1. Forum VietMBA đã được nâng cấp lên version mới. Mọi thông tin, báo lỗi và góp ý xin vui lòng post tại topic ⚠ Thông báo nâng cấp forum và danh sách các vấn đề phát sinh.

Cuộc sống ở Mỹ và culture shock

Discussion in 'Chia sẻ buồn vui' started by 1u29, Oct 2, 2006.

  1. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    Nhân dịp có các bạn mới sang, PA nghĩ chủ đề này rất mang tính thời sự, vì vậy nên PA tổng hợp lại ở chủ đề này:

    From 1u29

    Hôm nọ bác Quang cò mồi mãi chuyện culture shock mà tớ cũng chả có thời gian ngồi viết cho tử tế. Hôm nay dậy sớm đột xuất nghĩ có mấy cái này chia sẻ với các bạn.
    Các bạn đã nhận được admission hẳn giờ này đang háo hức. Nước Mỹ là 1 đất nước rộng lớn, giàu có, đa văn hoá. Chất lượng giảng dạy thì hàng đầu. Xem ti vi thì toàn những toà nhà cao ngất, high way dài thăm thẳm. Ngồi xem hình các bác gửi thì toàn những hồ nước mênh mang, cây xanh ngăn ngắt, cảnh vật thanh bình kinh khủng. Nghĩ đến những điều mình sẽ được thu thập, khéo nghĩ đến cảnh ngồi thư viện học cũng thấy hạnh phúc ấy chứ
    Mà thật ra thì cũng đúng là hồ nước mênh mang và cây xanh ngăn ngắt thật. Đúng là trường học hiện đại và tiên tiến thật. Nhưng có đi rồi mới thấy cuộc sống du học sinh ko hề đơn giản. Chắc các bạn cũng đã chuẩn bị tâm lý cho mình rồi, nhưng rút kinh nghiệm bản thân tớ thấy vài điều sau chẳng bao giờ là thừa.
    - Giá cả: Đảm bảo các bạn có chuẩn bị tinh thần đến mấy sang đây cũng sẽ mất 1 thời gian khá lâu đứng nhẩm 1 đô thì bằng bao nhiêu tiền Việt. Các bạn nào đi Cali, hoặc NY thì chuẩn bị tinh thần vì ở đấy đồ ăn thức uống trung bình đắt gấp đôi các vùng giữa giữa nước Mỹ. Giá cả niêm yết ở cửa hàng thì ko bao gồm sale tax. Sale tax thông thường ko đánh vào đồ ăn chưa chế biến, và khác nhau giữa các bang. Hiện nay hình như vẫn bắc Cali và Chicago là sale tax cao nhất thì phải (8.25%). Đi ăn nhà hàng thì phải có tip (thường khoảng 15% đổ lên). Tuy nhiên nếu ở chỗ nào có chợ Tàu hay chợ Việt nam thì nên đi. Đi chợ Mỹ ra xong thường có cảm giác mình bị "mất cắp tiền".
    Tuy nhiên các đồ vật dụng khác thì có thể tranh thủ đi mua ỏ Costco hay Wal-mart như tớ đã nói. Yên tâm là Wal-mart thì vùng sâu vùng xa nào cũng có vì đấy là chiến lược của tụi nó. Những đồ điện tử, quần áo có thể chờ sales, hoặc mua hàng qua 1 số sites ko mất tax cũng ko mất shipping.
    - Ăn uống: bác nào mà ở nhà kỹ tính ăn uống hoặc được bố mẹ yêu chiều là thôi xong đấy. Thứ nhất bên này thường 1 tháng đi chợ 2 lần, toàn đồ đông lạnh. Khuyên các bác đi chợ về thì chia nhỏ đồ ăn ra, mỗi lần ăn thì rã đông ít thôi, chứ đồ đã rã đông rồi thì ko nên bỏ lại vào ngăn đá. Đồ rau thì nên bọc bằng giấy báo, sẽ giữ được lâu hơn.Thứ nữa là ko có thời gian lạch cạch ăn uống như ở nhà đâu. Cách nhanh nhất là nên học cách sử dụng oven, tiết kiệm được khá nhiều thời gian. Nên thử các món ăn của các nước. Ở Mỹ, nhất là ở những vùng nào mà nhiều dân nhập cư, thì nhiều các quán ăn đặc trưng của các nước. Chú ý khi các bạn nấu nướng mà dùng nước mắm, nếu ở cùng nhà với dân Mỹ, bật máy hút mùi và lau dọn kỹ sau khi nấu xong (dân Mỹ sợ mùi này lắm). Nên tranh thù học 1 vài món đặc trưng để "giáo dục" chúng nó, đổi lại có cơ hội thưởng thức đồ ăn của nó. Thằng nào quý nó cho thử món cheese thối, có mà mấy ngày sau vẫn ko ăn cơm được ấy.
    - Bạn bè: cái này mới bắt đầu đến đoạn shock. Tụi Mỹ rất là friendly, nhưng tụi nó ko như dân mình. Ở nhà thì nhanh chóng thân thiết, rồi là cafe caphao loạn xạ. Lang thang cafe ko phải là thú vui của dân Mỹ. Bên này hứng thú thì rủ nhau làm cốc vang rồi vào sàn nhảy là phổ biến nhất. Nếu đi chơi thì đi rất muộn. Ở đây rủ nhau đi chơi, đến nhà nhau là phải gọi điện báo trước. Thân thiết hơn thì rủ nhau đến nhà ăn cơm cũng vậy. Các mối quan hệ ko gắn bó nhiều lắm vì tụi Mỹ ko sống cộng đồng như dân mình. Ở trường nào đông du học sinh thì du học sinh lại chơi với du học sinh thôi. Nên chuyện sang 1 thời gian mà ko có đứa nào là bạn thật sự thì cũng ko nên lấy làm lạ. Đấy là chưa kể cái vụ "phân biệt chủng tộc", cái này ở Cali chắc đỡ hơn các vùng khác. Chứ nhiều vùng dân Mỹ trắng đông, tụi nó conservative và ko khoái dân da màu lắm. Dù nó ko biểu hiện ra ngoài nhưng nó cũng chả thân thiết gì với mình.
    Dân Mỹ rất chú trọng sự độc lập. Ở nhà có gì ới mày đèo tao về, ới mày mua hộ tao cái này cái khác. Bên này trừ rất thân thiết, nhưng cái kiểu nhờ vả kiểu thế ko phổ biển lắm. Các bạn gái thì lưu ý là anh nào nó có ý cưa cẩm mình mà mình cũng khoái nó thì ko nên nói "no", vì nó sẽ hiểu là no thật chứ ko phải là như các anh ở nhà mình kiên nhẫn lần nữa đâu . Cũng như thế khi mình nói gì thì nên mean điều đó. Nói I can do it nghĩa là phải làm được, chứ đừng vài bữa bảo là tao nghĩ là được mà rồi ko được. Tụi nó có khi mồm vẫn "no problem", nhưng mà nó cho mình vào sổ đen rồi.
    - Văn hoá giao tiếp: Trong giao tiếp với người Mỹ, chú ý là tụi nó rất khách sáo. Gặp nhau là chào hỏi tíu tít. Thật ra tớ vẫn cho rằng bản chất của người Mỹ là tốt, hiếu khách. Bạn sẽ thấy nhiều khi người ko quen mà họ giúp đỡ mình rất vô tư, rất niềm nở (tuy nhiên tuyệt đối ko được giả định điều này). Bạn bè thân thiết gặp nhau hoặc chào nhau ôm hôn là chuyện bthường. Phải lưu ý là dân Mỹ là dân sống theo chủ nghĩa individualism, chúng nó rất coi trọng cái privacy. Dân Việt mình thì cái sự privacy âý nhỏ hơn rất nhiều. Nên dù thân thiết đến thế nào cũng phải tuyệt đối lưu ý đến cái vùng mà nó đã khoanh là privacy. Cái này đặc biệt quan trọng nếu bạn sống với người Mỹ. Tốt nhất là cái gì ko chắc thì nên hỏi, ko có gì đáng ngại nếu mình hỏi cả, đừng tự ý làm mà hậu quả có thể to lớn lắm đấy. Tránh hỏi han những thứ như tiền nong, gia đình, tôn giáo trừ phi họ tự đề cập. Rất nhiều dân Mỹ sống độc thân, ly dị, hay gay, hay gì gì đấy nên ko nên đề cập đến những điều đó trong câu chuyện. Ngôn ngữ sử dụng thì bình dân, những từ như bullshit, crap, shit, damn, thậm chí cả f+++ cũng được sử dụng mà ko bị coi là lạ.
    Nên sử dụng thật nhiều thank you, sorry, excuse me. Nhất là các đồng chí đến từ miền bắc nơi những từ này bị tuyệt chủng hơi lâu . Khi 1 ai đó làm gì cho mình, nên bày tỏ lòng biết ơn. Thỉnh thoảng người ta làm tốt cái gì nên bày tỏ sự khích lệ. Ở 1 nơi đa văn hoá như nước Mỹ, trước khi biết rõ người đối diện mình là ai, như thế nào, tuyệt đối ko bày tỏ chính kiến về các vấn đề thời sự, chính trị, tôn giáo, races. Cực kỳ dễ kích động người đối diện và bạn có thể ko nhận ra họ là ai nữa. Học cách tôn trọng sự khác biệt, và học hỏi thêm về những nền văn hoá mới.
    Còn tiếp, mời các bạn đón đọc hồi sau....

    From Ngan

    QUOTE(1u29 @ Apr 22 2006, 04:07 PM)
    Các bạn nào đi Cali, hoặc NY thì chuẩn bị tinh thần vì ở đấy đồ ăn thức uống trung bình đắt gấp đôi các vùng giữa giữa nước Mỹ. Giá cả niêm yết ở cửa hàng thì ko bao gồm sale tax. Sale tax thông thường ko đánh vào đồ ăn chưa chế biến, và khác nhau giữa các bang. Hiện nay hình như vẫn bắc Cali và Chicago là sale tax cao nhất thì phải (8.25%). Đi ăn nhà hàng thì phải có tip (thường khoảng 15% đổ lên). Tuy nhiên nếu ở chỗ nào có chợ Tàu hay chợ Việt nam thì nên đi. Đi chợ Mỹ ra xong thường có cảm giác mình bị "mất cắp tiền".


    PA ơi chị tưởng đồ ăn ở CA rẻ hơn những vùng lạnh? Rau quả toàn xuất xứ từ CA đấy thôi?

    Chợ Tàu/Việt thì có các thứ thực phẩm mình thích thôi nhưng cũng không phải là rẻ. Wal Mart có mặt ở khắp nơi nhưng chỉ có Wall Mart Supercenter mới có bán thực phẩm nhiều (rau, thit cá tôm, hoa quả...rẻ) mà Supercenter thì ít thôi (hình như cả vùng South CA không có cái nao? cái này chắc PA biết rõ hơn.

    Mua đồ qua mạng có thể không mất sale tax lúc mua nhưng đến khi làm State tax return mình phải khai và nộp đấ

    From 1u29

    Chị ơi rau rẻ chỉ đúng ở chợ Việt thôi. Đồ ăn mà đi Orange county chẳng hạn là sướng nhất rồi.
    Nhà em có mấy con bé Mỹ ở vùng giữa nước Mỹ đến đây, tất cả chúng nó đều chứng thực cho em là đồ ăn ở đây đắt quá. Hoặc có thể chỉ đúng với đồ Mỹ. Hôm qua em đi chợ mua đồ về làm Tiramisu, ra khỏi chợ mà đúng là em thấy mình bị mất cắp tiền. Ko biết các nơi khác có Trader Joe's ko, chứ em thích cửa hàng đấy, bán toàn đồ lạ lạ mà rẻ.
    Wal-mart vốn có phải là bán đồ ăn đâu chị. Về sau này nó mới mở cái supercenter kiểu gồm cả Groceries cả hàng bán trong superdepartment. Ý em nói Wal-mart là nói mấy đồ gia dụng lặt vặt hoặc đồ dùng hàng ngày như bàn chải, khăn mặt, xà phòng, etc. Còn ở Cali ít Wal-mart lắm vì tụi nó ko nhắm vào các thành phố lớn. Từ chỗ em cũng phải đi xa lắm mới có Wal-mart mà em nói thật là em cũng chả thích bọn đấy nên là em toàn đi Costco.
    Cái mà chị nói là use tax chị ơi. CHính xác ra thì ko chỉ mua qua mạng mà mua đồ out of state mà tax rẻ hơn là khi khai thuế cũng phải khai để nộp phần chênh lệch. Nhưng khốn nỗi là ít người làm lắm

    From yongzheng

    Em Anh post bài này chuẩn quá.... Rất là comprehensive!! Thank you em nhé
     
  2. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    From tdnguyen


    The American Way of Life is an expression that refers to the "lifestyle" of people living in the United States. It is an example of a behavioral modality, developed during the 20th century. It refers to an nationalist ethos that purports to adhere to principles of "life, liberty and the pursuit of happiness." It has some connection to the concept of American exceptionalism.

    During the time of the Cold War, the expression was commonly used by the media to highlight the differences in living standards of the populations of the United States and Russia. At that time, American popular culture broadly embraced the idea that anyone, regardless of the circumstances of his or her birth, could significantly increase his or her standard of living through determination, hard work, and natural ability. In the employment sector, this concept was expressed in the belief that a competitive market would weed out talent and in a renewed interest in entrepreneurship. Politically, it took the form of a belief in the superiority of a free democracy, founded on a productive and economic expansion without limits.

    Today, the expression has again become pervasive in popular culture, in part because of its use by President George W. Bush, who has stated that "the 'way of life' of the Americans is not negotiable." The expression has come to be associated with over-consumption, exploitation of natural resources, American exceptionalism, and other negative aspects of American culture, and it has negative connotations in many parts of the world.

    NARA Director 1999 states: "We are different because our government and our way of life are not based on the divine right of kings, the hereditary privileges of elites, or the enforcement of deference to dictators. They are based on pieces of paper, the Charters of Freedom - the Declaration that asserted our independence, the Constitution that created our government, and the Bill of Rights that established our liberties."
    (wikipedia)

    Quyển trên có photo ở gần trường Ngoại giao Hà Nội (cách đây 4-5 năm). Nếu không tìm được, liên hệ mình sẽ có (bản photo ).

    From little.nemo:

    Mình có mấy cuốn sách về American Culture từ thời đại học để lại, nếu bạn nào muốn đọc để chuẩn bị tinh thần cho "cultural shock" thì liên hệ với mình. Còn nếu không thì tới mấy nhà sách gần ĐH KHXH & NV thế nào cũng có đầy, vì mấy em chuyên Anh ở đấy không thể tránh khỏi môn American Studies trong 2 năm cuối.

    From tieuphong:

    Cuốn American Customs and Traditions cũng hay lắm. Chị Lê học ở Nhân Văn biết thầy Lộc không?

    From Quang


    Ai sắp sang photo cho anh một cuốn nhé. Thank you.

    From 1u29

    Đợt này bận quá nên ko viết tiếp được. Bác nào vào viết hộ tiếp hoặc bà con ráng chờ nhé. Dẫu sao nghe việc người thực việc thực qua lăng kính của...người nhà mình cũng có cái thú riêng của nó. Hồi đầu mới sang tớ đọc mấy quyển sách nhỏ nhỏ như kiểu truyện cổ tích của tụi Mỹ ấy, với lại đi nghe nhạc folk songs nhiều phết. Sau ở mãi với người Mỹ thì nó cứ ngấm vào người thôi. Nhưng mà ông bố nuôi thì thuộc hàng cổ nên mình cũng chỉ tiếp nhận với điều cổ thôi. Về sau có mấy đứa trẻ đến ở nữa nên mình cũng hay hỏi han chúng nó. Chính xác là đến hôm vừa rồi thì ông bố nuôi bảo "mày americanized quá rồi đấy". Mặc dù tóc vẫn đen và môi vẫn hồng (nghĩa là tóc ko vàng và môi ko thâm) giống người Á ở đây

    From 1u29

    Hôm nay đọc được cái này, thấy cũng hữu ích nên post vào đây.

    Thích nghi với đời sống Mỹ

    Mua hàng hoá, dịch vụ, bằng lái xe, mở tài khoản... đều là những điều du học sinh sang Mỹ cần biết. Tất cả mọi người sống ở Mỹ đều phải trả thuế. Hầu hết các khoản mua bán đều được tính thêm thuế. Thuế sẽ bao gồm thuế hàng hóa dịch vụ cho tiểu bang (sales tax).

    Tuỳ thuộc vào các tiểu bang, hàng hóa sẽ áp dụng những mức thuế khác nhau từ 5 đến 8,5%

    Tips - Phí dịch vụ

    Đây là một trong những nét văn hóa của người Mỹ. Tiền dịch vụ sẽ không tính cùng hóa đơn. Do đó bạn phải trả thêm 10-15% tổng số tiền trong hóa đơn cho người phục vụ.

    Lái xe

    - Từ 16 tuổi trở lên bạn được phép thi lái xe nhưng bắt buộc bạn phải học lớp dạy lái xe (driving education).

    - Nếu bạn không học lớp dạy lái xe, 18 tuổi bạn mới đủ tuổi được phép thi lái xe.

    - Chi phí học lái xe tương đối đắt, khoảng 350-400 USD cho cả hai phần thi viết và thực hành.

    - Mỗi bang ở Mỹ đều có quy định riêng về thi bằng lái xe, bạn nên vào trang web của Department of Motor Vihicles (DMV) để tìm hiểu thêm. Trang web này sẽ giúp bạn tìm đến bang mình ở nhanh chóng: http://www.dmv.org

    Đăng ký số an ninh xã hội (Social Security Number):

    - Đây được xem là CMND của bạn ở Mỹ khi bạn tròn 18 tuổi. Để xin được SSN, bạn cần đăng ký làm việc trong trường và nhờ trường apply đơn cho bạn. Bạn có thể tham khảo tại: http://www.socialsecurity.gov

    Mở tài khoản ngân hàng:

    - Bạn có thể đăng ký sử dụng thẻ tín dụng Credit card hoặc thẻ rút tiền ATM hay Debit Card ở bất cứ ngân hàng nào tại Mỹ (Washington Mutual, Chase, Bank of America...). Bạn sẽ nhận được thẻ và quyển check để dùng tạm thời, thẻ và check chính thức có tên bạn sẽ được gửi về địa chỉ của bạn sau. Hãy ghi nhớ số mật mã PIN của thẻ để rút tiền hoặc mua sắm hàng hóa.

    Hút thuốc và uống rượu bia

    - Từ 18 tuổi bạn sẽ được phép hút thuốc. Nếu bạn mua thuốc lá, bạn cần xuất trình giấy tờ chứng minh bạn trên 18 tuổi.

    - Từ 21 tuổi bạn được phép sử dụng rượu bia. Nếu bạn muốn mua rượu bia hay đến bar, bạn phải xuất trình giấy tờ tùy thân để chứng minh bạn đủ tuổi. Khi lái xe, tuyệt đối không được uống các nước có chứa cồn.


    Nguồn: http://ngoisao.net/News/Du-hoc/2006/05/3B9B7954/

    Ko rõ vụ SS ở các bang thế nào, thấy bảo bây giờ cũng lằng nhắng lắm. Tốt nhất lúc mới sang xin được việc trong trường là tốt nhất, xin được việc là được cấp số thì phải. Cái này quan trọng phết, nhất là khi chưa có bằng lái xe.
    Ai có bị cận ở nhà đo kính đầy đủ đi. Bên này đi thi written test để lấy cái driving permit mà trượt cái vision test là nghỉ luôn đấy
     
    Last edited by a moderator: Oct 9, 2006
  3. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    from hienpt03

    QUOTE(tieuphong @ May 10 2006, 10:37 PM)
    Cuốn American Customs and Traditions cũng hay lắm. Chị Lê học ở Nhân Văn biết thầy Lộc không?



    Em Tieuphong có phải đang nhắc đến "thầy" Phạm Quốc Lộc không đấy? hâm mộ thầy Lộc và cách thầy criticize đủ các thứ văn chương văn hóa tây ta tàu thì mau mau đến Amherst nhé. Thầy đang buồn vì năm sau toàn thấy chị em phụ nữ có chồng dắt nhau sang đấy. (nói tầm bậy 1 chút cho vui).

    From tieuphong

    Thầy Lộc em nói là thấy Lê Huy Lộc. Thầy Lộc chị nói chắc là little.nemo biết đấy.( hôm trước lúc đi uống cafe, chị ấy có chỉ nhầm sir Lộc nào đó nhưng em không biết.)

    From 1u29


    Hôm qua là buổi học cuối cùng của lớp Negotiation. Mặc dù đã được cảnh báo trước là buổi negotiation sẽ đầy bất ngờ, nhưng mọi việc vẫn diễn ra ngoài dự đoán. Mỗi người tự chọn 1 role, hoặc là role của người đến từ nước Mỹ, và role của người đến từ Mexico. Bối cảnh là Morgan (the America guy) sẽ sang Mexico city để thương thuyết với Martinez (the Mexican guy) về việc làm sao để increasing sales and cut cost. Cả 2 bên đều có 1 tờ General information về Mexican culture để đọc trước khi negotiate.
    Bản thân mình hiểu rất rõ là đây là 1 bài test về cultural barrier trong business. Bản thân mình cũng hiểu nốt là cần phải build relationship and trust trước khi vào business. Nhưng mình vẫn thất bại, bởi vì văn hoá của 1 nước ko đơn giản như thế. Trong khi mình chỉ có 1 ngày để thương thuyết, để báo cáo. Để hiểu được văn hoá của 1 nước cần nhiều hơn chỉ 1 ngày hay chỉ đọc qua sách báo.
    Hầu hết các cuộc negotiations ngày hôm qua đều kết thúc bằng no deal. Bởi vì tất cả những người play the role of the American guy cho dù có careful đến đâu thì đều rơi vào cái trap của business, đó là bàn chuyện business trong buổi gặp đầu tiên (dễ hiểu khi bị time constrained), còn tất cả những người play the role of the Mexican guy đều nhận được chỉ thị là tuyệt đối ko bàn chuyện business, ko nói no nhưng ko trả lời gì cụ thể, và quan sát xem người bên kia có xây dựng được mối quan hệ thân thiết nào ko, liệu xem mình có muốn làm business với họ ko. Phải nói đây là 1 exercise cực kỳ frustrating đối với cả 2 bên. Những người Mỹ phải play the role của the guy from Mexico cũng cảm thấy cực kỳ khó nhập vai, và luôn chực chờ nói "no".
    1 bài exercise đơn giản nhưng là 1 bài học lớn. Nhất là với những MBAs cũng đã được học kha khá về những khác biệt trong văn hoá khi làm việc với những người đến từ 1 nền văn hoá khác. Ở ngay 1 nơi hết sức là diverse như Cali, nơi mà tất cả mọi người đều luôn aware về việc người đối diện có 1 background khác mình, mà hầu như 100% đều failed bài exercise này (kể cả mình, 1 đứa đọc cực nhiều về các vấn đề khác biệt văn hoá).
    Ngẫm ra mới biết văn hoá của 1 đất nước cần phải sống, phải giao tiếp, phải cảm nhận mới có thể tạm hiểu chút chút. Văn học, phim ảnh tuy sống động nhưng lại ko thực sự đem lại những cảm nhận cụ thể. Có những quy tắc bất thành văn mà nếu mình ko thực sự hiểu thì mình sẽ bất lực, ko vượt qua nổi cái hàng rào phi ngôn ngữ ấy.
    (còn tiếp, đang bận quá)
     
  4. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    Bài này hôm nay PA đặc biệt dành cho 1 số người. Đọc nhé

    From 1u29

    Culture shock and counseling:
    Có lẽ với hầu hết người Việt nam, counseling là 1 cái gì đó hết sức là xa lạ (counseling ở đây ngầm hiểu là tư vấn tâm lý). Đa phần dân mình nhìn những người phải đi bác sĩ tâm lý như 1 cái gì lạ lẫm, 1 cái gì có phần tội lỗi nữa. Tuy nhiên counseling ở bên này lại rất phổ biến, và đặc biệt hữu ích với sinh viên quốc tế. 1 cuộc sống với nhịp quay nhanh chóng, cạnh tranh chóng mặt, và cả những sự bấp bênh trong cuộc sống tinh thần luôn đẩy du học sinh vào những khúc cụt.
    Phải nói thêm là người Mỹ cũng rất nhiều người cầu viện đến counseling. Tuy cuộc sống ở nước Mỹ giàu có nhưng con người lại cô đơn hơn bao giờ hết. Cuộc sống tuy đầy đủ về mặt vật chất nhưng con người ko gắn bó với nhau bởi những giá trị vững bền, ko thoả mãn về mặt tinh thần đẩy rất nhiều người đến việc mắc bệnh trầm cảm, và thậm chí tự tử.
    Trước khi bước chân đến nước Mỹ, mình hay đùa là dân Mỹ sướng quá hoá rồ. Cứ buồn bực, đau khổ nhỏ như cái móng tay đã làm loạn lên. Dân mình trải qua bao nhiêu chiến tranh, mất mát, đời sống khốn khó, chỉ lo ăn thôi cũng đủ bở hơi tai còn ko nghĩ đến chuyện trầm cảm với tự tử. Đúng là cái dân sướng quá ko biết đường sướng.
    Những năm sống ở nước Mỹ đã khiến mình nhận ra rằng những cơn trầm cảm ở đây ko chỉ đơn giản là những buồn bực vì mọi thứ ko theo ý mình nữa. Nó thực sự là 1 căn bệnh mà nếu ko có đủ bản lĩnh, ko có sức mạnh để vượt qua thì sẽ bị nó dìm xuống. Để sống 1 cách hạnh phúc ở nước Mỹ thật ra khó hơn nhiều ở Việt nam.
    Người ta vẫn nói phải ra khỏi cái comfort zone của mình mới biết mình có khả năng thích ứng thế nào. Phải bơi ra biển mới biết biển rộng. Xưa ở Việt nam, cho dù cũng đối mặt với mất mát, với khó khăn, với thất bại, nhưng dường như đất mẹ vẫn tiếp sức cho mình đứng vững. Khi mình ở trên mảnh đất xa lạ, niềm vui dường như hiếm hoi hơn và nỗi buồn như day dứt hơn. Những mất mát cũng trở nên lớn lao hơn, xa xót hơn. Đôi khi bước đi trên đường chợt ngoảnh lại thấy chỉ còn mình với mình, ko còn ai chờ mong. Làm 1 người thực sự trưởng thành ko phải là điều đơn giản. Đôi khi thèm vô cùng được trở về nhà với bố mẹ, và khóc như 1 đứa trẻ hay được yên bình gác đầu lên chân mẹ. Mơ ước ấy cũng trở thành 1 cái gì xa xỉ, 1 giấc mơ trở đi trở lại trong những đêm giật mình thức giấc. Mỗi cuộc chia ly trở nên nặng nề hơn, ma mất mát dường như cũng vì thế mà nhân lên gấp bội.
    Khi ra đi thường mình ko nhận ra những gì mình để lại ở phía sau, mà nhìn nhiều hơn về những gì mình sẽ có được ở phía trước. Để sống được hạnh phúc ở đây mình phải xây dựng lại cho mình những niềm vui mới. Mà điều đó chẳng dễ dàng gì ở 1 nơi văn hoá riêng tư là điều quan trọng, khi thước đo sự thành công của 1 con người là số tiền họ kiếm được. Những cái rảo cản vô hình khiến mình trở nên bất lực. Khi ở nhà mình mệt mỏi vì ko có được sự riêng tư, ở nước Mỹ mình hoàng loạn vì sự riêng tư âý quá nhiều. Ở nhà thèm có 1 nơi yên tĩnh, ở đây mình cần được bao bọc bởi cảm giác có người xung quanh. Đôi khi thấy mình cô đơn đến lạ khi xung quanh là bao người.
     
  5. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    From thuong1

    Cảm ơn chị Phương Anh đã chia sẻ. Em cũng đã từng mường tượng ra cảnh này mỗi khi nghĩ đến giấc mơ Mỹ và cũng không hiểu rồi mình sẽ vượt qua như thế nào. Nhưng nhiều khi A Quy tí cũng hiệu nghiệm phết Let it be, let it be, let it be, let it be

    From hienpt03

    Viết cái này lâu rồi bây giờ mới post được


    Nói chuyện về cách hòa nhập vào đời sống ở nước khác thì từ bản thân kinh nghiệm của tôi, và cũng là quan điểm của rất nhiều người, cách chuẩn bị tốt nhất là…. Các bác cứ sang đây đi, rồi tự mình lăn vào đó mà học. Có đọc sách nọ sách kia thì cuối cùng cũng chỉ là sách, không phải đời sống thực. Chưa kể mỗi vùng 1 văn hóa nữa. Tôi nhớ cái quyển American way tôi đọc còn xuất bản năm 80! Anyway, nói thế không phải là tôi phủ nhận tác động của sách. các bác có thời gian thì cứ đọc, đọc mà so sánh với những gì mình nhìn thấy, nghe thấy. Chịu khó nói chuyện với những người đi trước cũng là 1 cách tốt. Có điều những thứ mình nhận thức được là tự nó ngấm dần vào người, và rất rất nhiều thứ, bảo ngồi viết thành bài cho các bác thì hơi bị khó. Bây giờ tôi đang có chút thời gian ko làm được việc gì khác, thử ngồi nặn óc nhớ ra xem mình nhớ được bao nhiêu.

    - Quan niệm bẩn sạch của người Mỹ và người Á Đông, nhất là VN rất khác nhau. Bọn Mỹ có thể thoải mái đặt bàn chải đánh răng, sách vở đồ dùng, bất cứ cái gì nó có trên tay (tất nhiên trừ đồ ăn ) xuống sàn nhà vệ sinh. Thảm trải trong nhà, trong nhà tắm, giày dép, khăn ăn, quần áo có thể cho giặt chung trong 1 cối giặt. Thoải mái và tự nhiên cúi xuống nhặt đồ ăn mình đánh rơi xuống đất lên…….. ăn tiếp,… Nhưng bọn nó lại cực kỳ sensitive với bác nào ho không che miệng. Không ăn chung uống chung, dĩ nhiên thân lắm thì cũng có, hoặc là muốn try của nhau, nhưng nói chung là hiếm. Bọn nó cực kỳ bị ám ảnh bởi virus. Nên bác nào nấu ăn có mặt bọn nó, hoặc nấu ăn muốn mời nó ăn thì đừng có nếm thức ăn theo kiểu nấu ăn ở nhà. Nấu ăn đồ VN nhưng sẽ được serve theo kiểu của Mỹ, tức là để thức ăn vào đĩa bát lớn rồi chuyền tay từng người tự lấy vào đĩa mình. Tránh dùng đồ dao đĩa cá nhân của mình lấy thức ăn cho người khác.
    - Tránh nói to nơi công cộng. Không đi xem phim muộn. Tuyệt đối giữ im lặng khi đang xem phim trong rạp. Có thể cười khóc tùy ý theo nội dung phim nhưng ko được bình luận nói chuyện với người bên cạnh. Khó phết đấy các bác ạ.
    - Mỹ rất tôn trọng privacy. Mỗi người thường muốn có 1 khoảng trống xung quanh nơi mình ngồi. nếu có nhiều chỗ trống thì họ thường chọn nơi cách tương đối những người khác và expect người khác cũng làm như vậy. Mỗi ngôi nhà và đất xung quanh là địa phận của họ. Khách đến hoặc người lạ tới phải vào bằng cổng chính. Nhiều nhà đẹp lắm, nên các bác có muốn nhẩy vào chụp ảnh hoa hoét lắm thì cũng nên kìm chế nhé. Họ thấy được thì kỳ lắm. nhưng nếu bác thấy chủ nhà đứng đấy, đứng lại khen cho vài câu rồi xin phép cho chụp ảnh thì họ welcome ngay.
    - Mỹ rất coi trọng trang trí cho ngôi nhà riêng của mình. Service đắt nên việc sửa chữa xây lắp trong nhà thường họ tự làm lấy. các bác đừng ngạc nhiên khi thấy bọn Mỹ tự đóng đồ đạc giường tủ, tự cắt gỗ làm phào nhà, tự dựng lấy nguyên 1 căn nhà. Họ coi đấy là 1 thú vui của mình, và tự thu xếp thời gian weekend, night time để làm. Phương châm của họ là tại sao lại phải trả tiền cho người khác để họ lấy đi niềm vui của mình. Và họ rất tự hào khoe với mọi người công trạng của họ, và thích đưa khách đi ngắm nhà. Các bác đến nhà nhớ chú ý cách bài trí của họ, khen họ vài câu, mọi chuyện sau đó cự tự nhiên flow.
    - Trước khi sang Mỹ tôi cứ tưởng Mỹ sống tự do, mối quan hệ gia đình không vững chắc. Đúng và không đúng. Thanh niên Mỹ từ 18 tuổi vào đại học thường học xa gia đình và bắt đầu tách rời khỏi gia đình, sống cuộc sống cực kỳ tự lập. Tự vay tiền đi học đại học, tự vay tiền mua ô tô. Bố mẹ cũng thường chỉ thấy mình có trách nhiệm nuôi và chu cấp cho con đến hết cấp 3. nên đứa nào được bố mẹ trả hết hoặc phần lớn tiền học, mua sắm xe cộ cho thì rất ư là tự hào. Cưới con bố mẹ có thể chưa chắc sẽ tới dự được nếu ngày cưới trùng vào lịch vacation họ đã dự đinh. Mỹ plan far in advance, các bác ạ. Nhưng nếu ai có vợ chồng con cái (vợ chồng còn trẻ, con cái nhỏ tuổi thôi) thì họ rất có trách nhiệm với gia đình, và thường rất tự hào về gia đình.
    - Family reunion của gia đình cũng quan trọng tương đương ở VN. Christmas, Thanks giving cũng giống như tết nguyen đán của mình. Ai cũng cố gắng thu xếp về tụ họp gia đình. Thanks giving thì mọi người ko cần mua quà cho nhau. Nhưng Christmas thì cần. Quà có thể rất đơn giản, có thể rất đắt tiền, tùy theo mình. Và không giới hạn 1 quà cho 1 người. thường 1 người có thể mua cho 1 người vài thứ quà khác nhau, nhưng mỗi thứ quà sẽ được gói thành 1 gói riêng biệt. đến thời gian mở quà, mỗi người sẽ có 1 đống quà trước mặt, nhìn tha hồ thích 
    - Người Mỹ bên bờ Đông, nhất là vùng New England thường kiểu cách hơn những vùng khác, ảnh hưởng nhiều văn hóa “quý tộc” Châu Âu ngày xưa hơn. Cái này tôi được bọn nó giải thích lâu rồi, hồi mới sang. Mùa đông bọn nó thường ko mặc đồ sặc sỡ. ko mặc màu trắng thật trắng. màu mùa đông thường là những màu tối xám, đậm. tuy nhiên thực tế thì vẫn nhiều màu sắc lắm. Mỹ mà, hợp chủng quốc, đủ sắc tộc, và đủ người từ khắp các vùng, nhiều người Mỹ từ vùng khác cũng chẳng biết cái văn hóa này. Nhiều gia đình thường dress up cho những bữa ăn quan trọng hay truyền thống, dù là ăn tại nhà. Nếu được mời tới ăn thì nên hỏi họ về cách ăn mặc cho phù hợp.
    - Đa phần người Mỹ thường theo đuổi một thú vui riêng ngoài công việc học tập. người làm quilt, người thích xem thiên văn, người thích làm nghệ thuật cắt kính tạo tranh, người thích đàn hát, người thích nhiếp ảnh như bác Quang ,… Và họ rất serious với thú vui đấy, sẵn sàng đầu tư cả thời gian và tiền của vào thú vui của mình.

    Máy tính sắp hết pin :)
     
    Last edited: Oct 7, 2006
  6. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    From Quang

    Cò mồi cho câu chuyện culture shock một tí này.

    1. Hồi ở VN mình cứ tưởng tượng bất kỳ chỗ nào ở nước Mỹ cũng náo nhiệt, tấp nập như trong phim Mỹ. Khi đến trường mình, UW-Madison, mặc dù it's one of the coolest school in Amercia, mình vẫn bị shock. "Where are the people?" "Where are the high-rises"? Trừ các thành phố lớn: NY, LA, Chicago, Houston,... tớ thấy ít nơi đông đúc, náo nhiệt như SG, HN.

    2. Speed car chase. Xem phim Mỹ, dù là phim tình cảm, hành động, tâm lý, kiểu gì cũng phải có cảnh phóng xe đuổi nhau trên đường phố. Mình cứ nghĩ là phim ảnh phóng đại một tí nhưng chắc cũng phải phần nào thể hiện thực tế. Chắc mẩm là sang Mỹ chắc sẽ thường xuyên thấy cảnh phóng xe đuổi nhau. Ít ra cũng phải vài tháng một lần, cùng tỉ lệ với việc thấy cảnh công an đuổi bắt cướp ở VN. Thế nhưng mấy năm nay chả thấy lần nào. Hỏi mấy ông bà cụ ở bên này họ cũng nói là cả đời họ còn chả thấy lần nào . Nghe nói ở LA thì còn có. Nói chung dân Mỹ chạy xe ý thức chấp hành luật lệ hơn ở nhà mình nhiều. Không đi đúng luật sẽ có cơ hội bị tai nạn rất cao bởi vì mọi người đều assume là mình đi đúng luật so they don't slow down when they see you.
     
  7. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    From ncmkhoa: lấy từ nguồn sinh viên du học:

    GETTING ALONG WITH AMERICAN

    Như mọi xã hội khác, xã hội Mỹ cũng bao gồm đủ mọi hạng người, tốt xấu, thân thiện hiếu khách, kỳ thị phân biệt....Tuy nhiên, mặc dù với đủ mọi thành phần, mọi cấp độ, lối sống và suy nghĩ khác biệt nhau như vậy, người Mỹ vẫn có những đặc tính tiêu biểu, nổi bật ra, giúp chúng ta phân biệt được đâu là một con người sinh ra và lớn lên ở Mỹ với những nhóm đối tượng văn hoá, vùng miền khác. Những đặc tính này chỉ có thể là general characteristic nghĩa là đại diện cho đại số đông ngừơi Mỹ, chứ không nhất thiết bắt buộc ai cũng phải có, nhất là trong trường hợp một Hợp Chủng Quốc như Mỹ.

    Người Mỹ, hay nói chính xác hơn là sinh viên Mỹ mà bạn sẽ phải sống chung, học chung, làm việc chung khi đặt chân đến Mỹ, thường tựu trung có những đặc điểm như:

    1)Individualism: Chủ nghĩa cá nhân, tự lập rất cao. Thường chú ý ít đến những giá trị cơ bản của gia đình. Điều này ko có nghĩa là ngừơi Mỹ sống tách ly, cô lập với cha mẹ, họ hàng, gia đình, bất hiếu hay gì cả...! Đơn giản, họ chỉ thích lối sống tự lập, phát triển mà ko dựa dẫm vào ai. Họ thích sống trong không khí tự do ko ràng buộc lễ giáo tiết nghĩa phương Đông, ko phụ thuộc gia đình cha mẹ từ rất sớm. Họ muốn làm gì làm, muốn học thì học, muốn chơi thì chơi, nhưng khi học thì học ra trò, khi chơi chơi cũng ra trò!

    2)Rất tự hào với những thành tích mình đạt được, và cũng mong muốn người khác tự hào cùng mình.

    3)Sv Mỹ thích gần gũi, tiếp xúc, kết bạn với những đối tượng gần tuổi với mình(peers), ko thích tiếp xúc với những người lớn tuổi, thậm chí tỏ ra quá chững chạc trong cuộc sống. Tương tự, thoải mái trong hoạt động giao tiếp với những người cùng địa vị, giai cấp hơn là những người cao hơn, hoặc thấp hơn.

    4)Tỏ ra thoả mãn với những mối quan hệ hời hợt, diễn ra trong thời gian ngắn. Relationship ko được tính toán dựa theo khái niệm thời gian. Nên, dễ thấy hssv Mỹ có bồ bịch, bạn trai/bạn gái rất sớm, rồi thay đổi như thay áo! Tuy nhiên, khi cảm thấy đã đến lúc trưởng thành, chín chắn, ko còn cảm giác sống phụ thuộc nữa, và khao khát được sống tự do, thì các mối quan hệ sẽ được củng cố bền lâu hơn, sâu đậm hơn...

    5)Rất sẵn sàng nhúng tay liền vào công việc, chứ ít khi để nước đến chân mới nhảy. Vấn đề "time" được ngừơi Mỹ đặt lên làm priority, quan trọng hàng đầu!
    Ngừơi Mỹ rất quan trọng hoá tính kỷ luật trong giờ giấc, quan niệm thời gian đúng nghĩa là vàng bạc! Thường sắp xếp, kế hoạch hoá quỹ thời gian của mình bằng schedules. Hầu hết mọi vấn đề giao tiếp quan trọng, đều fải yêu cầu "make appointments". Nếu bạn như phong cách VN "chơi giờ dây thun", thì họ sẽ buộc bạn re-schedule, và bắt đầu có cái nhìn ko tốt đối với bạn!

    6)Người Mỹ hiện đại nhìn chung thân thiện. Bắt gặp bạn ngoài đường, dừng lại say hi, nói vài câu xã giao là chuyện thường. Ngay cả người ko quen biết, sáng sớm đi học, bạn vẫn có thể nghe người ta chào bạn "Good Morning!"...Tuy nhiên, thái độ đó vừa là thân thiện, vừa là lịch sự. Con người Mỹ được giáo dục trong nền văn hoá phương Tây hiện đại, đặt rất cao sự lịch sự, nghiêm túc của mình.

    7)Materialism: chủ nghĩa vật chất có thể vừa là một mặt xấu, vừa là một mặt tốt của con người trong XH Mỹ. Họ đánh giá thành công của một con người trong XH, dựa vào thu nhâp, và thu nhập cao hay thấp lại dựa vào những đặc tính riêng cùa người lao động: cần cù, thông minh, kiên nhẫn....Người Mỹ ko đánh gía cao, hay chính xác là ko quan trọng lắm đối với những giá trị tinh thần, tình cảm, lãng mạn nếu ko cần thiết.


    ==============================

    Communication style

    -Ngừơi Mỹ thích nói chủ yếu về các chủ đề như: thể thao, việc làm, thời tiết, học hành....những chủ đề mà cả người nói và người nghe đều hiểu biết, yêu thích. Người Mỹ được giáo dục rằng ko nên nói chuyện, bàn luận về chính trị, tôn giáo...với những người mà họ không hiểu nhiều, quen nhiều. Nhưng, hoàn toàn, Mỹ là nước Tự Do Ngôn Luận, trong lớp, giảng đường, hay ở nhà nếu đã là bạn bè thân, thì việc trao đổi quan điểm cá nhân về chính trị là chuyện bình thường!
    -Cách nói chuyện:
    *informal: nếu là bạn bè trao đổi, việc dùng slang là thừơng thấy! Các slang thường dùng, cũng tránh đi những yếu tố sexual, hay tục tĩu-vulgar.....nếu là những người có học, hiểu biết về nhau!
    *formal: yêu chuộng cách nói "small talk" với những câu ngắn, ko fức tạp, dùng quá nhiều từ ngữ cao siêu.
    Vấn đề accent có thể cản trở bạn trong môt thời gian đầu! Nhưng, chỉ cần bạn cố gắng phát âm tròn vành, rõ chữ, và học cách thể hiện thái độ tình cảm trên khuôn mặt, ngữ điệu và cử chỉ tay....thì việc giao tiếp sẽ ko còn là vấn đề!

    -Các vấn đề khác:
    *Khi nói chuyện trực tiếp với ai đó, điều quan trọng nhất là NHÌN THẰNG VÀO MẮT người nói chuyện.

    *Khi một người khác vừa mới hắt xì(sneezing), lịch sự bạn có thể nói "Bless you!". Đây ko nhất thiết là mang ý nghĩa tôn giáo, đó chỉ có thể xem như một hành động lịch sự của người Mỹ.

    *Việc bắt tay cũng có thể xảy ra thường xuyên. Nam giới chủ động bắt tay nữ giới. Những cử chỉ thân mật khác: ôm vai nhẹ, áp má...thường chỉ gặp ở bạn bè thân, gia đình. Bắt tay, chỉ cần bắt nhẹ, ko cần mạnh lắm, nhưng cũng ko được quá hời hợt!

    *Cách gọi tên: thông thường nếu là người cùng tuổi có thể gọi trực tiếp bằng tên, nhưng đối với những người lớn tuổi nên xưng theo họ, kèm theo Sir, Ma'am, Mr, Mrs, Miss, Ms, Professor, Doctor....Nếu họ nói "You can call me...." thì bạn chỉ cần gọi họ như vậy là được!

    *Cách chào hỏi: Thường gặp như "Hi", "Hello"...."nice to meet you"...."Glad to meet you"....Formal hơn như "Good morning", "Good afternoon"....Câu trả lời thường dùng là "Fine", "Good".....Thân thiện hơn như dùng slang "What's up?", "Hey dude", "Hey man"....Tạm biệt như "Bye", "Goodbye","See you later","Take it easy","Take care".....Nói chung, khá đa dạng, bạn có thể từ từ thích nghi!

    *Khi đi tiệc, party: "feel as home", "act naturally" là quy tắc hàng đầu nếu bạn đi chơi nhà bạn mình. Nếu trên giấy mời có "R.S.V.P", nên gọi phone hoặc viết giấy nói bạn có thể có mặt hay ko?! Nếu ghi "Regrets only", thì chỉ trả lời khi bạn ko thể có mặt. Nên ăn mặc phù hợp với từng đối tượng party. Ngoài ra, cần fải biết đến "potlucks", nếu bạn đến party, có thể bạn sẽ fải mang theo thức ăn gì đó, để cùng vui với mọi người.

    *Quà: quà chỉ cho bạn bè thân, người thân, những dịp lễ như Xmas, Valentine, Birthday. Giữa thầy-trò, ko có màn gift exchange thường thấy như ở VN! Khi bạn nhận gift của ai đó , formal là bạn nên viết 1 thank-you note! Giá trị món quà tuỳ vào mức độ tình cảm bạn dành cho người nhận. Christmas là lễ duy nhất có truyền thống trao tặng quà, quà ở đây đôi khi có thể là shopping gift-cards, chứ ko cần những món đắt tiền.

    *Tip(boa): 10%-15% tổng số tiền bạn trả trên bill ở restaurant. Fast-food như McDonalds ko tính! Ở phi trường, những nhân viên xách hành lý, chuyển hành lý cho bạn, nên cho $1/vali!
     
  8. hienpt

    hienpt Member MBA Family

    Joined:
    Sep 28, 2006
    Messages:
    588
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Fullerton, CA
    Current employer/school:
    ANR Industries
    Undergrad major:
    Intl' Business
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Mấy hôm trước nói chuyện gì đó liên quan đến các vugnf của Mỹ làm tớ nhớ lại, người Mỹ nói chung là rất ngoại giao. Nhưng các vùng khác nhau con người cũng khác nhau nhiều lắm. Người miền Đông kiểu cách hơn và ngoại giao hơn các miền khác. Người Mid West là thân thiện nhất, và tính cách của họ thật thà hơn. Đến ở nơi nào thì sẽ bị ảnh hưởng ở nơi đó. Thế nên bác Khoa, bác Thuận, em Hải sẽ là người kiểu cánh, ngoại giao nhất (có vẻ đúng). Bác Quang thì thật thà thân thiện nhất (chả thấy đúng gì cả, có lẽ bởi vì WI giáp với miền Đông rồi :p). Miền Tây thì có vẻ dung hòa 2 miền nên chị Ngân, PA và Hiền vừa thân thiện, vùa thật thà :) :D Mọi người nhỉ.
     
  9. Thuan

    Thuan Member MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    94
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Boston, MA
    Current employer/school:
    Liberty Mutual
    Undergrad major:
    Kinh tế Quốc dân
    MBA (intent) major/School:
    Finance/ Michigan State
    Kiểu CÁNH là kiểu gì:eek: . Hiền bắt đầu nói giọng Miền Nam????????

    Với lại Lansing thì điển hình của Mid West, còn Amherst nằm giữa New England, tiêu biểu của miền Đông. Mấy tháng sao đã thay đổi cả 2 năm;) .
     
  10. hienpt

    hienpt Member MBA Family

    Joined:
    Sep 28, 2006
    Messages:
    588
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Fullerton, CA
    Current employer/school:
    ANR Industries
    Undergrad major:
    Intl' Business
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Bác làm gì mà bắt bẻ em kinh thế. Viết sai chính tả tí xíu thì cả cái forum này viết nhé, đâu phải mình em. CÒn giọng thì em nói được cả giọng Hải Phòng đấy bác ạ ;)

    he.he Amherst là college town bác ạ, nên cũng là dân tứ xứ đổ về, ko có đặc trưng ấy nữa. Vì thế khi em sang miền Tây dù chỉ được nửa năm thôi nó cũng có ảnh hưởng mạnh rồi :p
     
  11. ncmkhoa

    ncmkhoa Founder Administrator Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 27, 2006
    Messages:
    2,578
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    Winston Salem/NC/US
    Current employer/school:
    HBI
    Undergrad major:
    Intl Buz + English
    MBA (intent) major/School:
    MKT + Finance
    Tớ ở Nashvile, chính hiệu Mid West nhé. Thế là mình thân thiện nhất à? cũng đúng nhỉ
     
  12. anhluong

    anhluong Member MBA Family

    Joined:
    Oct 30, 2006
    Messages:
    195
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    USA
    Current employer/school:
    Uni. of Michigan- Dearborn
    Undergrad major:
    BBA- Management
    MBA (intent) major/School:
    MBA- Management
    <--- yes!!
     
  13. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    Ơ thế chúng mình thành người Mỹ từ khi nào hết vậy? Đang nói người Mỹ lôi hết cả đống người Việt vào vậy.
    Tớ người Hà nội, đi đâu cũng thanh lịch.:p
     
  14. anhluong

    anhluong Member MBA Family

    Joined:
    Oct 30, 2006
    Messages:
    195
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    USA
    Current employer/school:
    Uni. of Michigan- Dearborn
    Undergrad major:
    BBA- Management
    MBA (intent) major/School:
    MBA- Management
    "Chúng mình" không thành Mỹ, mà "chúng mình" thành bilingual and bicultural. Thế mới hay. Có phải Mỹ đứa nào cũng được thế.
     
  15. Quang

    Quang Pocketful of Sunshine Administrator MBA Family

    Joined:
    Sep 27, 2006
    Messages:
    3,777
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    Millington, New Jersey. USA
    Current employer/school:
    Pfizer Consumer Healthcare
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    Marketing
    Chả có thành phố nào tên là Nashvile cả. Đến cả tên thành phố còn bốc phét thì làm gì có hy vọng thân thiện.

     
  16. Ngan

    Ngan Gold Member of the Year 2009 Nominee MBA Family

    Joined:
    Sep 29, 2006
    Messages:
    399
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    CA, USA
    Current employer/school:
    KPMG
    Undergrad major:
    Banking
    MBA (intent) major/School:
    RIT
    Mid West vào testify cái vụ pointer and sitter PA kể ngày xưa cái.
     
  17. jondontran

    jondontran Nominee - Gold member of the year 2009

    Joined:
    May 24, 2007
    Messages:
    451
    Likes Received:
    2
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Chicago, IL
    Current employer/school:
    the Nielsen company
    Undergrad major:
    BBA
    MBA (intent) major/School:
    Chicago, Kellogg, Tuck, Darden, Duke
    Những điều cần biết khi kết bạn trong khóa MBA

    Dear all,

    Em mở 1 thread mới mong anh chị vả các bạn đã từng trải qua quãng thời gian học MBA chia sẻ những điều gì quan tâm, lo lắng, cảnh báo..vv khi kết bạn với người khác quốc tịch (Ấn Độ, Trung Quốc, Mỹ Da Trắng, Mỹ Da Đen, Mỹ Da Ngăm...,etc). Cảm ơn, -L
     
  18. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
  19. jondontran

    jondontran Nominee - Gold member of the year 2009

    Joined:
    May 24, 2007
    Messages:
    451
    Likes Received:
    2
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Chicago, IL
    Current employer/school:
    the Nielsen company
    Undergrad major:
    BBA
    MBA (intent) major/School:
    Chicago, Kellogg, Tuck, Darden, Duke
    Thôi chết rồi, em vẫn chưa có quyền access vào đó nên chắc vì vậy mà chưa tìm ra. Thanks chi PA.
     
  20. Cuongdk

    Cuongdk Administrator MBA Family

    Joined:
    Oct 6, 2006
    Messages:
    486
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Singapore
    Current employer/school:
    C
    Undergrad major:
    Economics
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Nghe anh Hà nói tới sốc văn hóa Mỹ, em nhớ ra bài này , sorry hơi lạc đề chút:

    http://www.newpathway.org/apm/modules.php?name=News&op=viewst&sid=368

    Cú sốc văn hóa trên đất Mỹ!
    06/12/2005

    Tuần đầu tiên ở Khoa Anh (English Department), một giáo sư trẻ gặp tôi trong hành lang, cô cười cười nhìn tôi cùng với câu: "What sexy shoes!" Tôi khựng lại, không biết đó là một lời khen hay chế giễu vì ở Việt Nam "sexy" mang nhiều nghĩa xấu hơn là tốt...

    Ai cũng ngỡ rằng với trình độ tiếng Anh cao cấp (advanced) thì đi ra nước ngoài chẳng gặp khó khăn gì. Thực tế chưa hẳn là thế. Là một giảng viên tiếng Anh từng tiếp xúc với người bản ngữ kể cả trong môi trường giáo dục lẫn ngoài xã hội, thế mà khi lên đường đến xứ “cờ hoa” để du học, mới đến phi trường quốc tế Los Angeles, California, tôi đã bị một cú choáng văn hóa.

    Số là hàng người chờ để nhận vé lên máy bay (boarding pass) rất dài và chờ lâu tôi cũng hơi lơ đãng, nên khi người đứng trước tôi tiến đến một trong những quầy vé và tôi thấy một quầy vé khác không có hành khách nào, tôi lập tức bước đến đấy. Cô nhân viên hỏi ngay: "Were you first in line?" Tất nhiên câu trả lời là "Yes" Thế nhưng cô ta lại nói, "But I didn't call you" Tôi ngớ người ra, nghĩ thầm, "Làm sao cô ta gọi mình được khi cô ta chẳng biết tên mình?" Thấy tôi "nói chẳng lên lời", cô ta cũng soạn vé cho tôi miệng lẩm bẩm "She doesn't understand English!". Nghe thế, tôi chẳng biết nói sao thì cô ta vừa trao cho tôi tấm vé vừa xướng lên "Next!" Tôi chỉ muốn độn thổ! Hóa ra là ở xứ này, khi người trước bạn rời hàng, bạn phải đứng nguyên trong hàng cho đến khi được gọi, "Next".

    Cũng trong tuần lễ đầu tiên ở xứ người, tôi đến nhà bưu điện. Từ tiền sảnh, tôi mở cửa bước vào phòng gửi bưu phẩm. Trong phòng, ngoài vài người có vẻ đang chờ ai đó ở cái bàn sát tường, có hai nhân viên bưu điện trong quầy. Chẳng phải xếp hàng - tôi nghĩ thầm! Tôi tiến ngay đến nhân viên rảnh rỗi. Khi hỏi xong và quay ra, tôi choáng người khi thấy một tấm biển nhỏ treo mãi trên cao với vỏn vẹn hai chữ "Wait here". Mặt đỏ nhừ, tôi lúng búng, "Oh, I'm sorry". Hóa ra, ở xứ này hàng người chờ không phải bắt đầu từ quầy làm việc mà bắt đầu từ tấm biển "Wait here"!

    Tuần đầu tiên ở Khoa Anh (English Department), một giáo sư trẻ gặp tôi trong hành lang, cô cười cười nhìn tôi cùng với câu: "What sexy shoes!" Tôi khựng lại, không biết đó là một lời khen hay chế giễu vì ở Việt Nam "sexy" mang nhiều nghĩa xấu hơn là tốt. Hóa ra, ở Mỹ "sexy" được dùng để khen với ý "mang nhiều nữ/nam tính"; ví dụ: sexy hair, a sexy hat.

    Tuần thứ hai, tôi được mời đến một "potluck dinner" vào lúc 6h chiều. Chẳng biết đó là kiểu tiệc gì, tôi nghĩ mang tặng chủ nhà một ít kẹo mè xửng làm quà Việt Nam chắc là độc đáo. Đến nơi, đã thấy có vài người khách. Sau khi được giới thiệu, tôi cũng bắt chuyện làm quen với những vị khách kia. Rồi có thêm khách. Tôi để ý thấy mỗi người đem theo một món ăn nào đó.

    Sau khi trò chuyện (socialize) khoảng một giờ, bữa tiệc mới bắt đầu như một tiệc "buffet". Vừa ăn vừa tán gẫu khoảng một giờ nữa. Ăn xong chẳng thấy ai về, tôi cũng nán lại. Mọi người tụ thành từng nhóm nhỏ với những trò chơi khác nhau (more socializing). Dẫu rất sốt ruột (vì tôi sợ lạc đường trong đêm tối), tôi chẳng dám bỏ về e rằng sẽ bất lịch sự.

    Khoảng 10h đêm mọi người mới lục tục ra về. Chẳng một ai (kể cả chủ nhà) nhớ rằng tôi đi bằng xe đạp chứ không phải xe hơi như họ. Thế là tôi run lập cập trong trong chiếc áo mỏng phong phanh (vì nghĩ sẽ ra về khoảng 7h hay 8h) đạp xe không đèn qua những con đường vắng với những khoảng tối vì cây to, lòng thấp thỏm sợ lạc đường vì mới đi lần đầu tiên. Hóa ra, một "potluck dinner" kéo dài ít nhất 4 tiếng đồng hồ và mỗi người phải góp phần một món gì đó (khi tàn tiệc, thức ăn của ai mang đến người ấy tự thu dọn mang về).
    ------------------

    Vấn đề khi đi du học: Sốc văn hóa
    by Tan Chuong on Thu 12 Jul 2007 08:47 AM MDT | Permanent Link
    Vấn đề khi đi du học: Sốc văn hóa
    16:20:17, 11/07/2007
    Việt Phương


    Nhiều bạn trẻ đã gặp phải một số rắc rối nhất định trong việc hòa nhập với môi trường đa quốc tịch và đa văn hóa khi đi du học. Có bạn thì tỏ ra hoảng sợ vì những thứ "không bình thường" xung quanh mình. Có bạn thì cảm thấy khó hòa nhập với những lối cư xử quá mới hoặc ngôn ngữ từ các quốc gia khác nhau mà nó khác xa với những gì tưởng tượng trước đó. Triệu chứng này được biết đến dưới khái niệm "sốc văn hóa".

    Sốc văn hóa là gì?

    Khái niệm "Sốc văn hóa" được đưa ra lần đầu tiên năm 1954 bởi nhà nhân loại học người Mỹ Kalvero Oberg (1901-1973). Theo đó, "Sốc văn hóa" là thuật ngữ dùng để miêu tả trạng thái lo lắng và cảm giác ngạc nhiên, rối loạn, bối rối... khi một người nào đó tiếp xúc với một môi trường xã hội hay văn hóa khác biệt, ví dụ như khi đi ra nước ngoài. Nó gây ra tình trạng khó hòa nhập trong môi trường mới và không biết nên làm gì cho phù hợp với hoàn cảnh.

    Gần đây, các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra rằng, sốc văn hóa cũng có mặt tích cực của nó khi thôi thúc con người ta vượt qua khó khăn và rèn luyện bản thân nhiều hơn. Du học sinh là những người chịu ảnh hưởng của sốc văn hóa khá nhiều bởi tuổi đời của họ còn trẻ và chưa có nhiều va chạm với các mối quan hệ trong cuộc sống. Khái niệm "sốc văn hóa" không chỉ được áp dụng với các du học sinh mà còn được áp dụng cho khách du lịch hay bất cứ ai di chuyển đến một môi trường văn hóa mới lạ và khác biệt với nền văn hóa đã thân thuộc trước đó. Ở một số nơi, sốc văn hóa còn được biết đến dưới khái niệm "va chạm văn hóa".

    Du học sinh Việt Nam và sốc văn hóa

    Ở Mỹ và các nước phương Tây, trẻ em thường được cha mẹ tập cho tính tự lập từ bé. Đến tuổi thiếu niên hay thanh niên, nhiều người đã phải dọn ra ở riêng hay sống tự lập hoàn toàn. Còn ở Việt Nam, con cái có thể sống với cha mẹ từ bé cho đến khi học đại học và nhiều khi còn được bố mẹ nuôi cho đến hết thời kỳ đèn sách. Với sự bảo bọc của phụ huynh như vậy, không ít bạn đã bỡ ngỡ khi bước vào đời với bao điều mới lạ. Họ lại là những đối tượng có nguy cơ bị sốc văn hóa cao khi đi du học.

    Cao Phương Thanh, người đã từng du học tại một trường đại học của Mỹ nhận xét: "Sốc văn hóa có thể là một vấn đề nghiêm trọng đối với du học sinh Việt Nam và cả các du học sinh đến từ các nước khác. Đột nhiên các bạn sẽ cảm thấy rất choáng ngợp trước những gì đang diễn ra xung quanh mình. Trong những thứ mới lạ đó, điều hay ho đáng học hỏi cũng có, mà cạm bẫy đưa đẩy các bạn sa ngã cũng nhiều".

    Trước cú sốc văn hóa, người ta có nhiều phản ứng khác nhau. Phương Thanh dẫn chứng rằng khi cuộc sống không còn bị kiểm soát như lúc ở quê nhà, nhiều bạn muốn thử qua tất cả những chuyện mình chưa bao giờ thử trong môi trường mới như nhậu nhẹt, nhảy nhót, hút chích, cúp học, và thậm chí là "sống thử" với người yêu của mình. Tuy nhiên, cũng theo Phương Thanh, có bạn sẽ cảm thấy thật lạc lõng vì không thể hòa nhập được và ngày càng thu mình vào vỏ ốc của chính mình. Vì vậy, nhiều du học sinh do không thích ứng nổi với môi trường đa văn hóa mới lạ nên đã bỏ lỡ nhiều cơ hội tiếp thu những kinh nghiệm và kiến thức từ môi trường mới.

    Lý giải về tình trạng tự tách biệt bản thân này, Lê Liêm, một sinh viên Việt Nam đang theo học tại trường Đại học Bách khoa Bucharest (Rumani) nói: "Các sự khác biệt về văn hóa và trình độ ngoại ngữ kém khiến sinh viên Việt Nam ngại giao tiếp với sinh viên nước ngoài. Vì vậy, càng ngày họ càng ngại nhiều hơn và làm cho họ đã kém ngoại ngữ lại càng kém hơn". Lê Liêm khuyên các du học sinh khác nên mạnh dạn giao tiếp với người nước ngoài bởi chỉ có như vậy các bạn mới tự tin hơn trong giao tiếp và hơn hết, đó là cơ hội quý giá mà chỉ khi ra nước ngoài bạn mới có được.

    Những gì mà Phương Thanh và Lê Liêm vừa nói cũng là tình trạng chung của nhiều du học sinh Việt Nam khi mà các bạn chỉ quây quần trong nhóm đồng hương với nhau. Trường hợp của Nguyễn Đăng Tài, một sinh viên đang theo học tại trường Đại học Assumption (ABAC) của Thái Lan thì lại khác. Tài là điển hình cho du học sinh, anh rất chịu khó giao lưu với các sinh viên đến từ nước khác như Nhật, Thái Lan, Bangladesh... Tuy cũng có chơi với một vài người bạn Việt Nam nhưng Tài cũng không tránh khỏi việc bị các bạn cùng quê hương, những người ít giao lưu với các sinh viên nước ngoài, chê trách là "sính ngoại" và kỳ thị đồng hương.

    Khắc phục tình trạng sốc văn hóa

    Để khắc phục tình trạng sốc văn hóa, Tài khuyên các bạn sắp đi du học: "Bạn nên tìm hiểu về văn hóa, phong tục tập quán và một số thông tin thiết yếu của nước mà bạn sắp đến. Có như vậy thì bạn sẽ đỡ bỡ ngỡ hơn khi bắt gặp những điều không như mình tưởng tượng trước đó". Tài cũng đưa ra ý kiến rằng chịu khó quảng bá văn hóa Việt Nam cho bạn bè quốc tế và tìm hiểu văn hóa nước bạn, còn gọi là sự trao đổi văn hóa, cũng là một cách hay để thấy rằng môi trường mới lạ mà mình đang đối mặt không có gì là đáng sợ cả.

    Phương Thanh thì cho rằng: "Để tránh các tác động xấu từ sốc văn hóa, mỗi du học sinh nên đặt ra mục tiêu sống của riêng mình, trong đó, mỗi bạn sẽ xác định rõ những giá trị văn hóa mà mình trân trọng và lấy đó làm kim chỉ nam cho mọi hành động của bản thân. Nhờ vậy, các bạn sẽ tránh được những ảnh hưởng xấu của môi trường mới khi bắt đầu cuộc sống xa nhà. Tuy nhiên, các bạn cũng không nên khép mình hoàn toàn trước những nét văn hóa mới. Vì biết đâu trong những cái mới đó, mỗi chúng ta lại tìm thấy một giá trị sống thật hay để có thể bổ sung vào mục tiêu cuộc sống và làm cho cuộc sống của mình hoàn thiện hơn".

    Trước những nét văn hóa mới có thể làm bạn sốc, hãy tạo ra cảm giác hào hứng khám phá cái mới để cảm giác sốc có thể giảm bớt. Nhưng hơn hết, đừng đánh mất những giá trị văn hóa của quê hương mà mình đang có.

    Việt Phương
     

Share This Page