

    Đây rõ ràng là một nghịch lý khi mà con số trích lập dự phòng của các NHTM hiện nay còn quá “khiêm tốn” so với tổng nợ xấu.

    Một rào cản nữa khiến NHTM không muốn “xử lý” nợ xấu là do thủ tục kiện tụng, thu hồi tài sản thế chấp hiện nay là cực kỳ phức tạp, có thể kéo dài vài năm, chi phí xử lý nợ xấu là rất lớn.

    Mua bán nợ xấu và tài sản thế chấp: cung có – cầu có

    Tuy nhiên, nếu thực sự tài sản thế chấp có giá trị cao hơn nhiều giá trị khoản vay, thì rõ ràng đó là những món hàng rất “hấp dẫn”. Tài sản thế chấp (đa phần là bất động sản) nợ xấu theo con số báo cáo của NHNN có thể lên đến 270 ngàn tỷ đồng, tạo ra một thị trường rất lớn.

    Thực tế các NHTM muốn “bán” nợ, bán tài sản để xử lý dứt điểm “khối u” trong tài sản. Con nợ cũng muốn bán, vì khi đã thế chấp (thậm chí bị niêm phong) tài sản đó trở thành tài sản “chết”, việc bán tài sản có thể giúp doanh nghiệp xử lý dứt điểm dư nợ và thậm chí thu hồi được thêm một lượng tiền mặt nếu giá trị tài sản cao hơn giá trị dư nợ.

    Như vậy “nguồn cung” là rất dồi dào. Về phía bên kia, “cầu” cũng rất lớn. Nhu cầu người dân luôn mong mua được tài sản được dùng làm thế chấp (có giá thấp hơn giá thị trường).

    Ngoài ra các định chế tài chính, các quỹ đầu tư nước ngoài, các công ty chuyên xử lý nợ tư nhân cũng đặc biệt quan tâm đến mảng thị trường này vì đây là cơ hội cho các thương vụ M&A (mua bán và sáp nhập) với giá hời.

    Tại sao không để cho các công ty cùng ngành hay các tổ chức có tiềm lực tài chính tốt thâu tóm nợ xấu khi họ có khả năng tạo lợi nhuận/tái cơ cấu nợ tốt hơn là NH?

    Chợ mua bán nợ xấu – tại sao không?

    Suy luận logic, khi cung-cầu đều có thì người ta cần một cái chợ thay vì thành lập công ty mua bán nợ (AMC). AMC sẽ làm méo mó thị trường mua bán nợ, khiến nó trở thành độc quyền thay vì vốn dĩ nên là thị trường tự do. Mà độc quyền thì sẽ dẫn đến hàng loạt vấn đề về tính minh bạch, vấn đề lợi ích nhóm, hiệu quả hoạt động, tiêu cực v.v…

    Rõ ràng nếu NHNN có động thái bắt buộc ngân hàng đem các tài sản thế chấp nợ xấu “lên sàn” (cùng sự đồng ý của con nợ), giao dịch sẽ sôi động, nợ xấu sẽ được chuyển nhượng cho đúng đối tượng có nhu cầu, có nguồn vốn (thay vì dùng nguồn vốn ngân sách như AMC)

    Tuy nhiên một thị trường chỉ có thể được hình thành trên cơ sở minh bạch, công khai về “hàng hóa” và giá cả. Xem ra đây là một thử thách lớn đặt trong văn hóa “đẹp khoe xấu che” tồn tại bấy lâu nay trong hệ thống ngân hàng nói riêng, hay nền kinh tế nói chung.

    Nói thật, nếu có cái “chợ” như thế, tôi cũng sẽ vác bị đến xem ngay.
     
  3. maxmeomeo

    maxmeomeo Active Member Former Admin/Mod

    Joined:
    Jul 26, 2007
    Messages:
    1,265
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    OR US
    Current employer/school:
    IBM
    Undergrad major:
    Foreign Trade
    MBA (intent) major/School:
    abc
    Welcome bạn Hiếu đến diễn đàn , cảm ơn các bài viết chất lượng của bạn và mong được đọc nhiều hơn. Mình hỏi một câu personal tí là mình có thể request article on interest được không :p
     
  4. draculallvm

    draculallvm Member MBA Family

    Joined:
    Jul 11, 2011
    Messages:
    197
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    San Diego, CA
    Current employer/school:
    Top 20 US Bank Holding Company
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    Corporate Finance
    Bài của bạn (anh), rất hay :) Tuy nhiên có mấy điểm mình cũng muốn hỏi bạn để hiểu hơn về tình hình thị trường tài chính - ngân hàng ở Việt Nam.

    Để có một secondary debt market có năng lực giải quyết một khoản nợ xấu khổng lồ như vậy một cách hiệu quả thì chắc phải mất một thời gian tương đối dài. Trong khi đó tình hình nợ xấu hiện nay là một vấn đề cấp bách (?). Chưa kể là nếu bây giờ một loạt ngân hàng đồng loạt dispose các khoản nợ xấu khỏi balance sheet thì sẽ khiến cho thị trường rối loạn và rơi vào một downward spiral do fire sale. Giống như hồi xảy ra subprime mortgage crisis vậy, chính phủ Mỹ phải nhảy vào vì lúc đó thị trường đã trở nên dysfunctional rồi. Sau này khi thị trường đã ổn định hơn thì nhiều công ty trong private sector lại nhảy vào mua delinquent mortgages với giá rẻ và refinance cho borrowers để kiếm lời.

    Macroeconomic prospects của Việt Nam dạo này có vẻ rất bi quan. Chắc nợ xấu trên balance sheet của ngân hàng bây giờ đa phần là industrial/commercial loans (Vì consumer lending ở VN chưa phát triển lắm). Bạn nêu là cầu rất mạnh. Nhưng cầu ở đâu ra khi mà các công ty và tập đoàn làm ăn bết bát. Ở VN vẫn chưa có nhiều tập đoàn lớn cho lắm nên cơ hội cho M&A cũng hạn chế. Chưa kể là fundamentals của nền kinh tế có vẻ unstable trong vòng 4 năm qua như vậy thì liệu các công ty có dám ôm một đống assets (mà vốn dĩ không tự tạo ra được cash flow để trả nợ ban đầu), rồi ngồi đợi thị trường pick up trong 3-4 năm tới không?

    Ngoài ra cũng phải kể đến là các bên mua và xử lý nợ xấu thường là financial institutions hoặc investment funds chứ không phải là corporations. Bây giờ không biết các intermediaries ở VN có đủ năng lực/tiềm lực để nhảy vào hình thành một liquid market không?

    Mình hỏi vậy là chỉ để đặt ra vấn đề thảo luận và tìm hiểu hơn thôi chứ không phải moi móc gì :) Thực ra mình vẫn nghĩ nếu có nguồn lực thì khi về VN sẽ có nhiều cơ hội làm ăn và mong muốn có thể làm thế được trong tương lai :D
     
  5. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Sure, maxmeomeo có lể lhệ qua FB nhé (vừa add bạn, nick "Hieu Do").... btw, we may share the same photography passion


    Bạn Hiếu sửa chữ viết tắt nhé
     
    Last edited by a moderator: Jul 29, 2012
  6. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Tks, mình thích trao đổi trên tinh thần thẳng thắn, critical càng tốt

    Khi mình nếu ra ý kiến này, mình mong muốn cơ quan quản lý nhà nước thành lập 1 cơ quan "market maker" đóng vào trò "môi giới" giữa ng mua và bán. Nhiều năm lăn lộn với M&A, mình có 1 vài case studies mà mình tin rằng có hàng trăm cách "cứu" nợ xấu là hoàn toàn có thể nếu ng ta chịu đem "hàng" ra chợ

    Case 1: "Nhà đâu tư thiên thần" - Angel investor

    Cty A có Balance sheet Liability>Asset, report net loss 3 năm liên tục. Thực tế cty A đã ngưng hoạt động, coi như phá sản và NH có nguy cơ mất vốn. Theo dự tính nếu NH bán hết tài sản của cty A sẽ thu lại đc 1,000 đồng, tuy nhiên sẽ tốn 2 năm và mất nhiều chi phí kiện tụng-theo đuồi, quan trọng hơn 2 năm sau tài sản đem bán chưa chắc đc 1,000 đồng (hư hao, lạc hậu, ai trả chi phí bảo quản?).

    Bỗng dưng có 1 Cty B mua lại A với gía 1 đồng, trả thêm cho cổ đông cty A 100 đồng, trả cho NH ngay 200 đồng và sau khi hoàn tất chuyển nhương cty B lập tức bán hết tài sản của Cty A thu về 1000 đồng trả ngay cho NH số tiền này với điều kiện NH xóa nợ.

    Sau giao dịch này, chủ cty A thu đc 100 đồng (thay vì mất trắng), NH thu hồi đc 1200 đồng nhanh chóng (vì chủ cty bán tài sản nhanh chóng hơn là kiện tụng, tịch biên & phát mãi tốn vài năm). Cty B là "angel" chăng? Xin thưa hoàn toàn không! Cty B đc 1 cái "vỏ" cty A debt free, và do khoản lỗ khổng lồ của cty A, Cty B tiết kiệm đc 500 đồng tiền thuế TNDN từ việc consolidate P&L và thanh lý TS của Cty A dưới giá trị sổ sách để "giúp" NH thu hồi nợ, công thêm các tài sản vô hình của cty A như know how, danh sách KH, thương hiệu v.v...

    Case này trả lời câu hỏi của bạn có ai bỏ tiền ra mua 1 cty làm ăn bết bát hay không :)

    Sẽ tiếp tục thêm các case studies khác
     
  7. Longatum

    Longatum Active Member MBA Family

    Joined:
    Dec 14, 2006
    Messages:
    1,006
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    Boston
    Current employer/school:
    N/A
    Undergrad major:
    PS
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Tại sao ngân hàng bán được 100 đồng thì mất hơn 2 năm còn công ty B thì bán phát được hết luôn?

    Với lại mình không hiểu cái đề nghị là cơ quan quản lý nhà nước thành lập "market maker" lắm. Sao lại phải là cơ quan nhà nước ở đây??
     
  8. Chaupham

    Chaupham Member MBA Family

    Joined:
    Mar 22, 2012
    Messages:
    185
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Belfast
    Current employer/school:
    Queen's University
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    Msc Finance
    Bài viết của anh Hiếu rất hay, cái hay nó được thể hiện qua cách viết bóng bẩy và theo mạch logic, đồng thời quan điểm nhận xét của người viết được tách riêng ở những đoạn tổng kết.

    Em cũng muốn thêm một số ý kiến:
    _ Đa số các phân tích của anh dựa vào luận điểm rất chung chung, ít số liệu để support cho các luận điểm ấy. Vì thế dù rất muốn tranh luận, nhưng em không thể phát biểu qua quan điểm chủ quan của anh được.
    _ Anh có nghĩ rằng việc đề nghị các cơ quan nhà nước, ban bộ có thẩm quyền là một giải pháp hiệu quả hay không? Em hay bị nhầm lẫn giữa các phạm vi phân tích trong 2 bài viết này của anh.
    _ Giải pháp về chợ nợ xấu anh đưa ra có lẽ mới với thị trường Việt Nam, nhưng theo em bản chất của cái chợ này đã cũ: hình thức đẩy (push), chứ không phải kéo (pull). Nói cách khác, bên cung dồn ra hàng tồn kho để bên cầu mua, chứ chưa biết bên cầu nó như thế nào, anh có số liệu về bên cầu chưa ạ? Em lấy ví dụ: may mắn đồng chí B có mối, ôm hết của ông A thì tốt. Nhưng liệu có nhiều ông B như vậy không? Tác động sẽ như Quân Nguyễn nói: fire sale. Ngoài ra, tính thanh khoản cũng quan trọng: TS Phan có nói câu này: ở Wall street, thoái vốn 60 triệu đô trong vài giây, ở thị trường Việt Nam thì mất hàng tháng trời. Một cái chợ mà tính thanh khoản kém, mua bán rườm rà, an ninh phức tạp thì ai dám vào mua đây. Cuối cùng, tính minh bạch của thị trường là yếu tố cốt lõi trong cách giải quyết này: người bán bao giờ cũng nắm trong tay nhiều thông tin hơn người mua, thế ai đứng ra bảo đảm cho 2 bên đây? Liệu có bị lemon-market không?
     
  9. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Thứ 1, nếu bạn nào làm NH thì sẽ biết thủ tục đệ đơn phá sản --> Hòa giả/khắc phục --> Niêm phong/tịch biên --> Phát mãi --> Phân bổ/hoàn trả phải trải qua thời gian dài thế nào. Hơn nữa nếu con nợ "buông xuôi" ko hợp tác thì càng lâu hơn. Còn đ/v chủ doanh nghiệp bán tài sản thế chấp thì dễ hơn nhiều, chỉ là giao dịch thương mại thông thường.

    Thứ 2, 1 cái chợ cần có hành lang pháp lý hay "luật chơi", mà cái đó ông Nhà Nước ko làm thì ai làm đc hả bạn?

    Bạn có thể tham khảo thêm về bài viết "Nguyên Lý Trò Chơi" của tôi, xin trích 1 đoạn:

    "...Bất cứ trò chơi nào cũng được cấu thành từ ba yếu tố: một là luật chơi, hai là sân chơi, ba là người chơi. Yếu tố quan trọng nhất đương nhiên là luật chơi vì nó quy định hình thức và hành vi của hai yếu tố còn lại. Luật chơi “tốt” cần hội đủ các tính chất sau:

    Đơn giản – dễ hiểu, ngăn chặn được mọi lợi thế của người chơi bằng hành vi “lách luật”, đưa yếu tố quyết định thắng thua về năng lực thực có của người chơi. Xét trên phương diện này thì chạy, nhảy, bơi, lò cò, bắn bi v.v… là những môn có luật chơi “tốt” nhất. Tuy nhiên vì sao những môn ấy không hấp dẫn? Vì nó quá đơn giản!

    Bản chất trò chơi chỉ hấp dẫn khi nó đòi hỏi cao về kỹ năng, cho người chơi khoảng trống để sáng tạo, thử thách người chơi về thể chất và tinh thần, không giới hạn về khả năng tiến bộ. Đó là lý do vì sao bóng đá, bóng rổ, đua xe, tenis, đánh golf v.v… thu hút hàng triệu người chơi và hàng tỷ khán giả.

    Thực tế, những trò chơi này đều thỏa yếu tố đầu tiên, luật chơi của nó đã quá hoàn hảo và trong nhiều năm qua không còn phải thay đổi bổ sung gì nữa"...


    Yêu cầu bạn Hiếu không tiếp tục viết tắt và sửa lại các lỗi viết tắt theo đúng nội quy của diễn đàn. Cảm ơn bạn.
     
    Last edited by a moderator: Aug 12, 2012
  10. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Thanks bạn chaupham, bạn nói hoàn toàn đúng, mình ko phải là nhà nghiên cứu hay chuyên gia, do đó mình không xây dựng luận điểm trên số liệu. Trước đây khi đăng bài "Người Việt càng ăn, càng xài, càng giàu" lên VNExpress cũng rất nhiều ng hỏi tôi như vậy, thực ra mình có trả lời rằng số liệu là 1 vấn đề lớn ở VN, một là ít hoặc ko có, 2 là nguồn số liệu đều không đáng tin cậy. Quan điểm đề xuất giải pháp dựa trên số liệu nhu cầu thị trường là đúng, nhưng ko phải luôn đúng, vì thị trường chưa hình thành thì làm sao có thể định lượng đc cung - cầu. Nếu 5 năm trc Steve Jobs làm khảo sát xem có nhu cầu về iPad ko, thì câu trả lời của thị trưởng chắc chắn sẽ khiến ông ta dẹp ngay cái ý tưởng của mình.

    Về vấn đề "thanh khoản", có 1 nguyên lý trong tài chính là "tháp thanh khoản", nếu như 1 món hàng sinh lợi, người có 1 đồng sẽ huy động đc 1 hoặc 10 đồng để mua món hàng, nếu món hàng đó tiếp tục đc chứng khoán hóa thì lại tiếp tục huy động đc vốn... Một công ty đang làm ăn tốt như Masan cho dù mua 1 cty đang chồng chất nợ và ko sinh ra dòng tiền như Núi Pháo thì sẽ huy đông đc 100% vốn đầu tư ngay, và khi "hàng" vào đúng tay ng biết tạo ra lợi nhuận thì nó tiếp tục huy động thêm đc vốn bằng cách chứng khoán hóa nó. Trong tài chính vốn dĩ không có khái niệm "ko có tiền", khi có lợi nhuận cao hơn chi phí vốn thì tiền sẽ vào. Về mặt nguyên lý, các doanh nghiệp có khả năng duy trì ROE>20% hiện nay đang có cơ hội huy động vốn gần như vô tận.

    Thanh khoản còn tùy thuộc vào trung gian môi giới, những người có năng lực và khả năng giúp ng mua & ng bán gặp nhau. Theo kinh nghiệm của tôi với thị trường chứng khoán (securities nói chung) thì chưa hẳn lúc nào cũng chỉ có ng mua lầm mà ng bán ko bao giờ lầm.
     
    Last edited: Jul 29, 2012
  11. AlphaStylist

    AlphaStylist Member MBA Family

    Joined:
    Jan 16, 2012
    Messages:
    190
    Likes Received:
    2
    Trophy Points:
    18
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Maybank Kim Eng Securities
    Undergrad major:
    Economics
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Có vẻ mình thuộc loại khó đào tạo quá, nghe bạn Hiếu giải thích nhưng vẫn chưa hiểu. Bạn Hiếu có thể vui lòng giải thích thêm chút nữa cho mình thông được hơn nữa không?

    Sao việc market making lại liên quan đến hành lang pháp lý mấy lị "luật chơi" ở đây???
     
  12. Chaupham

    Chaupham Member MBA Family

    Joined:
    Mar 22, 2012
    Messages:
    185
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Belfast
    Current employer/school:
    Queen's University
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    Msc Finance
    Thanks bạn chaupham, bạn nói hoàn toàn đúng, mình ko phải là nhà nghiên cứu hay chuyên gia, do đó mình không xây dựng luận điểm trên số liệu. Trước đây khi đăng bài "Người Việt càng ăn, càng xài, càng giàu" lên VNExpress cũng rất nhiều ng hỏi tôi như vậy, thực ra mình có trả lời rằng số liệu là 1 vấn đề lớn ở VN, một là ít hoặc ko có, 2 là nguồn số liệu đều không đáng tin cậy.

    _ Đây chính là lý do tại sao em hay bị nhầm lẫn phạm vi áp dụng 2 bài phân tích của anh. Em nghĩ là tính thuyết phục của bài viết sẽ cao hơn nếu anh có dẫn chứng một số bài báo, hoặc nhận xét của các nhà nghiên cứu hay chuyên gia trong lĩnh vực này.

    Quan điểm đề xuất giải pháp dựa trên số liệu nhu cầu thị trường là đúng, nhưng ko phải luôn đúng, vì thị trường chưa hình thành thì làm sao có thể định lượng đc cung - cầu. Nếu 5 năm trc Steve Jobs làm khảo sát xem có nhu cầu về iPad ko, thì câu trả lời của thị trưởng chắc chắn sẽ khiến ông ta dẹp ngay cái ý tưởng của mình.

    _ Em đồng ý với cách tấn công theo quan điểm "Đại dương xanh" của anh. Nhưng tính chất của 2 món hàng là khác nhau. Với hãng Apple nói riêng, nếu bán Ipad thất bại, thì chỉ có hãng Ipad thất bại mà thôi. Còn cái chợ nợ xấu dựng lên mà thất bại, thì sẽ dẫn đến sự sụp đổ dây chuyền. Ví dụ đơn giản nhất là cộng đồng chung Châu Âu đã đổ bao nhiêu tiền vào Hy Lạp, Ý, Tây Ban Nha nhưng vẫn còn đó nguy cơ sụp đổ Eurozone.

    Về vấn đề "thanh khoản", có 1 nguyên lý trong tài chính là "tháp thanh khoản", nếu như 1 món hàng sinh lợi, người có 1 đồng sẽ huy động đc 1 hoặc 10 đồng để mua món hàng, nếu món hàng đó tiếp tục đc chứng khoán hóa thì lại tiếp tục huy động đc vốn... Một công ty đang làm ăn tốt như Masan cho dù mua 1 cty đang chồng chất nợ và ko sinh ra dòng tiền như Núi Pháo thì sẽ huy đông đc 100% vốn đầu tư ngay, và khi "hàng" vào đúng tay ng biết tạo ra lợi nhuận thì nó tiếp tục huy động thêm đc vốn bằng cách chứng khoán hóa nó. Trong tài chính vốn dĩ không có khái niệm "ko có tiền", khi có lợi nhuận cao hơn chi phí vốn thì tiền sẽ vào. Về mặt nguyên lý, các doanh nghiệp có khả năng duy trì ROE>20% hiện nay đang có cơ hội huy động vốn gần như vô tận.

    _ Vâng, em đồng ý. Nhưng ý của em không phải là việc huy động vốn, mà là các thủ tục, nghiệp vụ để hỗ trợ các chợ nợ xấu đấy. Nếu không có đủ thông tin, thì nợ xấu như củ khoai tây nóng đấy anh.

    Ngoài lề, ví dụ về Masan của anh, em đang cảm giác giống underwriter khi thực hiện IPO cho một công ty nào đó. Càng nhiều IB có tên tuổi thì IPO càng có cơ hội thành công (huy động vốn thành công). Nhưng với nợ xấu và hàng tồn kho, liệu mô hình này có phù hợp hay không khi mà bản chất của một bên bán mới (IPO) và một bên thanh lý (nợ xấu) là khác nhau.

    Thanh khoản còn tùy thuộc vào trung gian môi giới, những người có năng lực và khả năng giúp ng mua & ng bán gặp nhau. Theo kinh nghiệm của tôi với thị trường chứng khoán (securities nói chung) thì chưa hẳn lúc nào cũng chỉ có ng mua lầm mà ng bán ko bao giờ lầm.

    Phần này anh bàn về thanh khoản, nhưng em thấy có ý giải quyết tính minh bạch ở đây. Và em không nghĩ các nhà môi giới đóng vai trò quan trọng nhất trong tính minh bạch của thị trường. Các công ty đánh giá thứ hạng (Rating firms) và bộ phận phân tích rủi ro mới đóng vai trò chủ đạo trong phân loại tính minh bạch của thị trường. Các nhà môi giới tuy rằng có nhiều thông tin hơn người mua, nhưng vẫn thua người bán. Còn tất nhiên, trong một số trường hợp hi hữu (extreme cases), người bán không biết giá trị món hàng mình đang có. Nhưng em chắc chắn assumtion ở đây là người bán không ngây thơ (innocent).

    Cố gắng viết tiếng Việt, vẫn phải dùng vài từ sính ngoại, ngại quá :">

    Ps: Anh sửa lại các từ viết tắt, không bị ban nick đấy.
     
  13. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Thế theo quan điểm của bạn thì market making without regulation là hoàn toàn khả thi?

    1. Bản chất của nợ xấu ở các nc khác trên thế giới rất khác với nợ xầu của ngân hàng VN (NHVN), nợ "công" thực tế là tín chấp, nợ NHVN là nợ thế chấp có tài sản đảm bảo (đang đc định giá cao hơn nhiều giá trị khoản vay). Nó cũng rất khác với subprime crisis của Mỹ khi NH Mỹ cho phép leverage đến 90% và giá trị tài sản thế chấp lao dốc khiến cho giá trị tài sản thế chấp ko còn "gánh" nổi cho khoản vay. Do đó đề xuất mua bán nợ xấu ko phải mua cái "nợ" mà mua tài sản thế chấp hoặc/và công ty nợ. Vì thế áp dụng kinh nghiệm của Mỹ, EU vào VN là hoàn toàn ko hợp lý.

    2. Thực chất vấn đề thông tin & minh bạch là một. Thông tin chính là yếu tố để đánh giá market effciency. Nhưng nếu có bên thứ 3 (ờ đây là NH) làm công việc cung cấp thông tin (và là người mong muốn giao dịch thành công) thì vấn đề này sẽ dễ giải quyết hơn là giao dịch song phương

    3. Masan ko phải IPO bạn nhé :) Deal này hơi phức tạp, bạn có thể đọc Annual report của MSN để rõ hơn.
     
  14. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,784
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Mấy bác Min/ Mod hình như đang đi nghỉ hè ?
     
  15. AlphaStylist

    AlphaStylist Member MBA Family

    Joined:
    Jan 16, 2012
    Messages:
    190
    Likes Received:
    2
    Trophy Points:
    18
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Maybank Kim Eng Securities
    Undergrad major:
    Economics
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Quan điểm của mình thì chả liên quan gì ở đây cả. Quan điểm của bạn mới liên quan.

    Bạn đang trình bầy ý kiến và người khác hỏi thêm về ý kiến của bạn, có đúng thế không?
     
  16. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    Quan điểm của mình thì đã nêu rõ ở trên rồi, thiết nghĩ không cần nhắc lại ạ
     
  17. AlphaStylist

    AlphaStylist Member MBA Family

    Joined:
    Jan 16, 2012
    Messages:
    190
    Likes Received:
    2
    Trophy Points:
    18
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Maybank Kim Eng Securities
    Undergrad major:
    Economics
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Bạn Hiếu không trả lời vào trọng tâm của các câu hỏi mà các bạn khác đặt ra, trong trường hợp này là mình và bạn Long, thay vào đó, những lập luận của bạn lại đánh tráo sang các khái niệm khác nhau.

    Khi bạn phát biểu là "cơ quan quản lý thành lập market maker":
    Mình không hiểu tại sao cơ quan quản lý nhà nước lại phải thành lập market maker? Tại sao một công ty tài chính nào đó, một công ty chứng khoán chẳng hạn, không làm việc này mà phải có "một cơ quan market maker" do nhà nước thành lập? Bạn Long có vẻ cũng có cùng thắc mắc, nên bạn ấy đã hỏi rất rõ rằng:

    Khi đó bạn trả lời:

    Đồng ý rằng nhà nước có thể tạo dựng nên cách hành lang pháp lý cho các hoạt động của thị trường. Nhưng khi bạn cho rằng nhà nước phải lập một market maker thì hai việc này hoàn toàn khác nhau. Ở đây câu hỏi vẫn là "tại sao nhà nước phải thành lập cơ quan market maker" chứ không phải là "tại sao nhà nước phải regulate"? Hay bạn cho rằng market maker là người tạo luật chơi???

    Mình không chắc là ở Việt Nam có anh market maker nào không. Trên thị trường cổ phiếu thứ cấp gần đây thì có vẻ có một số anh nhỏ, mua mua bán bán chặn trên chặn dưới nhưng hình như không có một system nào rõ rệt, có vẻ tương đối cảm tính nên sau mấy năm 2010, 2011 giá giảm quá thì các anh ấy cháy tài khoản hết. Cho mình hỏi rõ ràng một chút các câu hỏi sau.

    - Trong những thực tiễn hoạt động nào của market maker nào đòi hỏi đấy phải là một cơ quan nhà nước? Xin bạn vui lòng phân tích rõ, nếu bạn biết market maker dùng các nghiệp vụ thế nào để make money và những hoạt động đó đòi hỏi nó phải là cơ quan nhà nước?

    - Mục tiêu của một market maker cũng như bất kỳ market participants nào khác là tìm kiếm lợi nhuận, cũng như chịu trách nhiệm với thua lỗ của mình. Nếu một market maker là cơ quan nhà nước, ai chịu trách nhiệm khi doanh nghiệp này phá sản? Tiền thuế của dân chăng?

    Ví dụ gần đây nhất là Knight Capital, một market maker đang chịu khoảng thua lỗ đâu đấy khoảng nửa tỷ USD vì có sai sót trong hoạt động:

    Knight’s CEO Tom Joyce explained the issue in an interview with Bloomberg TV Thursday morning: “The software had a fairly major bug in it. … It sent into the market a ton of orders, all erroneous. So we ended up with a very large error position, which we had to sort through during the balance of the day.”

    - Một thị trường trong đó nhà nước vừa là người tạo ra luật chơi, vừa trực tiếp tham gia chơi trong cuộc chơi đó có công bằng cho các thành viên trên thị trường?
     
  18. dochihieu

    dochihieu Member Pre-family

    Joined:
    Jun 13, 2012
    Messages:
    39
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Ho Chi Minh - Vietnam
    Current employer/school:
    Deloitte Vietnam
    Undergrad major:
    Buiness Administration
    MBA (intent) major/School:
    Univeristy of Hawaii - Shidler College of Business
    :) Không phải mình đánh tráo 2 khái niệm mà do bạn không hiểu trong trường hợp này 2 khái niệm này là 1.

    Thứ nhất, xin hỏi bạn có phân biệt đc khái niệm "market maker" trong thị trường sơ cấp và thứ cấp hay không? Nên nhớ chúng ta đang nói về thị trường sơ cấp nhé

    Thứ hai, khi nợ xấu là món hàng người bán không muốn đem ra chợ mà buộc phải xúc tiến thanh khoản bằng mệnh lệnh hành chính thì nếu market maker ko phải là cơ quan do Nhà Nước thành lập hoặc hậu thuẫn thì ai có khả năng này?
     
  19. Longatum

    Longatum Active Member MBA Family

    Joined:
    Dec 14, 2006
    Messages:
    1,006
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    Boston
    Current employer/school:
    N/A
    Undergrad major:
    PS
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Đồng chí dochihieu thay vì cứ hỏi mọi người là có biết cái này, cái kia không thì cứ coi là mọi người không biết và giải thích di được không? Ở đây cũng ít người có CFA , học MBA và lăn lộn với thị trường chứng khoán, M&A etc. nhiều năm như đồng chí.
     
  20. Chaupham

    Chaupham Member MBA Family

    Joined:
    Mar 22, 2012
    Messages:
    185
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Belfast
    Current employer/school:
    Queen's University
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    Msc Finance
    Mấy hôm định tiếp tục tham gia topic này nhưng anh Hiếu bị phạt ban nick nên thôi. Hôm nay rảnh định vào lại thì anh lại bị ban nick tiếp :(

    Chỉ dám nhận xét ngắn gọn là anh Hiếu giải thích hơi xúc tích nên nhiều khi em không theo kịp, chẳng hiểu mình đang nói về chủ đề gì luôn (hiện tượng nhầm lẫn các khái niệm). Do đó có cảm giác giống anh Long atum. Chỉ tiếc là ý tưởng thành lập thị trường mua bán nợ xấu còn đang rất nóng. Theo em được biết nó dấy lên từ vụ Diệu Hiền - Đại gia thủy sản đổ nợ phải nhờ bộ tài chính can thiệp, và theo đó là vụ các ngân hàng lùm xùm gần đây.

    Em có đọc qua bài viết của anh trong mục "bạn đọc viết" của Vnexpress. Em xin lỗi nhưng phải nói là vnexpress không phải dạng báo học thuật, mục "bạn đọc viết" toàn nhận xét phiến diện chủ quan. Vì vậy, mong anh viết một phiên bản khác có tính nghiên cứu hơn khi tạo topic trong mục Post-MBA, thành tựu sau khi học xong MBA của diễn đàn.
     

Share This Page