1. Forum VietMBA đã được nâng cấp lên version mới. Mọi thông tin, báo lỗi và góp ý xin vui lòng post tại topic ⚠ Thông báo nâng cấp forum và danh sách các vấn đề phát sinh.

Khánh Linh - Be your true self!

Discussion in 'Hall of Fame' started by tuanquang269, Jul 13, 2015.

  1. tuanquang269

    tuanquang269 Member Activation Team MBA Family Volunteer

    Joined:
    May 29, 2011
    Messages:
    149
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hà Nội - Việt Nam
    Current employer/school:
    National Economics University
    Undergrad major:
    International Business Administration
    MBA (intent) major/School:
    St. Gallen
    Bài này của chị Khánh Linh, do chị là new member của forum không post được nên mình xin phép được post hộ.

    Đúc rút: tronng toàn bộ quá trình apply, và cả quãng đời sau đó của tôi cho đến bây giờ, 'be true to yourself' luôn là kim chỉ nam cho những quyết định của tôi, dẫn rắt tôi đi theo con đường theo đuổi ước mơ, là lực đẩy giúp tôi vượt qua khó khăn để tìm lại niềm tin ở chính mình, và ở những điều đẹp nhất của cuộc đời. Tôi nghĩ điều này còn quan trọng hơn cả 'thành công' theo định nghĩa thông thường.

    Nhưng trước khi có thể 'be your true self', thì làm sao ta tìm được cái 'self' đó là gì đây? Dưới đây là câu chuyện của tôi về hành trình tôi apply đi Mỹ, nhưng đối với tôi, nó là một phần trong hành trình để tìm cái 'self' thật của mình.

    Lắng nghe tiếng gọi của trái tim

    Khác với nhiều người, lý do chính khi tôi đi Mỹ không phải để lấy một tấm bằng, học hỏi thật nhiều về chuyên ngành, mà là để theo đuổi một tiếng gọi, vừa khắc khoải, vừa mơ hồ, từ sâu thẳm trong tôi. Năm 2005 khi tôi bắt đầu vào đại học Ngoại Thương, cuộc sống của tôi khi đó khá “ổn”: học trường tốt, điểm phẩy ok, bạn bè tốt, gia đình sum họp ấm cúng mỗi ngày. Nhưng có điều gì đó sâu thẳm trong tôi, kêu gọi tôi, thôi thúc tôi, mỗi khi tôi nghe tên một miền đất mới, một câu chuyện hay về cuộc sống bên ngoài vòng quây thân thuộc của gia đình, bạn bè, và nền văn hóa mà tôi được nuôi lớn từ đó. Tiếng gọi đó khiến ruột tôi như thót lại và lỡ một nhịp thở, khi tôi có cảm giác có cái gì đó lớn, rất lớn đang chờ đợi tôi khám phá và trải nghiệm.

    Tôi không thực sự biết để nghe theo tiếng gọi ấy thì mình cần làm điều gì, nhưng biết rằng mình muốn trải nghiệm điều gì đó khác hẳn với những công việc thường ngày. 18 tuổi, tôi thừa nhiệt huyết, thừa năng lượng, trong sáng và ngây thơ, chẳng biết gì nhiều về cuộc sống và về chính bản thân mình, ngoài đống sách vở và bề dày kinh nghiệm thi cử. Tôi lao đi tình nguyện, từ làng trẻ cho nạn nhân chất độc màu da cam, cho tới trung tâm dạy nghề cho người tàn tật, dạy học cho trẻ mồ côi, và cho các em trường mù Nguyễn Đình Chiểu. Trong tim tôi lại náo nức muốn trả lời câu hỏi mới: “Tôi là ai? Tôi thực sự muốn gì?”. Như để đáp lại câu hỏi của tôi, cuộc sống dần dần mở đường chỉ lối. Lần đầu tiên, tôi trải nghiệm một niềm vui to lớn từ một điều thật đời thường, thật giản dị, khi được một học sinh mù bật đèn cho căn phòng tôi dạy học sáng bừng lên trong một ngày mưa bão âm u, khi tôi mải giảng bài mà không hề để ý trời tối. Từ hôm đó, như có một ánh sáng lóe lên trong đầu tôi: Hạnh phúc thật sự đối với tôi không phải ở điểm số cao nhất lớp, không phải khả năng vào được những ngôi trường đỉnh nhất, mà nó ở những điều giản dị nhất luôn diễn ra quanh ta mà ta thường bỏ qua.

    Nhưng tôi vẫn chưa biết mình thật sự là ai? Và cái tiếng gọi khắc khoải ấy thực sự muốn mình làm gì cơ chứ? Không lẽ tôi cứ đi tình nguyện mãi?

    Cũng khá buồn cười là ý tưởng đi Mỹ của tôi bắt đầu từ câu nói vu vơ của đứa bạn thân của tôi. Hôm đó tôi gọi điện than thở với nó về chuyện tôi trượt học bổng vào trường NUS ở Singapore, nó nói: “Một cánh cửa đóng, lại có cánh cửa khác mở ra. Trượt học bổng đi Sing, thì sau này bà sẽ được học bổng đi Mỹ”. Tôi ầm ừ, tự nhủ nó chỉ động viên mình. Rồi như có sự sắp đặt, tôi bị 'tán đổ' bởi một anh sắp đi học tiến sỹ ở Mỹ, và rồi cái ý tưởng đi Mỹ từ hồi trượt đi Sing, nay biến thành động cơ lớn để được gần người tôi yêu. Giống như 99.99% các bạn bắt đầu tìm hiểu du học Mỹ, tôi bị choáng ngợp bởi biển thông tin mênh mông, và đè nặng bởi rào cản tâm lý “làm sao mà mình làm được đây? Các anh chị ấy giỏi quá, tự tin quá. Họ lại có vẻ biết họ muốn gì, họ là ai, trong khi mình vẫn ù ù cạc cạc”. Chính nhờ đi dự hội thảo “I can do it” của US Guide mà tôi có thêm cảm hứng và sự tự tin để quyết tâm bắt đầu công cuộc apply :)

    Wait, Watch, and Wise

    Lần đầu thi GMAT, tôi được 550, writing 5.5. Khi đó là tháng 12, năm cuối ngoại thương, tôi đã lỡ apply vòng đầu của nhiều trường, mà còn chưa viết essays, chưa biết mình thực sự muốn học ngành nào. Biết rằng hồ sơ chưa mạnh, tôi quyết định tu luyện thêm một năm để apply cho được học bổng vào năm sau. Tất cả bạn bè tôi sau khi tốt nghiệp đều đi xin việc và bản thân tôi cũng được offer vào FPT-ERP, nhưng tôi quyết tâm không đi làm ở đâu hết khi chưa hiểu rõ về bản thân và mục đích lâu dài của mình là gì. Năm ấy là một cuộc hành trình khám phá bản thân đầy chông gai, sâu sắc và đầy ý nghĩa. Sau này nhìn lại, tôi mới biết việc nghỉ ở nhà sau khi tốt nghiệp để tĩnh tâm suy nghĩ, không vội vàng đi làm ngay dù công việc trông có vẻ ‘ngon lành’ thế nào, là một trong những quyết định đúng đắn nhất của cuộc đời tôi!

    Quá trình tìm hiểu bản thân và mục tiêu dài hạn

    Bỏ hết điểm số, CV, và hồ sơ qua một bên, tôi nhận ra trước khi đi vào rừng, mình cần xác định phương hướng trước. Tôi cần biết điểm mạnh của mình là gì, đam mê của mình là gì, và cái career vision của mình là gì để có thể kết hợp được điểm mạnh, đam mê với mục đích phục vụ xã hội. Chiếc la bàn của tôi là những câu hỏi hay nhất mà tôi đã từng trả lời. Theo tôi, các bạn càng sớm tự đặt những câu hỏi này cho mình bao nhiêu thì sẽ càng tiết kiệm thời gian bấy nhiêu để khỏi đi lạc đường và bắt đầu lại từ đầu:

    1. Trong những lần hoàn thành tốt nhiệm vụ, những lần nào bạn cảm thấy thỏa mãn nhất?
    2. Trong những lần như đã nêu ở trên, công đoạn nào trong khi giải quyết công việc mà bạn hứng thú nhất?
    3. Trong những công đoạn ấy, bạn phải sử dụng những kỹ năng gì?


    Bí quyết trả lời những câu hỏi này là đừng hời hợt, đừng gạch đầu dòng, đừng vội vã. Đây không phải là những câu hỏi mà 5’ bạn có thể trả lời xong. Thay vào đó, hãy cho mình ‘all the time in the world’ để khám phá những điều này. Tôi đã dùng phương pháp thả lỏng cơ thể, nhắm mắt lại, ngồi thẳng lưng trên ghế vào nhiều buổi sáng. Tôi rà soát lại những trải nghiệm của mình từ bé đến lớn, trong trường học, trong công việc làm thêm, khi hoạt động xã hội, và cả trong các mối quan hệ đời thường.

    Hãy dùng phương pháp visualization: Khi nhớ về một kỷ niệm nào đó, hãy tưởng tượng mình được trở lại không gian đó, căn phòng đó, và cảm nhận lại cảm giác khi đó. Khi đó là lúc bạn có thể “connect” với bản thân mình và khám phá thế giới bên trong và những điểm mạnh về mình mà bạn vốn đã có.

    Trong quá trình này, tôi viết ra những gì mình thấy, ngắn gọn xúc tích cho mỗi sự kiện mình nhớ lại. Rồi từ từ sâu chuỗi (connect the dots), tìm những điểm lặp lại nhiều lần (patterns) và dần dần xây dựng bức tranh về con người mình, với những thế mạnh ấy.

    Làm xong tôi cảm thấy như mình được tiếp thêm sức mạnh – một dạng sức mạnh phát sinh từ bên trong, nó bền vững hơn so với việc tôi tìm nó từ lời khen hay lời động viên của mọi người. Sau này chính sức mạnh nội tại ấy đã góp phần lớn giúp tôi vượt qua những thời điểm cam go nhất, thậm chí có phần tuyệt vọng, của quá trình apply và cả khi tìm việc ở New York.

    (Còn nữa)
     
  2. tringuyen293

    tringuyen293 New Member

    Joined:
    Aug 29, 2011
    Messages:
    7
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    1
    Current city/country:
    HCM
    Current employer/school:
    Lotus UNI
    Undergrad major:
    IB
    MBA (intent) major/School:
    NUS
    bài tiếp theo đâu rồi ad ơi?
     

Share This Page