1. Forum VietMBA đã được nâng cấp lên version mới. Mọi thông tin, báo lỗi và góp ý xin vui lòng post tại topic ⚠ Thông báo nâng cấp forum và danh sách các vấn đề phát sinh.

Chuẩn bị tâm lý cho những biến cố

Discussion in 'Chia sẻ buồn vui' started by nvha, Mar 18, 2010.

  1. nvha

    nvha MBA family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,776
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    5 vụ tự tử chấn động học viện danh tiếng
    Hàn Quốc:
    http://www.vietnamnet.vn/vn/giao-duc/16200/5-vu-tu-tu-chan-dong-hoc-vien-danh-tieng.html

    Chỉ chưa đầy bốn tháng đầu năm 2011, đã có đến 5 vụ tự tử xảy ra tại học viện danh tiếng ở Hàn Quốc. Đáng lưu ý, sau cái chết của 4 sinh viên, hôm chủ nhật vừa qua, cảnh sát thông báo một giảng viên cũng đã treo cổ tự vẫn.
    Cơn ác mộng mang tên “điểm số”

    Báo Korea Herald đưa tin, từ đầu tháng 1 đến 10/4 đã xảy xa 5 vụ tự tử tại học viện KAIST danh tiếng.

    Vụ đầu tiên là một sinh viên 20 tuổi tự tử vào hồi tháng 1, sau đó đến một sinh viên 19 tuổi vào tháng 2. Vụ thứ ba là một sinh viên 25 tuổi, tự tử một tuần trước khi xảy ra vụ thứ 4 là một nam sinh cũng mới 19 tuổi. Ngày hôm qua 10/4, một giảng viên 54 tuổi được phát hiện đã chết do treo cổ tự vẫn tại căn hộ của mình.

    Cả bốn vụ tự tử của sinh viên đều được cho là do bị bế tắc dưới áp lực cạnh tranh quá căng thẳng về thành tích và chính sách học phí mang tính trừng phạt của trường.

    Theo nguồn tin từ Asian One, vụ tự tử gần nhất xảy ra ngày 7/4. Nạn nhân là sinh viên mới 19 tuổi, nhảy từ mái tòa nhà ở Incheon, chỉ một ngày sau khi sinh viên này gửi đơn xin tạm nghỉ học đến văn phòng khoa với xác nhận đang bị trầm cảm của bác sĩ.

    Chương trình học tại Học viện KAIST được cho là khá nặng, với phần lớn các môn học được giảng dạy bằng tiếng Anh. Chính vì thế, vô hình chung tạo ra áp lực vô cùng căng thẳng cho sinh viên trong cuộc chạy đua điểm số này.

    Áp lực học phí

    Năm 2007, Suh Nam Pyo, chủ tịch học viện, vốn là giáo sư từ Học viện kỹ Công nghệ Massachusetts (MIT) đã thông qua quyết định thu học phí căn cứ trên điểm số của sinh viên.

    Theo hệ thống thang điểm được áp dụng tại Hàn Quốc, những sinh viên đạt điểm trung bình dưới 3.0 sẽ phải chi trả những mức học phí khác nhau, có thể lên đến 6 triệu won (khoảng 7.000 đôla) cho mỗi năm học.

    Trước đó, Học viện KAIST không thu bất kỳ khoản học phí nào của sinh viên, vì tôn chỉ của họ là tạo mọi điều kiện để nuôi dưỡng những tài năng khoa học và công nghệ cho đất nước.

    Học viện KAIST cho biết, chính sách này nhằm tạo động lực học tập rõ ràng cho sinh viên. Nhưng mặt trái của nó đã để lại hậu quả nghiêm trọng.

    Chính sách học phí mới bị chỉ trích là không công bằng với những học sinh đến từ các trường trung học nghề và những trường kém danh tiếng hơn do nhóm học sinh này có xuất phát điểm thấp hơn.

    Giảng viên cũng áp lực?

    Hôm chủ nhật vừa qua, cảnh sát thông báo một giảng viên tên Park đã treo cổ tự vẫn trong nhà bếp của gia đình. Vợ ông là người đầu tiên phát hiện ra vụ việc.

    Vụ tự tử này được cho là không liên quan gì đến bốn vụ tự tử của sinh viên. Trong thư tuyệt mệnh để lại, ông chỉ căn dặn người thân chăm sóc con cái cẩn thận mà không hề nhắc đến những sinh viên này.

    Báo Korea Herald có đăng nguyên văn bức thư tuyệt mệnh của ông.

    Tâm sự của vị chủ tịch bị nhiều chỉ trích

    Học viện KAIST được thành lập 40 năm trước để đào tạo nhân lực trong lĩnh vực khoa học và công nghệ. Kể từ khi ông Suh Nam Pyo giữ chức chủ tịch năm 2006, việc học tập tại đây được mô tả như là “một cuộc đua sống còn” mà chỉ “những cá nhân xuất sắc mới có thể tồn tại”.

    Sau khi có vụ tự tử thứ tư, vào hôm thứ năm, 7/4, chủ tịch học viện Suh Nam-Pyo đã công khai xin lỗi và thú nhận sai lầm khi thực hiện những cải cách giáo dục và chính sách học phí quá khắc nghiệt.

    Ông nói: “Tôi chân thành xin lỗi về những gì xảy ra ở KAIST”, và khẳng định đây là sự cố nghiêm trọng nhất trong lịch sử thành lập học viện. Ông cho biết, nhà trường sẽ loại bỏ chính sách trừng phạt bằng học phí từ học kỳ sau.

    Tuy nhiên, dư luận cho rằng lời xin lỗi này là không đủ so với những hậu quả nghiêm trọng từ biện pháp thúc đẩy thành tích quá khắc nghiệt của ông Suh.

    Tờ Hankyoreh cho biết, kể từ vụ sinh viên tự tử đầu tiên vào đầu tháng 1, ông Suh đã đăng một số bài viết trên trang web của trường, phân tích nguyên nhân của các vụ tự tử.

    Ngày 29/1 ông có viết: “Thời nay thì có ai trong chúng ta lại không phải chịu áp lực? Nếu không bị áp lực học phí thì có thể chắc chắn rằng các em sẽ không tự tử không?”

    Hai ngày trước khi vụ tự tử thứ tư xảy ra, ông cũng có gửi một thông điệp trên trang web của trường: “Là một trường danh tiếng hàng đầu trong cả nước, chúng ta đang phải đối mặt với khủng hoảng trầm trọng chưa từng từ trước đến nay do số vụ sinh viên tự tử ngày càng tăng lên. Nhưng nói gì thì nói, sẽ không bao giờ có những bữa ăn miễn phí cho bất kỳ ai. Các em hãy tự trang bị cho mình những hành trang cần thiết, biết chấp nhận thất bại hôm nay để thành công ngày mai”.

    Lời lẽ và lập luận của ông đã gây phẫn nộ cho dư luận tại Hàn Quốc, dấy lên làn sóng kêu gọi ông từ chức để nhận trách nhiệm. Không những thế, ông còn bị sinh viên gửi đơn kiện lên Ủy ban nhân quyền quốc gia, với cáo buộc ông đã vi phạm quyền của sinh viên.

    Học viện KAIST được thành lập 40 năm trước để đào tạo nhân lực trong lĩnh vực khoa học và công nghệ. Kể từ khi ông Suh Nam Pyo giữ chức chủ tịch năm 2006, việc học tập tại đây được mô tả như là “một cuộc đua sống còn” mà chỉ “những cá nhân xuất sắc mới có thể tồn tại”.

    * Lơ Nguyễn (Tổng hợp từ Korea Herald/Asia News Network)


    Ngày 11/04/2011, 12:33:00 (GMT+7)

    Vụ bốn sinh viên tự tử tại một học viện của Hàn Quốc:

    “Học phí trừng phạt”

    http://tuoitre.vn/The-gioi/The-gioi-muon-mau/432956/�Hoc-phi-trung-phat�.html


    TT - Bốn cái chết tính từ tháng 1-2011 đến nay, trong đó hai vụ tự tử xảy ra tuần qua, một lần nữa làm dấy lên nỗi lo âu của dư luận tại Hàn Quốc về áp lực của học phí và cạnh tranh thứ hạng trong trường học ở xứ sở kim chi.


    Một bản phản đối chính sách học phí của hiệu trưởng Học viện KAIST - Ảnh: Asian One

    Vụ tự tử gần nhất xảy ra ngày 7-4: Park, mới 19 tuổi, nhảy từ mái tòa nhà ở Incheon, chỉ hai ngày sau khi sinh viên này gửi đơn xin tạm nghỉ học đến văn phòng khoa với xác nhận đang bị trầm cảm của bác sĩ.

    Cảnh sát đã tìm thấy một số đồ vật được cho là của Park trên mái tòa nhà và đoạn băng video ghi cảnh anh bước ra khỏi thang máy. Park, một “thần đồng robot” ở Hàn Quốc, đã để lại di chúc than thở về những căng thẳng tột đỉnh trong việc học tập tại Học viện KAIST.

    Park từng là ngôi sao sáng tại một trường trung học nghề. Anh bước chân vào học viện danh giá nhất Hàn Quốc này với hàng tá giải thưởng trong các cuộc thi chế tạo robot trước đó. Tuy nhiên, anh đã không theo kịp chương trình học tại đây, không được điểm cao trong các bài kiểm tra và do đó phải trả học phí toàn phần vì thành tích kém.

    Một giáo viên của Học viện KAIST, người mà Park đã xin lời khuyên về việc tạm nghỉ học, cho biết điểm số của Park không được như bản thân Park kỳ vọng.

    Cái chết của Park đã nâng tổng số vụ tự tử của sinh viên Học viện KAIST lên bốn vụ chỉ từ đầu năm 2011 đến nay. Các vụ tự tử đều được cho là do bế tắc dưới áp lực cạnh tranh về thành tích và chính sách học phí có tính trừng phạt của trường.

    Năm 2007, chủ tịch học viện Suh Nam Pyo, cựu giáo sư từ Học viện kỹ thuật Massachusetts (MIT), Mỹ, thông qua quyết định thu học phí căn cứ trên điểm số của sinh viên.

    Theo hệ thống thang điểm trung bình 4.0 được áp dụng tại Hàn Quốc, những sinh viên đạt từ 3.0 trở lên sẽ chỉ phải chi trả một phần học phí. Với mức điểm trung bình dưới 3.0, sinh viên phải trả thêm 63.000 won cho mỗi 0.1 điểm. Những sinh viên có điểm trung bình thấp hơn 2.0 sẽ phải trả toàn bộ học phí, tính ra là 7,5 triệu won, tương đương 6.800 USD mỗi học kỳ sáu tháng.

    Học viện KAIST cho biết chính sách này nhằm tạo động lực học tập rõ ràng cho sinh viên. Nhưng mặt trái của nó cuối cùng đã hiện nguyên hình. Một sinh viên bức xúc: “Làm sao có thể trông đợi sinh viên sáng tạo trong điều kiện như thế này. KAIST lẽ ra phải nâng đỡ niềm vui học hành, nghiên cứu hơn là tạo ra những áp lực tột bậc”.

    Chính sách này bị chỉ trích là không công bằng với những học sinh đến từ các trường trung học nghề và những trường kém danh tiếng hơn do nhóm học sinh này có quá ít điều kiện để chuẩn bị cho các môn học, phần nhiều lại được giảng dạy bằng tiếng Anh. Trường hợp của Park là một ví dụ.

    “Vụ việc đặt lại một câu hỏi căn bản: trường học được định nghĩa là gì? Trường học phải là nơi khơi dậy đam mê, tôn vinh cái đẹp, sự sáng tạo và niềm vui theo đuổi học thuật. Tôi muốn KAIST là nơi khuyến khích và truyền cảm hứng cho sinh viên thay vì gây áp lực và khiến họ thất vọng” - giáo sư Jeong Jae Seung của Học viện KAIST viết trên Twitter.

    “Tôi thành khẩn xin lỗi về những gì xảy ra ở KAIST” - chủ tịch Suh nói trước báo giới ngày 7-4, khẳng định đây là sự cố nghiêm trọng nhất trong lịch sử thành lập học viện. Ông cho biết nhà trường sẽ loại bỏ chính sách trừng phạt bằng học phí từ học kỳ sau.

    Tuy nhiên, dư luận cho rằng lời xin lỗi này là không đủ so với những hậu quả nghiêm trọng từ biện pháp thúc đẩy thành tích nghiệt ngã của ông Suh.

    Trong một bức thư đăng trên trang web của Học viện KAIST, ông Suh thậm chí còn đổ lỗi hoàn toàn về phía sinh viên khi cho rằng các vụ tự tử là vấn đề cá nhân, do tâm lý không vững vàng của bản thân sinh viên đó. Lời lẽ và lập luận của ông đã gây phẫn nộ cho dư luận tại Hàn Quốc, dấy lên làn sóng kêu gọi ông từ chức để nhận trách nhiệm.

    Học viện KAIST được thành lập 40 năm trước để đào tạo nhân lực trong lĩnh vực khoa học và công nghệ. Kể từ khi ông Suh Nam Pyo giữ chức chủ tịch Học viện KAIST năm 2006, việc học tập tại đây được mô tả là “một cuộc đua sống còn” mà chỉ “những tinh hoa tồn tại”.

    HỒNG VÂN (Theo The Korea Herald, The Hankeoreh)


    MIT Suicides Reflect National Trends
    By Katharyn Jeffreys

    http://tech.mit.edu/V120/N6/comp6.6n.html

    The MIT community takes pride in its reputation for working hard. But following the death of Richard Guy in the fall, the tendency of MIT to force students to “drink from a firehouse,” was linked to alcoholism, drug abuse and suicide by a score of national media reports. An analysis of historical data, however, reveals that suicide rates at MIT are now lower than the national averages for the same age demographic, having declined since statistics were first kept in the mid-1960s.

    “In many respects this is a very caring community. The view that this place is a ‘meat grinder’ is wrong,” said Dean of Student Life Robert M. Randolph.

    A connection between MIT’s academic pressure and suicide can not be substantiated. “It is wrong to assume that things that happen here began here,” said Randolph. Stresses leading to suicide can come from parental pressures, religious crises, and mental or physical health problems. Randolph emphasizes that “we have a large community here of a lot of different people coming from many different places. There are not a lot of common threads.”

    MIT below national rates in 1990s

    MIT has lost 47 students to suicide since 1964, which translates to a rate of 14.6 per 100,000 student years. Over the period examined, MIT’s suicide rate has fallen from well above above the national average in the sixties and seventies to below average in the past two decades.

    The relation of “per 100,000 student years” is used to compare suicide rates among different populations. Each year a student spends at a university is considered one student year, so summing each year’s enrollment over the time period under consideration results in the total number of student years.

    MIT’s suicide rate peaked in the 1980s at nearly 19 per 100,000 student years. Throughout the 1990s the rates have been nearly half that of the previous decade at 10 per 100,000 student years. “None of us will be satisfied until the number is zero, which will never happen. But we can be encouraged by the fact that the rates aren’t going up,” said Randolph.

    The 47 deaths include students taking time off for personal reasons, such as Seth L. Karon ’01 who died last week in an apparent suicide, as they are still considered members of the community.

    Study shows low student rate

    Dr. Morton Silverman, director of the University of Chicago’s Student Counseling and Resource Services conducted a study which showed that suicide rates among students during the 1980s were lower than among the general population at 7.5 per 100,000 student years.

    Silverman’s study examined primarily Big Ten college campuses and provides an interesting comparison between student life at large public schools and small, competitive private schools: During the period of Silverman’s study, the suicide rate at MIT was higher than both that of the schools in the study and the nation.

    Students at universities of similar caliber and demographics seem to have likelihoods of suicide equivalent to those at MIT. Information released by Randolph was dated, describing suicide rates at Harvard University, Yale University, and the University of California at Berkeley from 1936 to 1961, making comparisons difficult. These schools, as well as Stanford University and the University of Pennsylvania, were unable to provide any data regarding suicide trends over the past three decades. A study published in the Journal of College Student Personnel in 1987 found that only 14 percent of schools keep suicide records.

    Cornell University is one peer institution that does maintain moderately complete records of their student deaths in response to a common perception that they have a high suicide rate. Cornell had eight students take their own lives in the past ten years. With about 19,000 students on campus, Cornell has a suicide rate of about 4.3 per 100,000 student years for that time period, far below both MIT and national rates.

    Differences among sexes, year

    When examining the record of suicide on campus a number of interesting patterns emerge: only one student, Michael P. Manley ’02, committed suicide in his first year at MIT since at least 1964, and women are far less likely to commit suicide as compared to men.

    National statistics show that women are more likely to attempt suicide and men are more likely to succeed. Out of the 47 MIT students who committed suicide, only four were females.

    Using the Reports to the President to find male and female enrollment rates takes into account the gradually increasing female population on campus over time. This reveals that females at MIT commit suicide at a rate of 6.3 per 100,000 female student years. This compares to a rate of male student suicides at MIT of 16.6 per 100,000 male student years.

    It has been hypothesized that the overall suicide rate has decreased precisely because women are less likely to commit suicide and their population has grown on campus. However, comparing suicide rates of the sexes relative to the population of each on campus shows that the rate of suicide has declined independently for each sex in the 1990s.

    Another area of comparison is between graduate and undergraduate suicide rates. While Silverman’s study showed that graduate students are more likely to take their own lives, this is not consistent with MIT statistics. The graduate student suicide rate is 8.4 per 100,000 graduate student years while the undergraduate rate is 21.2 per 100,000 undergraduate student years.

    The chronology of suicides also reveals several trends. Silverman found that suicides are most likely to occur in the month of October, most likely due to pressures resulting from the new academic year. This holds true for MIT as well, with a disproportionally large number (10) of the 47 suicides occurring during October.

    Suicides also appear in clusters across the decades. A cluster can be defined as a group two or more suicides occurring within about a month of each other. Clusters occurred in the spring of 1973, the fall of 1977, 1986 and 1987, and the summer of 1991. The longest period between suicides is 32 months, meaning that every graduating class since 1965 has had to face the loss of a community member who took his own life.

    Study has potential error

    A number of uncertainties make an analysis such as this one difficult.

    Causes of deaths in the 1960s were often misnamed. A drug related death may have been termed a suicide, and a suicide may be termed an accident. The differing standards introduce a small error.

    Records of student deaths at MIT have been kept, somewhat loosely, dating to the mid-sixties. Uncertainty remains because several student deaths (not suicides) were reported in The Tech, but were not listed in the data provided by Randolph.tudy: suicide rate at MIT is higher than at other schools - News: noteworthy people, programs, funding, and technological advances in the world of higher education - Brief

    Since 1990, 11 Massachusetts Institute of Technology students have committed suicide, an "alarming" number for a university of its size, say health experts and students at the prestigious school.

    In fact, many at the school feel the high suicide rate, an average of about one per year, calls into question the adequacy of MIT's mental health services, according to The Boston Globe. Of the 11 suicides, 10 were undergraduates. The school's annual undergraduate enrollment is about 4,400 students, but the total enrollment is about 9,800 students.

    According to the Globe study, MIT students were more likely to kill themselves during the 1990s, compared to students at 11 other universities with science and engineering programs. MIT's suicide rate during the period was 38 percent higher than at Harvard, which had the second highest rate. Not all the schools contacted by the Globe, including Princeton, Stanford, Columbia, the University of Pennsylvania, Carnegie Mellon, and Yale, agreed to submit data on the subject, or had specific data on the matter.

    On a scale of deaths per 100,000 since 1990, MIT had a rate of 10.2, compared to Harvard's rate of 7.4, and Johns Hopkins, the third place school, with 6.9, according to the study.

    Compared to the national average for 17- to 22-year-olds in the United States, MIT's suicide rate is also higher at 20.6 per 100,000 since 1990. The national average during the period was 13.5, according to the study, and at all colleges, an estimated 7 per 100,000 commit suicide.

    According to several MIT students a culture of suicide has festered on campus, the Globe says, and while counseling cases have risen by 60 percent since 1995, the staff has not been increased.

    "People have been killing themselves at what I consider an alarming rate," Eric Plosky, a recent MIT graduate who helped create a task force to look at the school's mental health situation, told the Globe.

    "It appears there's a culture at MIT that has reinforced suicide and jumping as a means of escaping," Madelyn Gould, a professor of psychiatry at Columbia University, told the Globe of the MIT situation. An expert on suicide and contagion, she added that the pattern appears to show a "suicide contagion" at the school, with victim begetting victim in the same small community.

    MIT President Charles M. Vest, disagreed with Gould's theory. "I do not believe for a minute that students actually consider this a casual matter" he told the Globe in a prepared statement.

    "Neither the care for their fellow students I observe, nor the shattering sadness, guilt, reaching out to families or searching for answers that result from such tragedies, suggest casualness," Vest added.

    Commuting students also pose a problem: the schools in Silverman’s study may not be able to monitor their students as well as MIT. MIT is notable in this regard because even students who are taking academic leave are considered part of the MIT community and their well-being is followed more closely (although imperfectly) than at other schools.



    http://findarticles.com/p/articles/mi_m0HJE/is_2_2/ai_79961273/

    Study: suicide rate at MIT is higher than at other schools - News: noteworthy people, programs, funding, and technological advances in the world of higher education - Brief Article

    Matrix: The Magazine for Leaders in Education, April, 2001 by Al Branch

    Since 1990, 11 Massachusetts Institute of Technology students have committed suicide, an "alarming" number for a university of its size, say health experts and students at the prestigious school.

    In fact, many at the school feel the high suicide rate, an average of about one per year, calls into question the adequacy of MIT's mental health services, according to The Boston Globe. Of the 11 suicides, 10 were undergraduates. The school's annual undergraduate enrollment is about 4,400 students, but the total enrollment is about 9,800 students.

    According to the Globe study, MIT students were more likely to kill themselves during the 1990s, compared to students at 11 other universities with science and engineering programs. MIT's suicide rate during the period was 38 percent higher than at Harvard, which had the second highest rate. Not all the schools contacted by the Globe, including Princeton, Stanford, Columbia, the University of Pennsylvania, Carnegie Mellon, and Yale, agreed to submit data on the subject, or had specific data on the matter.

    On a scale of deaths per 100,000 since 1990, MIT had a rate of 10.2, compared to Harvard's rate of 7.4, and Johns Hopkins, the third place school, with 6.9, according to the study.

    Compared to the national average for 17- to 22-year-olds in the United States, MIT's suicide rate is also higher at 20.6 per 100,000 since 1990. The national average during the period was 13.5, according to the study, and at all colleges, an estimated 7 per 100,000 commit suicide.

    According to several MIT students a culture of suicide has festered on campus, the Globe says, and while counseling cases have risen by 60 percent since 1995, the staff has not been increased.

    "People have been killing themselves at what I consider an alarming rate," Eric Plosky, a recent MIT graduate who helped create a task force to look at the school's mental health situation, told the Globe.

    "It appears there's a culture at MIT that has reinforced suicide and jumping as a means of escaping," Madelyn Gould, a professor of psychiatry at Columbia University, told the Globe of the MIT situation. An expert on suicide and contagion, she added that the pattern appears to show a "suicide contagion" at the school, with victim begetting victim in the same small community.

    MIT President Charles M. Vest, disagreed with Gould's theory. "I do not believe for a minute that students actually consider this a casual matter" he told the Globe in a prepared statement.

    "Neither the care for their fellow students I observe, nor the shattering sadness, guilt, reaching out to families or searching for answers that result from such tragedies, suggest casualness," Vest added.
     
  2. ncmkhoa

    ncmkhoa Administrator

    Joined:
    Sep 27, 2006
    Messages:
    2,578
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    Winston Salem/NC/US
    Current employer/school:
    HBI
    Undergrad major:
    Intl Buz + English
    MBA (intent) major/School:
    MKT + Finance
    Vai trò của gia đình thế nào trong 4 vụ tự tử này nhỉ? Chắc là thiếu quan tâm rồi.
     
  3. nvha

    nvha MBA family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,776
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    MIT reexamines campus efforts after 2 suicides

    Ít nhất hy vọng các bạn trẻ VN nhà ta có ai ở cùng phòng để có người lắng nghe, để ý lúc ốm đau, hay bất bình thường?

    http://www.boston.com/yourtown/camb..._of_underclassmen_this_school_year/?page=full

    http://www.boston.com/yourtown/camb...men_this_school_year/?comments=all#readerComm

    MIT reexamines campus efforts after 2 suicides

    Task force reviews housing, services
    Satto Tonegawa, an MIT freshman, was found dead in his dorm room at MacGregor House late last month. Satto Tonegawa, an MIT freshman, was found dead in his dorm room at MacGregor House late last month. (David L. Ryan/Globe Staff)
    By Mary Carmichael
    Globe Staff / November 9, 2011


    CAMBRIDGE - Satto Tonegawa was a bright teenager with a flair for piano and cello. Two months ago he started his freshman year at the Massachusetts Institute of Technology, where his father is a Nobel-winning neuroscientist. He had chosen to live in a single room in an unremarkable 18-story brick dormitory off Memorial Drive.

    That was where he died, asphyxiating himself with a bag full of helium. His body was found Oct. 25, five days shy of his 19th birthday.

    “He was funny and cool and beyond-belief smart. We never saw him struggle even once. Probably he was too smart and too elegant to survive in this world,’’ said his mother, Mayumi Tonegawa, who added that her son returned often to the family home in Newton and seemed happy at college. “It feels like he might have just slipped into the seventh dimension, and he’ll come back someday and tell us about his journey.’’

    Nicolas Del Castillo was also a talented pianist who lived in a single at MIT. He had loved math since childhood and probably would have majored in it had he finished his sophomore year. Three days before classes began in September, he closed the door of his dorm room and hanged himself. He had just turned 18.

    All suicides are tragedies. But at MIT, where five undergraduates killed themselves between 1998 and 2001, the issue is especially fraught - and the tight-knit community is struggling to understand why it has suddenly lost two young students in two months.

    “We’re in pain. We’re reeling from the shock,’’ chancellor Eric Grimson said. “I don’t think we’re ever emotionally prepared to deal with something like this.’’

    Last week, in response to the suicides, Grimson launched a task force to examine all aspects of student life, from mental health services to living arrangements. The school already offers some of the nation’s most comprehensive counseling programs, which are used by more than a third of students - comparable to statistics at other elite schools such as Harvard, where 40 percent of students see counselors. MIT’s suicide rate is not significantly higher than its peers’.

    Mental health professionals say no school can fully prevent suicide among students making the delicate transition into adulthood at a time when many major mental illnesses can first appear.

    Yet the wrenching details and timing of the two recent deaths have given MIT special cause to reflect, Grimson said.

    The recent victims’ youth is striking, compared with the 10 suicide victims at MIT from 2001 to 2009. Six were graduate students or postdoctoral researchers, and none were in their teens.

    Since Tonegawa’s death, MIT’s mental health department has intensified outreach to students, meeting with them in labs and dormitories, and helping them grieve. “You go where the heartache is,’’ mental health director Alan Siegel said. “For our students, who are used to making sense of things that to an ordinary person might not make sense, this is especially difficult.’’

    Students have also turned to each other for support.

    “We need to make sure this doesn’t happen again,’’ said Allan Miramonti, the head of the undergraduate student government. “At my own residence, I’ve seen people saying hello and reaching out when they might not otherwise, checking on their neighbors if they haven’t seen them in a couple of days.’’

    Tonegawa’s single was in MacGregor House, a dorm divided into nine living groups, each with at least one resident adviser. The dorm has a sad history - five students fatally jumped from its top floors between 1988 and 1999 - but is known for being a place where students form close bonds. In past years, residents of Tonegawa’s living group have held Thanksgiving potlucks, holiday gift exchanges, and road trips.

    Students in MacGregor House singles do not truly live alone. Tonegawa’s room shared a bathroom, kitchen, and lounge with seven others.

    Yet according to the campus newspaper, The Tech, students said they did not see him for a week before his body was found.

    Craig Broady, a senior who lives in the dorm, said the suites can foster close friendship but do not guarantee it. “Some people have most of their friends outside their dorms,’’ he said. “It’s not that unusual to not know a suitemate very well.’’

    Grimson, the chancellor, said MIT “is not a hypercompetitive, cold place. That’s sometimes the reputation, and it may have been that way back in the ’50s and ’60s, when it was almost entirely male. But students tell me they are delighted by how friendly it is now.’’

    MIT’s suicide rate roughly matches those of other schools and has been decreasing since the 1980s, though the school drew national attention earlier this decade after settling a lawsuit brought by the parents of sophomore Elizabeth Shin, who killed herself in 2000.

    After the Shin case, MIT dramatically increased mental health services. Its counseling center sees about 15 percent of the student body each year and 35 percent of any given class by graduation. It offers walk-in visits with therapists, a medically trained counselor on call round the clock, and an anonymous, Web-based suicide-prevention program developed by the Air Force and shown by large studies to be effective.

    The school makes a special effort to reach out to younger students. As they began their freshman years, Tonegawa and Del Castillo - along with all other freshmen and transfer students - were given an extensive health survey. Siegel, the mental health chief, invites all students who indicate psychological problems to meet with him. If they do not respond, he checks on them in December and again in the spring.

    As the task force launches its internal examination, Siegel is consulting other institutions.

    He heard from Boston University the day after Tonegawa’s death was announced, when Margaret Ross, the mental health director there - and a psychiatrist who spent 23 years at MIT - sent a note expressing sympathy and sharing her campus’s efforts. For instance, she said, surveys have shown that most students turn first to friends for help, so BU trains students in counseling techniques.

    “I know MIT’s mental health department is terrific. What I don’t know is whether the young men who died had ever been seen by a clinician, and of course that is a huge question,’’ Ross said. “So many students who die have not ever made contact.’’

    Siegel said internal data suggest MIT students are more likely than others to seek counseling. But like BU, the school enlists people outside its mental health department to serve as a safety net. One training program, available to anyone on campus but targeted at resident advisers, is “intended to be the equivalent of CPR around suicidality,’’ Siegel said, training people to know when and how to refer students to professional counselors.

    Paul Barreira, Siegel’s Harvard counterpart, said that though many Harvard students seek help, those suffering the most often go without counseling. A recent survey of Harvard students showed that 44 percent with mental health problems decided not to seek assistance. “The number one reason people said they didn’t get help is they didn’t think they could be helped. They didn’t think treatment would work, which is wrong,’’ Barreira said. “The second most common reason was straight-out stigma. They feel like their friends and family will think less of them.’’

    Gregory Eells, a mental health specialist at Cornell University - which had its own spate of student deaths two years ago - said his school implemented a range of suicide-prevention strategies, such as putting barriers on its bridges and reconsidering its academic schedule.

    Simpler gestures can be effective, too. “Our students - and I’m sure this is true of MIT students - are so driven, so focused,’’ he said. “Sometimes, they just need somebody in a revered position to say, ‘Hey, it’s OK to struggle. We’re here to help.’ ’’

    Mary Carmichael can be reached at mary.carmichael@globe.com. Her Twitter feed is mary_carmichael.


    http://www.npr.org/player/v2/mediaPlayer.html?action=1&t=1&islist=false&id=1128158&m=128158
     
  4. average_1986

    average_1986 New Member

    Joined:
    Mar 31, 2010
    Messages:
    10
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    1
    Current city/country:
    Ha noi
    Current employer/school:
    HUT
    Undergrad major:
    Electrical
    MBA (intent) major/School:
    industrial management
    Em chào cả nhà, em mới nhận được thư chấp nhận của trường KAIST. Em đang chuẩn bị để làm hồ sơ nhập học. Em có mấy chi tiết hỏi các anh chị đi trước. khóa học em chọn là Techno-MBA. Em tốt nghiệp trường đại học BKHN nên kiến thức về kinh tế em chả có mấy đâu. Có anh chị nào có kinh nghiệm về chọn khóa học khi mới bắt đầu học ở ngôi trường mới và có nề tảng là SV kỹ thuật thì giúp em với.

    • 3 photos (already)
    • Registration form
    • Sworn Statement
    • Contact Points of Schools
    • Certificate of Health
    • A copy of passport (already)
    • A copy of visa
    • A copy of alien registration
    Các thủ tục để làm những giấy tờ trên là như thế nào ạ?
    Em cảm ơn nhiều.:-bd
     
  5. Stusantdmt

    Stusantdmt Pre-family

    Joined:
    May 1, 2010
    Messages:
    36
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    USA
    Current employer/school:
    TA
    Undergrad major:
    Mathematics; BioEngineering
    MBA (intent) major/School:
    Top-1-50
    Cái khu Upper Darby, North Phila bắn nhau mổi tuần đến nỗi báo nó chẳng thèm đưa tin nữa. Giờ toàn thấy bắn nhau trong khu trường học, rồi còn protesters thì đi ngoài đường. Giờ chán vô thành phố quá, cứ ở quanh khu nhiều shopping, highways, regional train cách thành phố 10-20 phút là khỏe.

    Code:
    http://www.washingtonpost.com/politics/courts-law/virginia-tech-officials-to-explain-actions-on-morning-of-2007-mass-shootings/2011/12/08/gIQAlgCSeO_story.html
    Shootings at Virginia Tech occur soon after hearing ends connected to 2007 massacre


    By Associated Press, Updated: Thursday, December 8, 4:08 PM

    WASHINGTON — Virginia Tech issued a series of warnings to students about a shooting on campus Thursday soon after the conclusion of an administrative hearing examining the university’s actions in 2007 when 32 students and faculty were massacred.

    Following the 2007 shootings, Virginia Tech expanded its emergency notification systems. Alerts now go out by electronic message boards in classrooms, by text messages and other methods. Other colleges and universities have put in place similar systems

    Virginia Tech officials said a police officer and another person were shot and killed on campus Thursday, and a suspect remained on the loose. During about a one-hour period, the university issued four separate alerts.

    Universities are required under the Clery Act to provide warnings in a timely manner and to report the number of crimes on campus.

    Virginia Tech is appealing a $55,000 fine levied after the 2007 shootings because it says it acted appropriately based on protocols on campuses at that time. The Education Department says the university violated the law by waiting more than two hours after two students were shot in a dorm on campus before sending an email warning. By then, student gunman Seung-Hui Cho was chaining the doors to a classroom building where he killed 30 more people and then himself.

    The university’s police chief, Wendell Flinchum, testified Thursday morning that there were no immediate signs in the dorm to indicate a threat to the campus. He said the shootings were believed to be an isolated domestic incident and that the shooter had fled.

    Flinchum said that conclusion was based on the isolated nature of the dorm room, the lack of forced entry and what the victims were wearing — the woman in pajamas, the man in boxer shorts.

    The scene, he said, did not suggest an ongoing safety threat.

    “I don’t believe we could have known that from what the scene presented,” Flinchum said.

    He said the dead woman’s boyfriend initially was identified as a “person of interest.” Police were shown a social networking site with the boyfriend holding guns, Flinchum said, and were told he usually dropped her off on Mondays. The shootings took place on a Monday.

    The university faces charges of failure to issue a timely warning and failure to follow its own procedures for providing notification.

    Parents of some victims have testified that they think their loved ones would have stayed away from campus if they had known of a threat, and the Education Department said the school had an obligation to protect the community.

    James Moore, a department official, testified that even if it had been a domestic incident, there were enough signs that a gunman was on the loose to warrant quicker campus alerts by the school.

    Judge Ernest C. Canellos ended Thursday’s hearing by asking each side to submit a brief by the end of January. It is unclear when he will issue a ruling.

    The 1990 Clery Act was named after Lehigh University student Jeanne Clery, who was raped and murdered in her dorm room by another student in 1986.

    The maximum fine per violation under the law is $27,500. Institutions also can lose their ability to offer federal student loans, but that has never happened.

    An appeals hearing in Clery Act cases is rare. Experts say institutions typically agree to fines and take corrective action or reach an agreement with the Education Department.

    ___

    Kimberly Hefling can be followed at http://twitter.com/khefling

    ___
    Code:
    Online:
    
    Virginia Tech: [url]http://www.vt.edu[/url]
    
    VTV Family Outreach Foundation: [url]http://www.vtvfamilyfoundation.org[/url]
    
    Clery Act: [url]http://tinyurl.com/82kvc52[/url]
    
    Security on Campus: [url]http://www.securityoncampus.org[/url]
    
    Copyright 2011 The Associated Press. All rights reserved. This material may not be published, broadcast, rewritten or redistributed.
     
    Last edited: Dec 9, 2011
  6. nvha

    nvha MBA family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,776
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Vừa thấy bài " tường thuật" công tác cứu hỏa, cứu hộ và cứu người của " dịch vụ công tại Hà nội" . Những gì bài báo viết minh chứng một cách sinh động những gì cá nhân tôi hình dung về chuyện rủi ro khi sự cố xảy ra tại Hà nội, và Việt Nam nói chung. Mất đến hàng tiếng để tiếp cận, triển khai cứu hộ, rồi cần cả lực lượng đặc công ...để xử lý. Có thể nói rằng dịch vụ công trong lĩnh vực này đang là nguy cơ đáng để quan ngại? chuyện gì sẽ xảy ra nếu cùng một thời điểm có 2-3 đám cháy tại các tòa cao tầng của Hà Nội cùng xảy ra? Với tòa nhà đang xây dựng, chưa có dân ở hay làm việc còn thế này thì ở các tòa chọc trời như Keangnam nếu cháy thực sự xảy ra thì không biết dân cư sẽ tự cứu mình bằng cách nào ?

    http://sgtt.vn/Thoi-su/157002/Ha-Noi-Chay-lon-tai-toa-thap-tru-so EVN.html

    Hà Nội: Cháy lớn tại tòa tháp trụ sở EVN


    [​IMG]
    SGTT.VN - Vào khoảng 16 giờ 30 phút chiều nay (15.12), một đám cháy dữ dội đã xảy ra tại toà tháp trụ sở của tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) cao 29 và 33 tầng đang xây dựng trên phố Cửa Bắc.

    Nhiều người dân cho hay, đứng ở trên cầu Chương Dương cũng thấy khói bốc cao nghi ngút, hệt như vụ "tháp đôi" 11.9 tại Mỹ. Ảnh: HNM Online

    Tính đến 21 giờ tối 15.12, lực lượng cứu hộ đã sử dụng thang dây và cứu được 30 người từ các tầng cao của toà tháp Trung tâm điều hành và Thông tin viễn thông Điện lực Việt Nam (tại số 11, phố Cửa Bắc, Hà Nội) mà xe thang không thể với tới. Trong số này có 16 người đã được đưa vào cấp cứu tại bệnh viện St Paul do bị ngạt khói.

    Hiện lực lượng cứu hóa đã rời khỏi hiện trường vì đám cháy đã được dập tắt. Tuy nhiên, lực lượng y tế vẫn tiếp tục túc trực để tham gia công tác cứu nạn.

    Lúc đám cháy xảy ra (khoảng 16g30 chiều 15.12), những tiếng kêu, những tín hiệu đèn chiếu ra báo hiệu có người kẹt trong tòa tháp cần giúp đỡ. Hàng chục công nhân không thể ra bên ngoài, đã di chuyển lên các tầng cao và bị mắc kẹt, đã dùng điện thoại để liên lạc, bật đèn điện thoại phát tín hiệu kêu cứu. Một công nhân may mắn thoát ra khỏi đám cháy cho rằng, nguyên nhân vụ cháy do trong quá trình hàn tại tầng hầm 1, xỉ hàn rơi xuống bông cách âm đã gây ra vụ cháy.

    Khói đen nhanh chóng bao phủ vùng lớn xung quanh khu vực tòa tháp. Một người dân sống gần tòa tháp cho biết, khói đen thậm chí đứng gần nhau còn không nhìn thấy mặt. Tòa tháp cao nên đứng ở trên cầu Thăng Long, cầu Chương Dương, cầu Long Biên bên phía Gia Lâm cũng có thể trông thấy cột khói bao trùm tòa tháp này

    Một số người dân còn cho hay, đứng ở trên cầu Chương Dương thấy khói bốc cao nghi ngút ở toà tháp đôi 29 và 33 tầng này hệt như vụ "tháp đôi" 11.9 tại Mỹ.

    Lực lượng chức năng đã điều 3 xe cứu hỏa đến hiện trường để dập đám cháy. Tuy nhiên, quan sát hiện trường vụ cháy cho thấy, lửa vẫn đang bốc lên cao nghi ngút cùng với khói từ tầng hầm của tòa nhà.

    Tập đoàn Điện lực Việt Nam đã phát đi thông cáo báo chí xác nhận vụ cháy trên xảy ra tại dự án tòa nhà tháp đôi là trụ sở của Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), đang xây dựng tại số 11, phố Cửa Bắc, Hà Nội. Tập đoàn này cho biết, đến thời điểm này không có thiệt hại về người.

    "Hiện nay, EVN đang tích cực phối hợp với các lực lượng thực hiện công tác cứu hộ. Thông tin ban đầu, đám cháy xuất phát từ tầng hầm của tòa nhà. Nguyên nhân đám cháy đang được các cơ quan chức năng xác minh. Thông tin cụ thể về nguyên nhân xảy ra cháy sẽ được cung cấp sau khi có kết luận của cơ quan chức năng", người phát ngôn của EVN cho biết.

    Toà tháp này là tòa nhà Trung tâm điều hành và Thông tin viễn thông Điện lực Việt Nam.

    Lực lượng cứu hộ đã đưa được 1 nạn nhân đầu tiên trong tòa nhà ra khỏi khu vực cháy để đi cấp cứu.

    Sau đó có thêm 2 người vừa được đưa xuống từ tòa nhà đang bốc cháy. Một trong hai người là ông Lê Văn Binh, 69 tuổi - công nhân điện làm việc tại tòa nhà gần 1 năm nay. Ông Binh cho biết: khi ông đang làm việc thì thấy khói bốc lên nghi ngút. Mọi người hoảng loạn chạy nhưng không tìm thấy đường xuống.

    Hơn 17h, lực lượng cứu hỏa đã có mặt, nhiều xe cứu hỏa đã được huy động. Đúng vào thời điểm tan tầm nên cảnh sát giao thông đã ngăn đường, cách ly người dân ra khỏi khu vực đang xảy ra hỏa hoạn. Đến khoảng 17h30, sáu xe cứu thương được điều đến hiện trường. Lực lượng Kiểm soát quân sự (Trung đoàn Thủ đô) cũng được tăng cường để chữa cháy. Khung cảnh hỗn loạn đã xảy ra, lực lượng chức năng đã phải rất nỗ lực để ngăn chặn, đảm bảo trật tự cho công tác cứu hộ.

    Vào lúc 17 giờ 40, lực lượng cứu hộ dùng thang cứu hộ bắc lên tầng 5 với nỗ lực đưa người đang mắc kẹt tại tòa nhà xuống. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều người ở trên các tầng cao hơn tỏ ra rất hoảng loạn và liên tục rọi đèn pin và gọi lực lượng cứu hộ giải cứu.

    Được biết, do ảnh hưởng của đám cháy nên trạm biến áp số 2 ở đường Phạm Hồng Thái, sau lưng công trình cũng đã bị nổ và do trời đã bắt đầu tối dần, sương xuống dày đặc nên khói bắt đầu chìm xuống, lẩn khuất dày đặc ở dưới thấp, chứ không tỏa được lên cao...

    Nhiều người dân sống xung quanh cho biết, vào lúc chiều nay họ ngửi thấy mùi gas nồng nặc thoát ra từ tòa tháp này và lo sợ có một vụ nổ lớn sẽ xảy ra.

    Đưa các công nhân mắc kẹt trong toà tháp ra ngoài, thân thể họ đen nhẻm vì khói... Ảnh: Giang Huy

    18 giờ 10 phút, một xe chở 50 chiến sĩ Viện 103 đến hiện trường vụ cháy để tham gia công tác ứng cứu cùng với lực lượng công an. Cho đến thời điểm này, đã có 100 đặc công dùng câu liêm, chăn bông để sẵn sàng lao vào đám khói cứu người bị mắc kẹt. Lực lượng chức năng đã giải tỏa tất cả những người không có trách nhiệm ra khỏi hiện trường vụ cháy để phục vụ công tác chữa cháy, cứu người. Hai chiếc xe thang, trong đó có chiếc xe thang cao 54m (cao nhất Hà Nội) đã được điều đến hiện trường. Tuy nhiên chiếc thang này chỉ có thể đưa được cao nhất đến tầng 17 trong khi tòa nhà này cao đến 33 tầng.

    18h30, máy phát điện đã được đưa đến hiện trường. Một chiếc cần cẩu cũng được đưa đến phía đường Nguyễn Khắc Nhu, nơi ngược với hướng gió để cứu hộ công nhân mắc kẹt. Nước uống đã được đưa lên bằng dây tời bên mép toà nhà.

    18h45, hai công nhân đầu tiên được đưa xuống trong tình trạng ngất xỉu phải cấp cứu. Khoảng năm phút sau đó, hai công nhân khác đã tự thoát ra khỏi tòa nhà, và cũng ngất xỉu khi vừa xuống tới đất.

    Đến 20h, công tác cứu hộ vẫn diễn ra khẩn trương nhưng chưa có thông tin thiệt hại về người. Những công nhân thoát khỏi đám cháy bị khói ám đen nhẻm và đều trong tình trạng thiếu ô xy, ngất xỉu.
     
    Last edited: Dec 16, 2011
  7. nvha

    nvha MBA family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,776
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a

    LIỆU PHÁP…VIẾT

    http://kinhnghiemsingapore.wordpress.com/kinh-nghiệm-singapore-2/

    Cách đây 25 năm, giáo sư tâm lý học người Mỹ James Pennebaker thực hiện một khảo sát đơn giản trên bốn mươi sáu sinh viên:

    Suốt bốn ngày, mỗi buổi tối các sinh viên này dành mười lăm phút để viết về những trải nghiệm bản thân trong cuộc sống.

    Một số sinh viên được yêu cầu viết về những trải nghiệm đau thương khi người thân qua đời.

    Một số khác thì chỉ cần viết về những chủ đề vô thưởng vô phạt như công việc họ đã làm trong ngày.

    Kết quả khảo sát khá thú vị:

    Những sinh viên đã viết về trải nghiệm đau thương – những cảm xúc và sự kiện liên quan đến bản thân thì sức khỏe có vẻ tốt hơn những sinh viên chỉ viết về chủ đề chung chung.

    Ví dụ như số lần các sinh viên này đi khám bác sĩ ba tháng trước và sáu tháng sau khi khảo sát thì như nhau – trung bình 0,5 lần/sinh viên.

    Trong khi đó, số lần khám bác sĩ của những sinh viên viết về chủ đề chung chung thì tăng từ 0,3 lần/sinh viên trước khi khảo sát lên 1,3 lần/sinh viên sau khi khảo sát.

    Tiếp sau khảo sát trên đây của giáo sư Pennebaker, đã có nhiều thí nghiệm và nghiên cứu cho thấy viết cũng là một hình thức trị liệu hiệu quả cho sức khỏe thể chất lẫn tinh thần.

    Theo một công trình nghiên cứu được công bố vào năm 2008 của tạp chí Psychotheraphy Research (Anh quốc), mức độ lo lắng hay suy sụp tinh thần của nhóm bệnh nhân viết về cảm xúc của mình thì giảm rõ rệt còn nhóm khác chỉ viết về kế hoạch làm việc của mình thì không có thay đổi gì đáng kể.

    Theo chuyên gia tâm lý Patricia Yap của Viện Sức khỏe Tâm thần (IMH) Singapore, viết cũng là một trong những liệu pháp giảm đau hiệu quả đối với những người bệnh suyễn, thấp khớp hay có vấn đề tâm lý.

    Trong bốn năm qua, IMH đã thu thập những “tác phẩm” văn học và nghệ thuật của của 25 bệnh nhân và xuất bản thành một quyển sách mang tên “The write to recovery” (tạm dịch “Viết để phục hồi”).

    Bà Yap nói:

    “Qua việc chia sẻ những câu chuyện của họ, chúng tôi muốn động viên những ai đang vật lộn với những vấn đề nói trên và nuôi niềm hy vọng phục hồi”.

    Không dùng tên thật mà chỉ lấy bút danh hay nghệ danh, các “tác giả” trong quyển sách này viết để bày tỏ cảm xúc và suy tư về tình trạng sức khỏe tâm thần của mình, theo những nguyên tắc mà giáo sư tâm lý học người Mỹ James Pennebaker đã áp dụng cách đây 25 năm…

    Không rõ các bệnh viện hay bác sĩ ở Việt Nam đã áp dụng phương pháp này chưa và có ai nhờ “viết” mà khỏi bệnh nhưng với tôi thì viết là một cách để giải tỏa nỗi cô đơn hay bức xúc trong thời gian sinh sống và làm việc nơi đất khách quê người.

    Nhưng điều trớ trêu đối với những nhà báo chuyên nghiệp hay cộng tác viên lâu năm như tôi thì viết là một hình thức lao động trí óc đầy vất vả từ lúc tìm kiếm ý tưởng, thu tập tài liệu cho đến lúc sắp xếp thời gian để ngồi viết.

    Khác với việc soạn e-mail cho khách hàng hay trò chuyện với người thân, bạn bè, đồng nghiệp trên Facebook, người viết báo phải phục vụ cho nhiều người đọc với những tiêui chuẩn khắt khe về chất lượng thông tin và cách diễn đạt.

    Nhưng dù sao, tôi có cảm giác thật sự khoan khoái sau khi viết xong một bài báo cho dù là dài hay ngắn; cảm giác đó còn mãi đến khi bài báo được đăng với tên hay bút danh của mình trên mặt báo.

    Tính từ đầu năm đến bây giờ, tôi đã viết được trên dưới ba mươi tác phẩm báo chí trong đó có một vài bài bằng tiếng Anh.

    So với thời điểm này năm ngoái thì con số này cao hơn hẳn.

    Tôi không để ý số lần đau ốm phải uống thuốc hay khám bác sĩ có tăng hay giảm so với cùng kỳ năm trước nhưng bạn bè thân hữu và khách hàng đều nói tôi không thay đổi nhiều, thậm chí có người còn khen tôi tôi trẻ hơn so với lúc trước.

    Nếu liên tưởng đến khảo sát đã nói ở đầu bài của giáo sư tâm lý học người Mỹ James Pennebaker hay không, sức khỏe thể chất và tinh thần của tôi vẫn luôn tốt nhờ chịu khó viết lách và gửi bài cho báo, bất kể bài báo của mình có được đăng hay không!

    Nhưng sự so sánh nào cũng khập khiễng vì phương pháp viết để trị bệnh (therapeutic writing) theo gợi ý của giáo sư James Pennebaker không giúp bệnh nhân trở thành nhà văn hay nhà báo.

    Theo phương pháp này, bệnh nhân chỉ viết cho chính bản thân mình và nếu cảm thấy có điều gì đe dọa hay không an tâm thì đừng viết.

    Với tôi, ngoài tác dụng giải tỏa nỗi cô đơn và bức xúc của kẻ xa quê, viết báo còn để phục vụ cho độc giả đã trả tiền mua báo và giúp họ rút tỉa ra những thông tin bổ ích hay bài học thực tiễn từ những trải nghiệm của người viết, trong một thế giới có quá nhiều sự lựa chọn./.

    LÊ HỮU HUY

    Nguồn: Thời báo Kinh tế Sài Gòn
     
    Last edited: Apr 23, 2013
  8. Patrick_Lee

    Patrick_Lee MBA family

    Joined:
    Nov 23, 2010
    Messages:
    456
    Likes Received:
    1
    Trophy Points:
    18
    Current city/country:
    Viet Nam
    Current employer/school:
    Procter & Gamble
    Undergrad major:
    Env Eng
    MBA (intent) major/School:
    Tuck, Fuqua, Darden, Haas
    Em không dám có ý mạo phạm gì cả nhưng thực sự em thấy đây cứ như là 1 cái bản tin tổng hợp với đủ thể loại tin tức vậy, chưa thực sự hiểu nội dung chính như tên của topic nói đến.
     
  9. nvha

    nvha MBA family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,776
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
     
  10. nvha

    nvha MBA family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,776
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/go...c-sau-cai-chet-cua-cau-be-15-tuoi-348246.html

    Nhiều trẻ gốc Việt ở Mỹ áp lực sau cái chết của cậu bé 15 tuổi
    24/12/2016 07:44 GMT+7

    Trẻ người Mỹ gốc Việt thường bị nhiều áp lực về học hành hơn so với trẻ người Mỹ bản địa. Bố mẹ các em đa phần phải lao động hơn 40 tiếng/tuần, thời gian dành cho con cái không nhiều, trong khi tham vọng đặt vào con lại quá lớn.

    Báo người Việt ở cộng đồng Hải ngoại đã viết về vụ tự tử của cậu bé 15 tuổi người Mỹ gốc Việt đang gây chấn động dư luận, cảnh tỉnh nhiều phụ huynh.

    Cậu bé Kyle Huỳnh, 15 tuổi, được phát hiện đã treo cổ tự tử tại nhà riêng. Vụ việc có lẽ sẽ khó có câu trả lời ngọn ngành nếu như không có 3 bức thư mà em để lại.

    Nhiều trẻ gốc Việt ở Mỹ áp lực sau cái chết của cậu bé 15 tuổi
    Kyle Huynh chán ghét cuộc sống không lối thoát
    Sinh ra và lớn lên trong gia đình có hai chị em. Mindy, chị gái của Kyle, đang là sinh viên ĐH Woodbury. Kyle năm nay 15 tuổi, học lớp 10 trường Trung học Bolsa Grande - một trường THPT công lập và khá danh tiếng.

    Trong hệ thống các trường học ở Mỹ thì trường nào cũng có các chuyên gia tư vấn tâm lý cho học sinh. Tuy nhiên, với trường hợp của Kyle, em biết mình không tìm ra lối thoát, chán ghét cuộc sống và thay bằng việc chia sẻ với nhà trường, bố mẹ, bạn bè thì em chọn cách là giữ lại cho riêng mình.

    Điều đáng tiếc là việc tự tử có lẽ đã được em chuẩn bị từ khá lâu nhưng không ai hay biết, Kyle cũng không có biểu hiện gì khác thường. Trong 10 ngày nay, cộng đồng người Việt ở Mỹ xôn xao bàn tán về vụ việc đau lòng này. Làm cha, làm mẹ ai cũng đau xót khi chứng kiện tận mắt con mình từ bỏ cõi đời mà bất lực không thể làm gì để giúp con.

    Trong lá thư để lại cho gia đình, Kyle chỉ nói là xin lỗi bố mẹ vì em đã không thể hoàn thành được mong muốn của bố mẹ là muốn em học y khoa. Liệu đây có phải là một áp lực với em hoặc đây có phải là một sứ mệnh mà em không muốn làm nhưng vẫn phải cố để thực hiện?

    Sau cái chết của Kyle, các bạn của em bắt đầu chia sẻ rằng, chúng cũng bị áp lực nặng nề từ phía gia đình và nhà trường.

    Thực tế, trẻ người Mỹ gốc Việt thường bị áp lực về học hành và tương lai hơn rất nhiều so với trẻ người Mỹ. Bố mẹ các em phần đông là những người lao động hơn 40 tiếng/tuần, thời gian dành cho con cái không nhiều trong khi tham vọng đặt ở con thì quá lớn. Việc bố mẹ thường xuyên không cùng con tham gia các hoạt động ngoại khóa, hay các hoạt động thể thao ở trường là rất phổ biến. Rồi ngôn ngữ cũng là một rào cản khá lớn.

    Có thể khẳng định, tất cả các em dù sinh ra ở Mỹ, nhưng đều hiểu bố mẹ và mọi người nói gì bằng tiếng Việt. Tuy nhiên, khi cần phải trả lời thì các em đều đáp bằng tiếng Anh. Có thể nói rất ít các ông bố bà mẹ cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm nhắc nhở con trong chuyện này. Trong khi đó, ở lứa tuổi 14-15 trở lên, các em gần như không muốn tâm sự với bố mẹ nữa vì nếu nói bằng tiếng Anh thì bố mẹ không hiểu hết, nói tiếng Việt thì không đủ khả năng diễn đạt.

    Theo Quỳnh Nga - Phụ nữ Việt Nam


    Trong câu chuyện của cậu bé góc Việt mấy năm trước được nhận vào Yale cũng có cha bị tự tử là câu chuyện để mọi người suy nghĩ và cảm nhận về những thách thức của cuộc sống bên trời Tây ( http://forum.vietmba.com/archive/index.php?t-6473.html )

    Trả lời thêm cho bạn Lee ở post trên, tôi muốn nói thêm là không phải là cái gì cũng nên nói hết, nói thẳng, nói trắng ra (dù tôi hoàn toàn có thể nói thẳng điều ấy), tôi chỉ muốn cung cấp một câu chuyện, để phần cảm nhận, đánh giá, suy ngẫm cho người đọc, tránh áp đặt. T

    Hay như các bạn trẻ, các bậc cha mẹ gặp phải thách thức, cảnh ngộ này phải làm gì ?

    : http://forum.vietmba.com/archive/index.php?t-6593.html ( Người trẻ và... sexting )
     
    Last edited: Jan 3, 2017
  11. nvha

    nvha MBA family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,776
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Tôi nghĩ giá mà trong nhiều trường hợp, các bạn trẻ có được một người " Bạn vong niên" như trong tản văn của nhà văn " Cơ Hội Của Chúa " viết dưới đây- khi mà các bạn trẻ chẳng muốn nghe lời cha mẹ- thì hữu ích biết bao, tiếc là không phải bao giờ bạn cũng may mắn có được những người bạn vong niên như vậy- nếu bạn không nỗ lực tìm kiếm, đầu tư thời gian và công sức, lăn lộn và trải nghiệm với đời- chứ không chỉ sách vở ? Nếu có những người bạn tâm tình như vậy, khi bạn khủng hoảng- có thể bạn sẽ vượt qua dễ dàng hơn chăng ?

    http://forum.vietmba.com/threads/4139-Nghi-gi-v-l-m-gi-khi-cac-anh-chi-o-tuoi-doi-muoi

    http://dep.com.vn/Giai-tri-Tin-tuc/Ban-vong-nien/6937.dep

    Bạn vong niên

    Đăng ngày Thứ hai 12/12/2011 07:00


    Duy nhất chỉ có một điều tin được, nó ấm áp an ủi để cố tử tế mà sống, đó là nghĩa tình từ những huynh đệ bằng hữu.


    Có một điều đại may mắn, thậm chí là ân sủng của Thượng Đế cho những đàn ông đang chập chững muốn lớn hoặc suýt soát trưởng thành, đấy là có được một người bạn vong niên.

    Bạn vong niên là bạn lệch tuổi, đương nhiên già hơn, và thường già hơn một Can (10 năm) hay một Chi (12 năm). Hầu hết những người bạn vong niên đó đều đọc thiên kinh vạn quyển, đều hút thuốc như cái tẩu, đều uống rượu như hũ chìm, đều kiêu bạc nhầu nhĩ bất hạnh nhưng hóm hỉnh nhẹ nhàng hài hước. Cho dù ở cữ tuổi nào, hay từng đã vài lần hôn nhân nhưng hiện tại bọn họ đều sống độc thân, thỉnh thoảng có người ở cùng mẹ già.

    Đã được họ coi là bạn thì có thể đến chơi nhà họ bất kể giờ giấc, không cần bất cứ lý do gì. Và nếu chiều có muộn, đêm có khuya, trời có mưa thì đương nhiên thanh thản “thoải con gà mái” nằm lại dùng bữa ngủ thân mật. Có vẻ như họ không có khái niệm bị làm phiền, mặc dầu chẳng bao giờ có ai thấy họ quấy rầy người khác.
    Khi đang loay hoay đi tìm mình, những đàn ông mới lớn có đôi chút tài năng chí khí rất hay bị gặp tuyệt vọng. Hoặc đã là thủ khoa trung học nhưng lại thi trượt đại học. Hoặc vất vả vừa xin được chỗ làm tốt nhưng lại sắp bị đuổi việc vì vô tình nhỡ nhìn thấy sếp nhất ngủ trưa với nữ đồng nghiệp. Hoặc bản thảo tiểu thuyết tinh khôi vừa viết hay loạt tranh sơn dầu lần đầu tâm huyết vẽ, run run đưa tới những cây đa cây đề, rồi bị trịch thượng khinh rẻ. Hoặc kinh khủng nhất, hôn thê mới cưới chưa đầy một năm, cả hai “kế hoạch” không dám có bầu vì vất vả gom góp tìm mua căn hộ nhỏ thì bỗng một ngày kia bắt gặp hiền thê đổ đốn do điên loạn kiếm tiền đang “main dans la main” với một thằng cò đất.

    Tất cả những cái “hoặc” đấy rất dễ làm những gã trai trẻ lảo đảo đi lên cầu Thăng Long, tuyệt lộ buông mắt nhìn xuống dòng sông Hồng đang cuồn cuộn đỏ mùa lũ nguy hiểm y xì như lòng người đen bạc.
    May mắn xiết bao, trên đường hoang mang lên cầu, bọn họ tạt qua nhà một người bạn vong niên. Người bạn dọn bữa rượu sang hơn bình thường, có thêm một khoanh giò lụa, điềm đạm ngồi nghe. Hầu như không khuyên gì, chỉ rơm rớm như là nghẹn ngào chia sẻ. Khi song ẩm hết chai 65 Ước Lễ thì mủm mỉm kể một chuyện tiếu lâm. Chuyện tiếu lâm ấy thảm lắm nhưng buồn cười. Nó nói về cái ngô nghê bản chất của cuộc sống chỉ là thời gian đợi chết. Toàn bộ sự tồn tại là vô nghĩa nhưng miễn cưỡng có một ý nghĩa, phải sống hết mới biết được cái vô nghĩa ấy.

    Gã trai tuyệt vọng lảm nhảm phản bác rồi say khướt. Nửa đêm chợt dậy thấy một cái chăn đơn ân cần đắp ngang bụng. Trong tầm tay với là một bình nước lọc mát. Gã trai cồn cào uống rồi thông thốc “giôn len nôn”. Dưới gầm giường chu đáo một bô nhựa sạch sẽ. Hình như bao nhiêu bầy nhầy uất ức được trôi ra. Khi tỉnh hẳn giấc, gã trai bàng hoàng thấy trời thật sáng. Rồi thấy cái trường đại học mình thi trượt hình như cũng chó chết. Hoặc rồi thấy mình cũng chẳng cần nhẩy cầu tự vẫn, vì cái cô vợ tha hóa kia cũng chẳng đáng phải chặt chân chặt tay mà chỉ đáng nhổ một bãi nước bọt.
    Tất nhiên, với nhiều đàn ông tài giỏi nhưng đáng thương, bạn vong niên không chỉ xuất hiện ở các thời khắc sinh tử, người bạn ấy còn thầm lặng nhân văn hiện diện làm bớt đi vô số biến cố dung tục đời thường. Bạn vong niên giống như tiểu thuyết kiệt tác, nó chỉ rưng rưng sẻ chia trải nghiệm, không bao giờ dạy khôn, không bao giờ đưa ra những giải pháp. Nó song hành cùng người đọc bằng tinh thần độ lượng bình dị vị tha. Nó trân trọng tất cả những sai lầm trong trắng. Không phải ngẫu nhiên mà cái kỷ niệm dẫn người yêu của mối tình đầu đến ra mắt người bạn vong niên luôn được cả hai sâu sắc nhớ, cho dù mối tình đó đã tan vỡ từ xa xăm.

    Bạn vong niên không phải là hào hiệp huyênh hoang đại ca, lại càng không phải loại tinh tướng “bố cha” định hướng. Vì đúng nghĩa là bạn nên tóc bạn có bạc phơ cách tuổi vẫn có thể rủ đi hát karaokê ôm hay mát xa có mỹ nhân tẩm quất. Một thao tác tabou tuyệt đối cấm nếu đấy là đàn anh, là bậc thầy, là bề trên.
    Thuở Hà Nội còn giàn giụa tình người, ví như thời bao cấp chẳng hạn, không hiểu sao ở giới bần hàn văn nghệ, thậm chí ngây thơ “văn gừng”, luôn có rất đông những cặp vong niên hữu. Phải chăng Chúa biết cái đám nghệ sĩ trẻ đang khao khát thiêng liêng kia vốn dĩ mong manh nhạy cảm dễ suy sụp trước đòn mậu dịch “trường văn trận bút” nên đã sinh ra những người bạn lớn tuổi để đỡ đần “giảm áp”.

    Và để có được cặp mắt xanh non hài hước nhìn đời qua bao nhiêu khốn khó phiền muộn thì chính người bạn lệch tuổi ấy cũng chịu ơn từ những người bạn lớn tuổi đi trước bao dung giúp mình vượt thoát bất hạnh. Chỉ có những tài năng đã cay đắng thì mới chân thành biết thương những tài năng được Chúa sinh ra sau mình. Thuật ngữ của “văn minh bằng hữu phương Đông” xót xa gọi đó là “lòng liên tài”. Và tấm lòng hồn hậu ấy đã nuôi dưỡng cho văn thơ nhạc họa Thủ Đô được không ít những tác phẩm bất hủ.
    Đến ngày nay, cuộc sống vẫn nhan nhản nhiều bất trắc. Đã thật là lương thiện đàng hoàng đàn ông rất dễ rơi vào cảnh khốn cùng hoạn nạn.
    Ở vào hoàn cảnh “khốn nạn” ấy, vợ thì bạc con thì nhỏ, cái danh cái lợi thì phù phiếm chẳng cứu giúp gì. Duy nhất chỉ có một điều tin được, nó ấm áp an ủi để cố tử tế mà sống, đó là nghĩa tình từ những huynh đệ bằng hữu.
    Và tuyệt vời thay, trong số những bằng hữu hiếm hoi đấy, luôn có một người bạn vong niên da sắp mồi tóc đã bạc.

    Nguyễn Việt Hà ( tác giả "Cơ Hội Của Chúa" )
     
  12. nvha

    nvha MBA family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,776
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    7 năm trước, khi tôi post bài đầu tiên của chủ đề này - một người quen - tôi đoán do tác dụng phụ của thuốc chông trầm cảm- đã leo lên nóc một tòa cao ốc và tự kết thúc cuộc đời theo cách mà không ai nghĩ đến hay muốn tượng tượng ra. Tôi nghĩ do tác dụng phụ của thuốc cũng nhờ đọc trường hợp cậu bé ở Newton, Massachusetts đang học năm thứ 2 ở Harvard, mới trở lại trường sau lễ tạ ơn, và vài hôm sau thì được tìm thấy khi tự trùm túi nilon vào đầu dẫn đến ngạt thở. Cuộc tranh cãi với tòa chỉ ra lỗi của Bác Sỹ, không cảnh báo tác dụng phụ của thuốc...

    Trong trường hợp tôi đề cập ở đây, người bạn trong cuộc bị trầm cảm sau sinh, nhưng trong gia đình mọi ngươi không chia sẻ nên bạn bè không biết, và khi bác sỹ thay thuốc chông trầm cảm 2 ngày thì sự việc xảy ra. ở Việt Nam, không ai tìm hiểu đến những nguyên nhân phía sau, và các vị bác sỹ là những ngươi "vô can" - nhung trong thanh phần của các thuốc chống trầm cảm lại có tác dụng " hưng phấn quá " dẫn đến những hành động rất đáng tiếc khi không có ngưới giám sát bên cạnh.

    Nhân ý của bạn Lee đề cập trên nên tôi ghi lại câu chuyện nay để mọi người cũng rút kinh nghiệm, và không chủ quan lơ là với nhũng biến cố (dù có thể nhỏ). Và rằng, không phải việc gì cũng có thể nói thẳng, nói ngay , nói hết với bá tánh. các ban phải " Read between the lines " hay " nghe nhạc hiệu đoán chương trình " từ những điều chia sẻ của mọi người .

    Tôi hy vọng không ai, không gia đình nào phải trải qua những chuyện khó khăn nếu mọi người đều ở tâm thế 3P để "Protect, Prevent somethings bad from happening" và quan tâm, Promote những điều, nhưng giá trị tôt đẹp, biết quan tâm nuôi dưỡng những mầm thiện, những hành vi tốt.

    Những biến cố như những câu chuyện, nhân vật dưới đây cũng không qua xa vời, tôi hy vọng các bạn trẻ không rơi vào những hoàn cảnh tương tự, hoặc biết thoát ra một cách an toàn, trứoc những cạm bẫy của thế giới ảo và thật hôm nay:

    http://forum.vietmba.com/threads/6593-Nguoi-tre-v-sexting (Người trẻ và sexting )
     
    Last edited: Jan 3, 2017
  13. nvha

    nvha MBA family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,776
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Hy vọng các bạn trẻ họăc gia đình khi có vân đê có tim thây ơ thiên nhiên , hay nhưng con vât nho be o quanh minh môt loi giai. Mot so nam truoc day o MIT - noi co ty le sinh vien tu tu cao hang dau trong so cac dai hoc My - cho phep sinh vien mang meo vao truong, nhu mot bien phap giup chong choi voi cang thang, ap luc hoc hanh, thi cu.

    Nhu bai bao duoi day goi y, hay chon cach song xa hoi phong kin co may lanh, hay song ho aminh voi thien nhien, cay co va giao tiep voi con nguoi nhu ngay xua cu- co le la cach thuc huu hieu giup chua tri nhung sang chan tam ly ma "doi song hien dai" , cuoc song the gioi ao mang lai so co don, phien muon cho con nguoi.

    http://cuoituan.tuoitre.vn/tin/20170618/phep-mau-cua-nhung-con-quy-nho/1331949.html

    Phép mầu của những con quỷ nhỏ

    TRẦN NGUYÊN - XUÂN YẾN (18.06.2017, 08:09 )

    Hãy ngừng nói chuyện với cái điện thoại thông minh, mà hãy bắt đầu cuộc trò chuyện nhiều năng lượng hạnh phúc hơn với những con quỷ nhỏ quanh mình

    Xin nói ngay, những con quỷ nhỏ không ở đâu xa, đó là con chó, con mèo nhà mình - hay nhà hàng xóm cũng được, đó là con chim nào đó hay tới hóng hớt nhiều chuyện ngoài cửa sổ, hay chỉ đơn giản là một đàn kiến bò quanh ở góc tường.

    Hãy ngưng tìm giải pháp cho những căn bệnh tâm lý biến thái của bản thân nghe chừng rất hiện đại, hãy để những con quỷ nhỏ chữa lành chúng ta.

    [​IMG]
    wallpaperup.com
    Một đám lông chữa lành

    Hồi lâu rồi, New York Times đăng một bài viết kể chuyện “Một con mèo đã chữa lành chứng trầm cảm của bạn trai tôi như thế nào”, trong đó có đoạn: “Khi chúng tôi quá tức giận không ai muốn động vào ai thì cả hai vẫn có thể cùng vuốt ve con mèo tên Sadie, và kết cục là cả hai như đứng giữa cuộc chiến của hai quốc gia, cùng bám lấy chiếc cầu bắc ngang qua biển cả ở giữa, rồi lặng lẽ gửi đi những thông điệp ngừng bắn: những ngón tay sẽ gặp nhau giữa đám lông mèo”.

    [​IMG]

    Con mèo này, làm giật mình, và nhớ lại bao nhiêu đêm đi về khuya, chỉ có con chó nằm chờ cửa, y như một cuốn truyện mà chỉ cái tựa thôi cũng làm trái tim tan chảy: “Giá đâu đó có người đợi tôi”.

    Ai cũng có thể bận, ai cũng có thể đi vắng, ai cũng có thể mệt mà ngủ mất, chỉ có con chó mập, ngày mưa cũng như đêm sấm chớp, mừng rỡ nguẩy đuôi khi mình về. Nó lặng lẽ chờ đợi, kiên nhẫn và cảm thông. Con quỷ nhỏ này im lặng lắng nghe mọi càm ràm của mình về công việc, về những mệt mỏi hay hứng thú nghếch mũi lên hưởng ứng trước một chuyện cười, mừng rỡ dụi đầu vào chân khi mình khoe một chút thành tích bé tẹo đã làm trong ngày... Có lẽ vì vậy người ta mới gọi chúng là “những người bạn bốn chân”.

    Lại nhớ ra mình có một ông bạn, sau thất bại của cuộc kinh doanh đầu đời thì đoạn tuyệt với xã hội, chỉ nằm dài trên giường và suy nghĩ về những điều tiêu cực nhất. Nhưng con chó to đùng của anh không cho phép, nó bắt anh phải dắt nó đi dạo mỗi ngày, bắt anh phải thức dậy đúng giờ, cho nó ăn, chơi với nó mà không được nằm mãi trên giường.

    Nó sẵn sàng nằm ườn ra cùng anh, nhưng lại nhắc anh nhớ là mình còn nhiều việc trên đời để quan tâm lắm, và mọi chuyện đều có thể nói với nó, và mọi chuyện đều cũng sẽ qua.

    Và những người bác sĩ 
thầm lặng

    Tôi không rõ những trường hợp khác. Nhưng khi đọc được nội dung trên Facebook của vợ mình về những con quỷ nhỏ liên quan tới đời chúng tôi, thực sự muốn khóc. Đó là con Gin hung dữ của chúng tôi - đó chính là con chó mập chờ mình về mỗi ngày.

    Con rùa tai đỏ hung hăng tự kỷ - là một con rùa chị gái tôi mua vội ở ngã tư đường, không hề biết là mình đã nuôi một con vật được xếp vào loại “phá hoại môi trường”, nhưng tôi đã sống cùng nó suốt 14 năm.

    [​IMG]

    Con chim 6 nốt nhiều chuyện ở Hội An - là loài học nhạc rất dở nhưng lại siêng năng hát ca suốt ngày, mà cho tới giờ vẫn chỉ nghe tiếng chưa bao giờ thấy hình.

    Lại có con chó bệnh chạy lông nhông ở Cẩm Hà, trên người có mớ thịt dư đã gần nhiễm trùng nhưng vẫn hết sức cảnh giác khi có người đến gần, làm chúng tôi phải đứng chờ mãi, khi chủ nó đi bán hàng ngoài chợ về thì mới xin để mang nó đi bác sĩ được...

    Khi nào chúng ta ngừng tự hỏi tại sao phải nuôi một con chó, thay bằng “con chó có chịu sống với chúng ta hay không?”. Khi nào thì việc mình chăm sóc một con vật không phải là vì mình thương yêu nó, mà thực ra là nó đang thương yêu mình, đang tiếp cho mình nguồn năng lượng tự nhiên tích cực mà con người ngày càng ít trao cho nhau?

    Những con quỷ nhỏ không bao giờ ngừng hi vọng và cảm hóa chúng ta mỗi ngày, cho tới khi chúng ta bé nhỏ lại tí hin, ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng như mấy đứa con của chó Gin, mặc cho giông bão ngoài kia thế nào, Gin ngơ ngáo khẳng định rằng mọi thứ vẫn sẽ ổn. Và chúng ta sẽ lành và bình yên như những con chó con...

    Một kết nối với tự nhiên

    Chuyện kể rằng con vật nào cũng có những hiểu biết sâu xa về đất trời, cũng có những giác quan nhạy cảm vô ngần với những biến động của thiên nhiên. Chuồn chuồn bay thấp bay cao báo trời mưa nắng, đàn kiến nháo nhác báo lụt sắp về, hay đàn đàn lớp lớp thú vật bỏ chạy khi núi rừng lên cơn phun lửa động đất.

    Con người, ngày xưa có lẽ cũng thế, cũng biết “trông trời trông đất trông mây/Trông mưa trông nắng trông ngày trông đêm”, cho tới một ngày người ta phát minh ra cái... máy lạnh, đóng cửa lại và cắt đứt sợi dây liên hệ với tự nhiên.

    Và trong căn phòng lạnh lẽo khô héo đó, trái tim người ta bắt đầu héo khô dần đi. Tự kỷ, trầm cảm và nhiều thứ bệnh thời hiện đại theo đó mà xuất hiện. Hãy ngừng nói chuyện với cái điện thoại thông minh, mà hãy bắt đầu cuộc trò chuyện nhiều năng lượng hạnh phúc hơn với những con quỷ nhỏ quanh mình, và sẽ thấy rằng mình đang được yêu thương nhiều hơn bao giờ hết...


    http://tuoitre.vn/tin/nhip-song-tre/20170618/di-ca-phe-ngam-sai-gon-xua/1333488.html

    http://cuoituan.tuoitre.vn/tin/20170615/hay-di-dau-do-voi-con-minh/1331952.html
     

Share This Page