1. Forum VietMBA đã được nâng cấp lên version mới. Mọi thông tin, báo lỗi và góp ý xin vui lòng post tại topic ⚠ Thông báo nâng cấp forum và danh sách các vấn đề phát sinh.

Chuẩn bị tâm lý cho những biến cố

Discussion in 'Chia sẻ buồn vui' started by nvha, Mar 18, 2010.

  1. nem

    nem Member MBA Family

    Joined:
    Jan 28, 2007
    Messages:
    693
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Summit Education Services
    Undergrad major:
    East Asian Studies
    MBA (intent) major/School:
    Entreprenership
    Nhung nói cũng có lý :) Có lẽ vì trót là người của công chúng và người được mến mộ thì việc gì họ làm cũng có thể được coi là ảnh hưởng tới người khác. Tuy nhiên, tớ vẫn cảm thấy là nếu HTL không cố tình để lộ clip sex, không chủ định làm gián đoạn bộ phim thì cô ấy không nhất thiết phải xin lỗi ai cả. Thông điệp của Vàng Anh trong phim là thông điệp của người viết kịch bản, của đạo diễn chứ không phải thông điệp của cá nhân HTL.

    Tớ thì vẫn thích nghĩ là nếu không trộm cắp, giết người, lừa đảo và làm những việc có nature tương tự, ảnh hưởng trực tiếp và nguy hiểm với người khác thì khó có thể coi là có tội. Quyền riêng tư cá nhân của 1 người bị xâm phạm, cuộc sống bị đảo lộn, nếu HTL đã tự vẫn thì chắc có lẽ rất nhiều người nên cảm thấy guilty về những hành động extreme của mình.

    Hihi, nhưng không nên bàn sâu về vấn đề đúng sai này nữa. Tớ thích 1 góc nhìn từ bài báo là HTL đã đứng dậy được sau khi trải qua 1 thời gian khó khăn đến như vậy. Dù tớ chưa bao giờ thích hay không thích HTL từ góc độ cá nhân, tớ khá khâm phục chuyện em ấy tiếp tục lên sân khấu và chiến đấu :)
     
  2. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    Chị nghĩ rằng Hoa không nhận ra hay không để ý rằng vai diễn của HTL lúc đó trong Nhật Ký Vàng Anh đang được xây dựng như 1 hình mẫu đối với các em nhơn nhớn. Rất nhiều các em nhỡ nhỡ bé bé đang gắn kết hình ảnh của chị HTL với vai diễn Vàng Anh, 1 cô bé học giỏi, ngoan ngoãn. Chưa hết hình ảnh của HTL ở ngoài đời cũng được xây dựng như thế, trả lời báo chí thấy toàn em còn tập trung vào học, em chưa có bạn trai, vv và vv. Nếu vụ việc xảy ra với em Thủy Top (hay mấy em nào đó xây dựng hình tượng sexy) thì chắc dư luận (mà đa phần là các bậc cha mẹ) không nhảy dựng lên thế.

    Khi đã là hình tượng, muốn hay không anh phải chấp nhận những hệ lụy của nó đi cùng với danh tiếng. Vì nếu không chấp nhận thì đừng dấn thân vào ngành đó. Sự đòi hỏi của xã hội đối với 1 diễn viên, 1 cô hoa hậu, hay 1 nhân vật đại diện cho 1 nhóm người nào đó luôn cao hơn 1 người bình thường. Nếu lựa chọn danh tiếng, tiền bạc và nhiều thứ nữa, thì phải chấp nhận rằng mình sẽ chịu sự phát xét và đánh giá của xã hội hơn nhiều khi mình chả là ai cả. Vì cái ảnh hưởng của những hành động này nó không chỉ giới hạn ở cá nhân người đó nữa.

    Nên trong trường hợp này chị nghĩ em HTL có thể không cần xin lỗi cả xã hội vì việc riêng của em ấy, nhưng xin lỗi khán giả của em ấy (những người đã tôn vinh và gắn kết hình tượng trong sáng với em ấy) là đúng. Đừng nói là em ấy không biết mọi người nghĩ thế nào, hay em ấy có định xây dựng hình tượng trong sáng đâu.

    Còn chuyện quá khích có người làm những việc vô văn hóa thì ở đâu cũng có người nọ người kia. Nhưng chị vẫn nghĩ nếu nhìn sang hàng xóm thì dư luận Việt Nam cũng chưa phải là kinh khủng lắm. Nhìn thử Chung Hân Đồng xem, có phải lỗi của cô ấy không?
     
  3. nem

    nem Member MBA Family

    Joined:
    Jan 28, 2007
    Messages:
    693
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Summit Education Services
    Undergrad major:
    East Asian Studies
    MBA (intent) major/School:
    Entreprenership
    Cái này không phải em không nhận thấy hay không để ý là Vàng Anh được xây dựng là 1 role model cho các em tuổi teen đâu ạ. Em chỉ nghĩ rằng Vàng Anh là nhân vật trong phim, còn HTL là người thực và theo em thì diễn viên có cuộc sống riêng của họ và không có obligation phải sống đúng như hình tượng họ diễn. Nếu khán giả đặt quá nhiều kỳ vọng và nhầm lẫn giữa con người thực và nhân vật rồi thất vọng thì đó không hẳn là lỗi của diễn viên.

    Em hoàn toàn hiểu ý của chị Phương Anh. Tuy nhiên, quan điểm của chị em mình ngay từ đầu đã có sự khác biệt rồi ạ.
    Có lẽ vì em là người thiên về chủ nghĩa cá nhân nhiều hơn :) Đúng là sống phải có cộng động, rồi việc gì mình làm cũng có mối quan hệ với người khác. Tuy nhiên, đôi khi đòi hỏi từ công chúng quá lớn, expectation quá cao thì sẽ là một khó khăn lớn cho diễn viên, là trở ngại cho việc họ có 1 cuộc sống bình thường như bao người khác. Dù có yêu nghệ thuật và vì nghệ thuật đến mấy thì đầu tiên họ vẫn là con người và họ cũng có thể có mistake và có lẽ nên có được cái nhìn thông cảm bao dung hơn từ khán giả. Cái này em không nói riêng trường hợp HTL vì em không hâm mộ mà cũng không ghét em này. Nhưng em nhận thấy cái nhìn của nhiều người với giới ca sĩ, nghệ sĩ là tương đối khắt khe.
     
  4. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    Chị thì cũng chả khoái tranh luận gì về em HTL này lắm, nhưng chị nghĩ trong chuyện này không hẳn bởi vì khán giả luôn expect diễn viên phải sống đúng như vai diễn nhưng rõ ràng nếu là 1 vai diễn nổi bật hay quan trọng thì khán giả luôn associate người diễn viên với vai diễn đấy (đấy là lý do vì sao chọn những nhân vật đóng Evita, hay Elisabeth Taylor, hay các nhân vật yêu nước này nọ việc tuyển diễn viên luôn diễn ra khắt khe và với sự theo dõi của cả dư luận). HTL vào lúc đó được xây dựng hình tượng ngoài đời cũng giống như 1 hình tượng Vàng Anh, hơn nữa phim là cho các em nhớn nhớn, vốn cực kỳ hay associate diễn viên với vai diễn, chính vì thế mà nó mới gây quan ngại cho các bậc phụ huynh. Nếu như băng sex này lộ từ trước phim Vàng Anh em có nghĩ HTL sẽ được vào vai này không? Vậy nên không thể nói người ta buộc phải tách biệt giữa diễn viên và vai diễn khi bản thân vai diễn sử dụng hình ảnh của diễn viên để tiếp thị.

    Không chỉ ở Việt Nam, em còn nhớ cô hoa hậu bị tước ngôi của Cali khi nói thẳng thắn suy nghĩ của cô ấy về quan hệ đồng giới đã bị dư luận phản đối thế nào. Và rất nhiều người đòi cô ấy phải xin lỗi dù thực tình ra mà nói trong chuyện đó chị thấy cô ấy còn vô tội hơn nhiều. Rõ ràng cô ấy nên hiểu là cô ấy không thể được ngôi hoa hậu khi phát biểu như vậy, nhưng về lỗi cô ấy không có lỗi. Nhưng hãy nhìn xem dư luận đã phản ứng thế nào.

    Đấy là nhìn nhận của chị để giải thích về phản ứng dư luận đồi với em HTL thôi, chị cho rằng sự khắt khe của dư luận có cái lý của nó. Còn cá nhân chị cũng không quan tâm đến em này quá, và chị cũng cho là em ấy có thực tài.
     
  5. tieuphong

    tieuphong Member MBA Family

    Joined:
    Oct 23, 2006
    Messages:
    277
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Saigon
    Current employer/school:
    none
    Undergrad major:
    DHSP
    MBA (intent) major/School:
    marketing and strategy
    Well, đang nói về cách đối phó khủng hoảng, sao lại quay sang "sếch" nhỉ?

    Các bác có kinh nghiệm có thể chia xẻ những dos and don'ts khi turn around 1 bad division. Personal stories are extremely appreciated!
     
  6. Quang

    Quang Pocketful of Sunshine Administrator MBA Family

    Joined:
    Sep 27, 2006
    Messages:
    3,777
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    Millington, New Jersey. USA
    Current employer/school:
    Pfizer Consumer Healthcare
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    Marketing
    Thế bạn Hoa và PA đang tranh luận xem dư luận nên nghĩ thế nào về trường hợp HTL à? :D
     
  7. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    He he, bác không nên chẻ hoe ra thế. Tranh luận ở đây là dư luận có khắt khe quá không và họ có lý do để làm thế không. Chứ còn họ nghĩ THẾ NÀO hay NÊN thế nào thì báo cáo là em không có tham vọng làm luận án tiến sĩ trường hợp này.
     
  8. AnnieLinh

    AnnieLinh Member MBA Family

    Joined:
    Aug 5, 2009
    Messages:
    278
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    USA
    Current employer/school:
    GSU
    Undergrad major:
    Accounting
    MBA (intent) major/School:
    Accounting
    "Turn around 1 bad division" là cái gì hả anh Phong? Em ngồi nghĩ mãi không biết nó nghĩa là gì?
     
  9. nem

    nem Member MBA Family

    Joined:
    Jan 28, 2007
    Messages:
    693
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Summit Education Services
    Undergrad major:
    East Asian Studies
    MBA (intent) major/School:
    Entreprenership
    Hihi, chắc anh Nhân đánh nhầm decision hoặc situation?
     
  10. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,780
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Một bộ phận của Công ty có vấn đề và cần sự thay đổi và giải pháp để vực nó lên ?
     
  11. tieuphong

    tieuphong Member MBA Family

    Joined:
    Oct 23, 2006
    Messages:
    277
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Saigon
    Current employer/school:
    none
    Undergrad major:
    DHSP
    MBA (intent) major/School:
    marketing and strategy
    Oh, tiếng Anh dạo này rusty quá, nếu nói bộ phần làm ăn không tốt thì chắc là ill-performing division?
     
  12. newhaven07

    newhaven07 <span style="font-weight: bold;">Winner - Gold Mem MBA Family

    Joined:
    Apr 7, 2007
    Messages:
    2,240
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    New Haven/ U.S.
    Current employer/school:
    University of Connecticut
    Undergrad major:
    Business
    MBA (intent) major/School:
    To be decided
    Câu hỏi này của em Nhân là 1 câu hỏi khó. Cái này sách vở viết nhiều, nhưng thực tế theo chị nghĩ đa dạng và phức tạp hơn nhiều. Xin được chia sẻ chút suy nghĩ trà dư tửu hậu từ góc độ người mới học nghề finance.

    Theo mình nghĩ, bước đầu tiên và cũng là bước quan trọng nhất là xác định vấn đề nằm ở đâu, mức độ nghiêm trọng như thế nào. Bước này tưởng dễ nhưng không dễ tí nào vì có nhiều khi vấn đề thật bị che lấp mất bởi các vấn đề nhỏ khác, và vì vậy đòi hỏi mình phải unlayer.

    Có lẽ việc phân tích và hệ thống hóa/ prioritize các vấn đề sẽ là bước tiếp theo. Làm sao để cân đối vấn đề short term nhưng urgent và long term là một thách thức lớn.
     
  13. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,780
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Ba lần biếng… sống

    Nghệ sĩ Bạch Tuyết: Người nổi tiếng như người lướt ván!

    http://thethaovanhoa.vn/326N2010083...tuyet-nguoi-noi-tieng-nhu-nguoi-luot-van!.htm

    NSƯT Bạch Tuyết mở đầu mùa báo hiếu Vu Lan Nghệ sĩ Bạch Tuyết làm “trường ca cải lương” về Trần Nhân Tông NSƯT Bạch Tuyết và những người bạn “chung sức chung lòng” vì đồng bào miền Trung(TT&VH Cuối tuần) - “Người nổi tiếng như người lướt ván, phải có kỹ thuật thăng bằng để có thể lướt trên ngọn sóng, xuyên vào lòng con sóng, nếu không biết cách giữ thăng bằng tất phải té, bị hất khỏi ván thôi. Và tôi cũng phải học cách giữ thăng bằng khi đứng trên ván”. Tiến sĩ, NSƯT Bạch Tuyết đã chiêm nghiệm như thế về cuộc đời nhiều thành công nhưng cũng đầy sóng gió của mình.

    Ba lần biếng… sống

    * Mới theo nghề đã trở thành đào chánh, chưa đầy 5 năm đã gặt hái được tất cả vinh quang với những giải thưởng danh giá nhất, được gọi bằng mỹ danh “cải lương chi bảo”, được săn đón, chèo kéo với cát sê cao ngất - hiếm người được đời ưu ái như chị…?

    - Trong đời tôi, bất hạnh lớn nhất là mất mẹ sớm, từ năm mới 8 tuổi. Nhưng đấy cũng là đại hạnh vì nhờ sự bất hạnh đó mà tôi nhận ra cuộc đời là phù du, mới có đó rồi sẽ mất đó, không có gì là bất biến, là tồn tại vĩnh viễn cả. Vì thế tôi tiếp nhận những thành công, những vinh quang, những lời tán tụng, khen ngợi với sự tỉnh táo, với tâm lý bình thản, cân bằng. Ngày trước, trong đoàn hát, đào kép chánh ít khi chơi với vệ sĩ, vũ nữ (diễn viên quần chúng) nhưng tôi lại chơi thân và học hỏi được nhiều điều từ những nhân vật âm thầm, lặng lẽ ấy…

    * Có nghĩa chị không gặp khó khăn khi đối mặt với áp lực của một người đứng trên đỉnh vinh quang?

    - Khi nổi tiếng thì cả cuộc đời phải sống với áp lực, phải sẵn sàng chịu mọi tai bay họa gởi thôi, đó là quy luật. Có cái này thì phải mất cái kia. Bạn nổi tiếng, được nhiều người yêu mến, ngưỡng mộ, kiếm được nhiều tiền… thì ngược lại bạn cũng có thể đánh mất những điều quý giá như cuộc sống bình thường, thời gian bên gia đình, bạn bè, những niềm vui riêng… Tôi hiểu ra điều này là nhờ triết học Phật giáo: không có gì là toàn bích, thiện - ác phải song song tồn tại. Tuy nhiên đó là chuyện về sau chứ hồi trẻ tránh sau khỏi khủng hoảng. Tôi rất thông cảm với làn sóng tự tử của những diễn viên, ca sĩ Hàn Quốc, Nhật Bản hiện nay vì tôi đã từng trải qua, trong 10 năm đầu của sự nghiệp tôi đã tự tử đến ba lần.

    * Ba lần tự tử? Tại sao?

    - Lúc đó tôi cảm giác mình như cái hỏa tiễn vậy, phóng nhanh quá mà bệ phóng không chắc thì vừa bay lên là bệ nổ tan tành, không có chỗ về nữa. Mặc dù đã làm việc như một cái máy 24/24 nhưng khi bạn quá nổi tiếng thì xã hội lại đòi hỏi ở bạn tới những 48 tiếng và bạn như bị đốt cháy trong cái khoảng thời gian ảo đó. Chỉ có công việc, không có bạn bè. Và thế là không nghĩ ngợi gì sâu xa hết, tôi thấy thế giới này mệt quá, mình làm biếng quá nên muốn nằm xuống và ngủ thôi. Mà trời run rủi sao cả ba lần tôi tìm đến cái chết thì bạn bè đều phát hiện được mà cứu sống. Nghĩ lại thấy mình quá may mắn và thực sự biết ơn họ.

    * Vậy lý do gì khiến chị quyết định không chết nữa?

    - Ba lần tự tử mà không chết tôi thấy chắc số mình chưa chết được thì phải nghĩ cách sống thôi, mình không tính được thì thôi để ông trời tính vậy. Người nổi tiếng như người lướt ván, phải có kỹ thuật thăng bằng để có thể lướt trên ngọn sóng, xuyên vào lòng con sóng, nếu không biết cách giữ thăng bằng tất phải té, bị hất khỏi ván thôi. Và tôi cũng phải học cách giữ thăng bằng khi đứng trên ván.

    Chuyện về những người đàn ông

    * Đến tận hôm nay, những khán giả mộ điệu cải lương vẫn dành nhiều tình cảm cho cặp “sóng thần” Hùng Cường - Bạch Tuyết. Giữa anh chị có chuyện “tuồng giả tình thật” không?

    - Ngày đó, những vở tuồng tôi hát với anh Hùng Cường tạo hiệu ứng khán giả rất tốt, khán giả đến lớp lớp như … sóng thần vậy nên báo giới mới gọi là cặp “sóng thần” Hùng Cường - Bạch Tuyết. Hùng Cường là một người cực kỳ giỏi. Trước khi đến với cải lương anh ấy là ngôi sao tân nhạc, là tài tử điện ảnh. Khi hát cùng anh thì tôi cũng được cả khán giả của anh biết đến và yêu thích, và anh cũng là cơ sở để tôi bước qua điện ảnh. Đó là một con người tài hoa, có tri thức, đam mê nghề, hết sức nghiêm túc. Với một người như vậy, lại làm việc chung thì không cớ gì lại không đem lòng yêu mến được. Nhưng con người tôi lạ lắm. Tôi nhớ có lần nói với anh ấy: “Em rất thương anh, quý anh. Mọi khán giả yêu anh, muốn được gần gũi anh, muốn được anh yêu. Em lại được anh yêu trong nghệ thuật, em muốn mãi giữ những cảm xúc đẹp, thanh khiết này trong tuồng để dâng hiến cho khán giả”. Phải đấu tranh nội tâm và kiềm chế dữ lắm chứ. Rất may là không có chuyện gì xảy ra nếu không chưa chắc cảm xúc và hình ảnh của chúng tôi trong nhau lại đẹp như thế.

    * Chị không tự tin về mình sao?

    - Anh Hùng Cường rất thương tôi và cũng hỏi không hiểu sao tôi lại cứng rắn như thế, nhiều lần chúng tôi “choảng” nhau mà. Tôi cười nói: “Bồ ông toàn người đẹp mà có ai ông yêu quá sáu tháng đâu. Tui đã không yêu thì thôi, chứ dính rồi thì tôi yêu hết mình. Tui mà yêu ông thiệt rồi lỡ bị ông bỏ chắc chết quá” (cười). Cái duyên của tôi không gắn với người trong nghề mà lại xuất hiện ở bên ngoài.

    * Chẳng hạn như trên sân cỏ, cựu danh thủ Phạm Huỳnh Tam Lang trong một bài báo đã tiết lộ như bị “sét đánh” khi lần đầu nhìn thấy chị...

    - Anh ấy chưa bao giờ nói với tôi vụ này cả (cười). Lần đầu gặp tôi chưa biết nhiều về anh ấy, chỉ nghe người trong đoàn nói đấy là một cầu thủ rất lừng lẫy thôi. Ấn tượng ban đầu của tôi đấy là một con người lịch lãm, tài hoa và rất lành. Đến hôm nay vẫn vậy dù xuất hiện ở đâu, ở vị trí nào anh ấy cũng được mọi người yêu mến và ngưỡng mộ. Thời gian đó, cũng không thiếu những đại gia, những người quyền quý theo đuổi nhưng ở cái tuổi ngồi cửa sổ thấy mình thay đổi được cả thế giới, tôi có những suy nghĩ rất khác: nếu lập gia đình thì tôi sẽ chọn một người tốt, đàng hoàng, không cần nhiều tiền, cả hai sẽ cùng gầy dựng. Nghề đào hát của mình dữ dội, bấp bênh quá, sáng nay ngủ dậy thấy bài báo đẩy mình lên tận mây xanh, vài bữa sau đã đạp mình xuống địa ngục, một nghề chứa quá nhiều sự bất ổn, cuộc sống không bình thường, tôi cần một người bạn đời bình thường “đầu đội trời, chân đụng đất”. Sau lần gặp gỡ với Tam Lang, tôi nghĩ nhiều về anh ấy và khi anh ấy cầu hôn thì tôi nhận lời ngay. Đó thực sự là một đám cưới đẹp trong mắt mọi người.

    * Nhưng cuộc hôn nhân ấy lại không ổn định như chị nghĩ?

    - Tôi chỉ thấy đời sống của anh ấy ổn định hơn mình thôi và đấy cũng là sai lầm. Cuộc sống và nghề nghiệp của hai chúng tôi quá khác biệt. 4, 5 giờ sáng anh ấy đã đi tập, rồi về trại, những trận đấu lớn thì phải cắm trại. Mình sáng đi tập tuồng, chiều đi thu đĩa, tối đi hát, khuya vẫn còn đóng phim. Nhiều khi về chỉ nhìn nhau rồi lại đi tiếp. Mình đi lưu diễn ngoài Trung thì chồng đá trong Sài Gòn, mình về Sài Gòn hát thì chồng đi nước ngoài đá. Vợ chồng mà hai đứa cứ như đầu sông, cuối sông vậy, dù có yêu thương nhau thì cũng khó mà chịu đựng mãi tình trạng này. Hơn nữa, bác sĩ nói tôi không thể có con. Tam Lang lại là người con rất có hiếu. Sau 3 năm, chúng tôi chia tay xem như cũng tạo cơ hội cho cả hai. Anh ấy có thể có một gia đình bình thường, một người vợ hiền hết lòng với chồng mà có thể phát triển sự nghiệp hơn nữa.

    Chuyện của chúng tôi diễn ra rất lặng lẽ nên đến hôm nay nhiều người gặp tôi còn hỏi Tam Lang khỏe không mà (cười). Trong đời tôi, có hai người đàn ông mà tôi phải học. Đó là ba tôi, người luôn hiểu và hết lòng ủng hộ con cái. Và Tam Lang, người không sính coi hát nhưng yêu con người thật của tôi chứ không phải vì tôi là nghệ sĩ.

    * Cuối cùng chị cũng đã tìm được hạnh phúc?

    - Tôi đến với người chồng sau như một sự tình cờ, có thể xem như chuyện đại gia với ngôi sao vậy. Với người bạn này, tôi có lòng biết ơn và tin cậy vì nhờ anh ấy mà tôi đi trọn được con đường học vấn. Anh ấy là một tấm gương, là động lực củng cố quyết tâm học tập của tôi. Sống với một người chồng tri thức đầy quá (anh ấy có 2 bằng tiến sĩ), nếu mình thiếu thì cũng vừa thôi... Và bất ngờ hơn nữa là cuộc hôn nhân này đã cho tôi một đứa con. Con trai tôi hiện đang làm việc cho một công ty lớn của Mỹ. Cháu sưu tầm những trích đoạn cải lương xưa thành băng để nghe trong xe, bạn bè hỏi thì cháu trả lời là “kinh của Việt Nam”.

    * Chị hài lòng với những gì mình đã đạt được?

    - Tôi hài lòng là đối với cải lương tôi vẫn là một người cần mẫn. Cuộc sống này giống như tuồng hát vậy, lên sân khấu tập cả tháng trời, mở màn ra hát là xong, cũ mèm rồi, nếu đem nó theo nữa thì còn gì là mới, tập tuồng khác thôi. Quan điểm của tôi sống và làm việc mới tồn tại. Bản thân mình không là gì cả cái quan trọng là công việc, sự làm việc của mình kìa.
     
  14. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,780
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Sau câm lặng là bão giông

    http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/400042/Sau-cam-lang-la-bao-giong.html

    Câu chuyện cuộc sống

    LTS: Tham gia Câu chuyện cuộc sống kỳ này, TTCT nhận được bài của một tư vấn viên học đường kể về một “trường hợp khó” mà chị từng gặp, nhưng giúp chị nhận diện được giới trẻ cần gì nhất vào những lúc khủng hoảng.

    Sau câm lặng là bão giông

    TTCT - Trong quá trình làm tình nguyện viên tư vấn học đường, Minh Thanh (tên đã được thay đổi) là một trường hợp mà tôi thấy khó giải quyết nhất và cũng là trường hợp điển hình nhất cho tình trạng trẻ vị thành niên tự tìm đến cái chết.


    “Em muốn biến khỏi cuộc đời”

    Tôi tới thăm Minh Thanh tại nhà riêng. Phòng của em tối, bừa bộn, ánh đèn vàng vọt. Em nằm trên giường, thấy tôi và mẹ em vào thì em quay mặt vào vách. Cổ tay em băng trắng, ánh mắt u tối và cô độc. Em trở nên câm lặng hơn một tuần rồi. Không một ai có thể khiến em mở miệng.

    Mẹ em kể rằng cách đây mười ngày, gia đình phát hiện em nằm trong nhà tắm, tự cắt cổ tay bằng dao lam, ngất xỉu trên vũng máu. Mọi người hốt hoảng đưa em đi cấp cứu, may mà cứu sống được vì vết thương không sâu. Từ bệnh viện về em lại tự vẫn bằng cách lựa lúc ban đêm vào bếp đóng cửa, mở khí gas. Mẹ em gọi hàng xóm phá cửa cứu em.

    Ra hiệu cho mẹ em rời khỏi phòng, tôi đến ngồi ở chiếc ghế thấp cạnh giường em và tự giới thiệu: “Cô là một tình nguyện viên tư vấn học đường và là bạn học với cô chủ nhiệm của em”. Minh Thanh im lặng, nhìn tôi một thoáng rồi lại quay mặt vào trong với một ý rõ rệt là cuộc nói chuyện giữa tôi và em chấm dứt và sự có mặt của tôi là vô ích. Em cũng đã từ chối dì ruột và mẹ như thế, thậm chí ném gối đuổi cả hai ra khỏi phòng. Có lẽ với tôi, chỉ cần tôi nói thêm vài câu nữa thì em sẽ ném cái gì đó vào tôi cũng nên.

    Với kinh nghiệm của mình, ngày tiếp xúc đầu tiên tôi chỉ ngồi cạnh em rất lâu rồi... về. Hôm sau tôi lại đến, hôm sau nữa, ngày nào tôi cũng chỉ im lặng, ra về thì để lại một câu: “Cô chỉ muốn là bạn của em”.

    Minh Thanh năm nay 15 tuổi, đang học lớp 9 một trường ngoại thành. Nhà có hai chị em. Cha mẹ ly hôn, em trai ở với cha, em sống với mẹ, cuộc sống khá chật vật. Em xinh đẹp và học rất giỏi. Em ít nói, trầm lặng, sống nội tâm. Nhưng vì xinh đẹp, học giỏi, lại thiếu cởi mở nên trong lớp em là đối tượng để bạn bè cô lập và bắt nạt. Những cô bạn gái hay nói xấu sau lưng em, lén lấy tập sách của em giấu đi, gọi em bằng những biệt danh mang tính xúc phạm và hay đồng lòng không chơi với em.

    Em hầu như không có bạn bè. Mẹ em là người nóng tính, đi làm về mệt thường la rầy em vì những chuyện vô lý. Em và mẹ nhiều lúc không thể nói chuyện được với nhau. Cuộc sống của em thật cô đơn và buồn tẻ. Mười ngày trước em gom tiền bỏ ống mua cho em trai một siêu nhân và đến nhà riêng của cha đón em trai đi chơi. Khi về, chính cha bảo em trai đem quà trả lại. Em gọi điện cho cha thì nhận được những lời chỉ trích, xua đuổi, cấm cửa...

    Nhưng nguyên nhân chính dẫn đến việc mất kiểm soát bản thân của Minh Thanh là việc cô bạn ngồi cạnh tung tin em đang cố tình “cướp” bạn trai của cô ấy. Cô bạn còn nhắn vào máy em những lời độc ác. Như không thể chịu đựng hơn nữa nỗi cô đơn cùng cực, em tìm cách “biến khỏi cuộc đời” - như sau này em tâm sự với tôi.

    Phần lớn các trường hợp trẻ vị thành niên tự vẫn xảy ra với những em có hoàn cảnh đặc biệt như cha mẹ ly hôn, gia đình không hòa thuận, giáo dục con bằng bạo lực, cha nghiện rượu...

    Sự cô lập, tẩy chay với người lớn chúng ta đã là một điều không thể chịu đựng, huống hồ là một đứa trẻ. Trong môi trường học đường, sự cô lập, tẩy chay đối với một ai đó chính là hình thức bạo lực tinh thần có sức phá hủy lớn nhất. Nó như một bản án không lời tuyên và không thời hạn, dai dẳng và độc ác, đẩy nạn nhân tới tình trạng kiệt quệ về tinh thần và sức lực.

    Với một học sinh nam bị cô lập do giọng nói, hình dáng khác biệt thường dẫn tới đánh nhau mà nạn nhân bị cô lập lại thành hung thủ. Với một học sinh nữ, khi trở thành đối tượng của tình trạng cô lập, các em thường tìm đến việc tự hủy hoại bản thân.

    Cuộc gặp sau chuyến thăm thứ năm

    Lần đến thăm thứ năm, tôi tặng Minh Thanh cuốn sách Khát vọng sống để yêu của Nguyễn Hồng Công rồi về. Hai hôm sau, vào buổi tối, Minh Thanh gọi điện cho tôi, nói đã đọc sách, hỏi có thể gặp tôi không. Tôi rủ em ra quán cà phê. Tôi rất vui khi em quyết định nói chuyện lại với những người xung quanh, và em chọn tôi là người mở đầu cho sự việc này. Nói cho cùng, em cần ai đó để tâm sự, để lắng nghe, để hiểu và đồng cảm với em.

    Tôi cũng không “lên lớp” với em rằng tự tử là hành động dại dột. Tôi chỉ lắng nghe, lắng nghe và lắng nghe. Khi đã khá thân thiết, tôi khuyên em cần quý trọng cuộc sống của chính mình và làm điều gì tốt cho cuộc đời này thay vì chối bỏ, chấm dứt nó.

    Giải pháp để một trẻ vị thành niên như Minh Thanh không tái tự vẫn không hề đơn giản. Tôi đã phải làm việc với mẹ em, với cô chủ nhiệm của em, với bạn bè cùng lớp. Mẹ em phải đối xử nhẹ nhàng, tôn trọng con và phải dành nhiều thời gian trò chuyện cùng con. Cô chủ nhiệm cần theo dõi, lắng nghe các em. Các em học sinh cùng lớp phải cùng thảo luận rồi đưa ra những phương pháp giúp Minh Thanh vượt qua giai đoạn với em là rất khó khăn. Cũng may là các bạn của Minh Thanh giờ đây đã nhận ra tác hại của việc mình làm và trở nên có thiện chí.

    Nếu Minh Thanh có kỹ năng giao tiếp tốt thì sự cô lập chắc không xảy ra với em. Nếu chương trình học phổ thông có nhiều hoạt động ngoại khóa để học sinh có điều kiện thông hiểu và chia sẻ thì các bạn Minh Thanh đã không có những đối xử bất công với em.

    Nếu nhà trường thành lập những câu lạc bộ kỹ năng sống, câu lạc bộ du khảo, câu lạc bộ bảo vệ môi trường xanh, câu lạc bộ công tác xã hội... để các em có điều kiện vui chơi giải trí lành mạnh, giải tỏa năng lượng, trải nghiệm cuộc sống thì các em sẽ sống tốt hơn. Nếu trường Minh Thanh học có nhân viên tư vấn học đường thì càng hay hơn nữa, việc đáng tiếc chắc không xảy ra.

    Nhưng những mong ước thiết thực này chắc còn lâu lắm mới thành hiện thực rộng rãi trong toàn xã hội.

    “Người lạ trong nhà”

    Trẻ tự tử có nhiều nguyên nhân. Ở lứa tuổi vị thành niên, tư tưởng, tình cảm của các em có nhiều xáo trộn. Các em thường thấy uể oải, chán nản do thay đổi hormone. Các em lại thường giấu kín tư tưởng, tình cảm, thu mình vào thế giới riêng đến nỗi trong một cuốn sách nói về lứa tuổi này, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc dùng nhóm từ “người lạ trong nhà” để chỉ sự biến đổi tâm sinh lý của các em. Do đó, đôi khi chỉ một câu nói lộ ý xúc phạm, một câu rầy la của cha mẹ cũng có thể khiến con mình tìm cách quyên sinh.

    Sự thất bại trong học tập, trong tình cảm riêng tư cũng có thể dẫn các em đến việc làm dại dột. Tuy nhiên trong bài viết này, tôi chỉ muốn nhấn mạnh đến một trường hợp không phải là cá biệt, thường xảy ra với một số em gái có chút nhan sắc và học giỏi: ngay từ độ tuổi 14, 15 những em gái này bị bạn bè cùng phái cô lập và tìm nhiều cách gây tổn thương.

    Minh Thanh là một ví dụ. Sau Minh Thanh tôi còn gặp hai trường hợp tương tự.

    BẢO NHI (tư vấn viên học đường)

    __________

    Phản hồi

    Hãy biết rõ mình

    Tôi đã ra trường, đã đi làm, cuộc sống dần ổn định. Nhưng tôi rất hiểu câu chuyện của các bạn (xem TTCT từ số ra ngày 15-8-2010) bởi tôi cũng từng trong hoàn cảnh đó.

    Năm đó, tôi đặt bút viết vào nguyện vọng 1 ngành báo chí của Đại học KHXH&NV. Tôi không chắc lúc đó mình có yêu nghề báo hay không, cũng không hề biết mình hợp hay không, chỉ đặt bút và viết. Tôi không luyện thi đại học. Tôi biết sức mình có hạn, thi đậu không nói gì, nếu thi rớt tôi sẽ làm mẹ phí đi một khoản tiền, mà thời điểm lúc đó mấy trăm ngàn đồng là rất lớn, nhà tôi lại đông chị em.

    Tôi tự ôn luyện ở nhà. Đến ngày thi, tôi cũng vác balô lên đường. Năm đó tôi rớt đại học. Mặc dù biết trước, tôi vẫn rất hụt hẫng, mình chọn sai con đường. “Năm nay chỉ thi chơi thôi, năm sau sẽ cố gắng ôn tập để thi đậu đại học”, tôi đã nghĩ như vậy.

    Nhưng thấy ba mẹ buồn tôi thật không đành tâm, xin ba mẹ học ở những trường dân lập thì chị tôi phản đối vì học phí quá lớn. Nghĩ đi nghĩ lại tôi đăng ký xét tuyển nguyện vọng 2 và xét tuyển các trường trung cấp.

    Nhỏ bạn gần nhà cũng như tôi, rớt đại học nhưng nhận được vô số giấy mời nhập học của các trường dân lập và trung cấp. Còn tôi đợi chờ mãi vẫn không có gì. Lúc đó, không ai bên cạnh nói cho tôi biết rằng “đại học không phải là con đường duy nhất vào đời”, cũng không ai bên cạnh động viên và tư vấn cho tôi những nguyện vọng khác, con đường khác. Tôi chỉ có một mình. Tôi không dám nghe ngóng thông tin từ bạn bè, sợ rằng mình lại bẽ bàng.

    Tôi thất vọng về bản thân và thật sự rất hối hận vì mình đã không cố gắng thật nhiều, thế nhưng trong đầu tôi chưa hề có suy nghĩ mình sẽ tìm đến cái chết. Đó là cách giải quyết quá tiêu cực. Có lẽ cũng nhờ suy nghĩ đó mà tôi vững vàng hơn. Rồi tôi cũng đậu nguyện vọng 2 vào cao đẳng. Tôi thở phào cho số phận của mình. Cao đẳng thì đã sao chứ, ít ra tôi vẫn có thể đến giảng đường, chưa kể chỉ học ba năm là tôi sẽ ra trường trước bạn bè.

    Việc dám nhìn thẳng vào năng lực của mình cũng giúp tôi chống chọi với thực tế khắc nghiệt này. Tôi nghĩ điều quan trọng là đừng tạo áp lực cho mình. Gia đình có thể kỳ vọng vào chúng ta nhưng bản thân chúng ta hãy thật bình tĩnh và suy xét về mọi khía cạnh.

    Nếu ngày đó tôi vẫn đợi chờ để sang năm thi tiếp cũng chưa hẳn tôi có thể đậu. Sau một năm dù có ôn luyện thì ý chí và kiến thức cũng mai một, điều quan trọng hơn là tôi biết rõ mình không có khả năng.

    Đại học không là cánh cửa duy nhất bước vào đời...

    CHI LÊ

    http://phienbancu.tuoitre.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=102396&ChannelID=449

    Thứ Ba, 11/10/2005, 07:15 (GMT+7)

    Câu chuyện văn hóa: Chuyện cái cặp

    TT - Chuyện bắt đầu trong nhà nghệ sĩ Kim Cương. Ngày nọ, chợt thấy chị giúp việc của mình ngồi khóc, Kim Cương gặng hỏi thì chị đưa ra một lá thư. Nét chữ trẻ con. Thằng bé con chị người làm viết rằng nó muốn bỏ học.

    Người mẹ khóc vì thằng bé mới có chín tuổi, học lớp 4, và chị đi làm chỉ vì muốn con được học hành nên người. Gặng nữa thì ra cớ sự: thằng bé (tạm gọi là A) học giỏi, được trao phần thưởng học sinh xuất sắc, gồm một cặp sách và mấy cuốn tập.

    Nhưng bỗng dưng cô giáo chủ nhiệm của nó gọi lên, bảo rằng bạn B - tạm gọi là thế - cùng học trong lớp cũng được điểm cao nhưng không có phần thưởng, vậy hãy giữ lấy mấy cuốn tập, còn cặp sách thì đưa cho bạn.

    Thằng bé đưa cái cặp - phần thưởng của mình - cho bạn. Rồi nó thấy rằng như thế là không công bằng. Hụt hẫng. Mất lòng tin. Nó viết thư đòi bỏ học bán vé số phụ mẹ, vì có học giỏi cũng chẳng ích gì...

    Kim Cương bất bình. Bà điện thoại xin gặp cô hiệu trưởng, hẹn một buổi ghé thăm trường. Và bà tự lái xe đến thật. Đến nơi, bà đưa ra lá thư của thằng bé. Cô hiệu trưởng tá hỏa, gọi cô chủ nhiệm. Cô chủ nhiệm cũng tá hỏa: “Em xin lỗi, em sơ ý. Vì thằng bé kia cũng học giỏi mà lại không có phần thưởng. Em sẽ lấy lại cái cặp từ B đưa cho A”.

    Kim Cương càng bất bình. Lấy cặp của A cho B là làm tổn thương một đứa bé. Lấy lại của B đưa cho A, tự dưng khiến thêm một thằng bé nữa tổn thương. Liệu có "sư phạm"?

    Lại tá hỏa: “Em xin lỗi, cặp phần thưởng trường cho in logo, tên trường trên đó, số lượng có hạn, sau khi phát phần thưởng đã... hết mất rồi, hay là để em đi mua cái cặp khác đưa cháu?”.

    Nữ nghệ sĩ nén giận. Nếu đơn giản chỉ là đi mua cặp thì bà đâu phải đến trường. Vấn đề là làm sao cho thằng bé tìm thấy lòng tin vào sự công bằng. Nó còn nhỏ quá, với suy nghĩ rằng dù có phấn đấu hơn người mà chỉ cần một sự dàn xếp, mọi cố gắng sẽ thành vô nghĩa, nó lớn lên sao đây?

    Ít lâu sau đó, người giúp việc của Kim Cương gặp bà cảm ơn: cô hiệu trưởng đã cho đặt một cái cặp giống hệt cặp phần thưởng, giao cho cô chủ nhiệm đích thân gọi cháu lên tặng. Giờ thằng bé không còn đòi bỏ học bán vé số nữa. Nó đã vui vẻ đi học trở lại.

    Khi còn nhỏ, người ta dễ lấy lại lòng tin. Còn khi đã lớn mà chứng kiến bất công nhan nhản cho mình, cho người, liệu có dễ dàng "vui vẻ bỏ qua"? Nghĩa cử của nữ nghệ sĩ thật lớn cho một đứa bé, nhưng chỉ là muối bỏ biển so với vô vàn những ấm ức quanh ta. Nói vậy cũng chỉ để tự nhắc mình cố gắng hành xử công bằng, nhất là nếu đang ở địa vị trên trước...

    HOÀI HƯƠNG

    ***********************

    Ý kiến bạn đọc:

    Câu chuyện kết thúc giống như một câu chuyện cổ tích. Cậu bé ấy thực là may mắn. Trẻ con không phải là không biết gì đâu mà thực sự chúng cũng có tâm hồn rất nhạy cảm, thậm chí, những nhận thức mà người lớn không bao giờ nghĩ là nó có.

    Tôi nhớ hồi đó tôi mới học lớp 3 thôi đã hiểu chuyện cô giáo gà đề cho học trò học thêm ở nhà, còn lên lớp thì đối xử bất công với học sinh không học thêm (ví dụ như tôi nói chuyện với đứa có học thêm thì tôi sẽ bị phạt quỳ gối, còn đứa kia thì không).

    Những chuyện này đầu óc non nớt của tôi lúc đó nhận ra rõ hết, nhưng tôi không nói cùng ai cả. Còn bây giờ tôi thấy còn bi quan hơn trước cảnh các thầy cô cấp 1 quát mắng học trò những câu kiểu như: “Tao đánh chết mày bây giờ!”, “Sao mà mày ngu dốt quá!”… và còn nhiều câu kinh khủng hơn mà hoặc là chính tôi được nghe, hoặc chính tôi được kể lại từ những người dạy cùng trường kể về đồng nghiệp của họ.

    Sau này có con, chắc tôi phải thật cẩn thận chọn cho bé một thầy cô nào để khỏi làm vẩn đục tâm hồn thơ trẻ của bé…

    THÙY PHƯƠNG

    Tôi không biết phải biết nói như thế nào về cách hành xử của cô giáo trong câu chuyện này. Tôi muốn thay đổi một cái gì đó. Nhưng quá khó. Đây không phải là chuyện của một người, mà là câu chuyện văn hoá của một thời đại, của cả một xã hội. Nhưng như vậy, không có nghĩa là chúng ta làm không được.

    Còn rất nhiều người đối xử không công bằng với trẻ con. Còn rất nhiều ngôi trường, nơi đó, nhiều em học sinh phải khóc vì tuổi thân, vì bị phân biệt đối xử. Một ví dụ cụ thể, nhiều em học sinh vì nhà nghèo, chưa có tiền đóng các khoản tiền cho nhà trường, thì việc các em bị nêu tên trước tập thể lớp, trường là chuyện có thể xảy ra.

    Cảm ơn Nghệ sĩ Kim Cương, cảm ơn sự nhiệt tình của bà đã kịp thời khơi trong lại tâm hồn của một em bé, mà thủ phạm muốn tạo ra những vết mờ, nhập nhằng trong tâm hồn em lại chính là cô giáo của em. Lòng nhân ái thì rất nhiều người có, nhưng sự nhiệt tình làm đến nơi đến chốn như NS Kim Cương thì không phải ai cũng có được.

    Bạn, tôi và tất cả mọi người hãy đừng xem đây là những câu chuyện chung, bức xúc đó, cảm động đó, lại hờ hững, lại quên. Mỗi chúng ta hãy là một người có trách nhiệm, dù nhiều hay ít. Hãy cho các em sự công bằng thì mới còn hy vọng xã hội ngày mai mới có công bằng. Dù nhanh hay chậm, dù nhiều hay ít, hãy làm những điều tưởng chừng như là lý thuyết suông, thực tế chúng hơn cả cần thiết trong cuộc sống.

    DƯƠNG MINH TOÀN

    http://tuoitre.vn/PrintView.aspx?ArticleID=395330


    Tôi đã từng nghĩ đến cái chết


    Đọc các bài báo về những cái chết mùa thi, tôi thấy nghẹn lời vì mình cũng đã rơi vào cái hố sâu thẳm của những áp lực học hành đến độ từng nghĩ đến cái chết. Tôi kể lại câu chuyện này không chỉ để chia sẻ với các bạn trẻ cùng tâm trạng, mà còn muốn gửi đến những người lớn một lời trần tình hay có thể, một lời cảnh tỉnh..

    Minh họa: NGUYỄN NGỌC THUẦN

    Tôi thuộc lớp đầu tiên của thế hệ 9X. Bước sang lớp 12, chúng tôi đã không còn ngày nghỉ. Lịch học của tôi kín cả tuần với chính khóa, phụ đạo trên trường và ôn thi đại học tại nhà thầy cô. Vì ở quê, nên hầu hết chúng tôi không được định hướng về nghề nghiệp và lựa chọn ngành thi hay khối thi, tất cả thông tin đều từ cuốn cẩm nang thi đại học, những lời khuyên từ thầy cô... Ít thông tin, không rõ về ngành học cũng như nghề nghiệp tương lai, nhưng tất cả chúng tôi đều có chung quyết tâm: phải đậu đại học.

    Ở cái vùng quê miền Trung khắc nghiệt ấy, học là con đường duy nhất để chúng tôi đổi đời. Ở quê tôi, mỗi ông bố bà mẹ đều mang thành tích và bằng cấp của con cái ra làm điều hãnh diện. Thế nên chúng tôi rất sợ rớt đại học! Sợ lắm vì khi đó không chỉ bản thân mình bị tai tiếng, khinh miệt, mà cả gia đình mình cũng bị chê cười.

    Hoang mang...

    Đại học không phải là con đường duy nhất để thành công, và cũng không quyết định cả cuộc đời một con người!

    Vậy tại sao chúng tôi lại phải chịu đựng những áp lực lớn khủng khiếp như vậy?

    Là vì tương tai chúng tôi hay thực sự chỉ vì danh dự của gia đình và những quan niệm a dua sai lầm kiểu như “đại học là tấm vé thông hành vào đời”?

    Ở trường, tôi là học sinh khá giỏi 12 năm liền, lớp trưởng, cán bộ Đoàn gương mẫu. Một người luôn được thầy cô và gia đình tin tưởng như thế không thể rớt đại học. Nếu chuyện đó xảy ra, tôi cảm thấy bản thân mình không còn là gì cả: làm gia đình mất mặt, thầy cô thất vọng, mọi người cười chê. Nghĩ thế nên tôi học không dám nghỉ ngơi, chơi đùa, chỉ biết lao đầu vào học...

    Học mà vẫn lo sợ sẽ rớt đại học, tôi thầm tìm hiểu về việc đi xuất khẩu lao động để nếu rớt đại học tôi sẽ đi lao động 3 năm. Biết mình không đủ bản lĩnh để đối mặt với thất bại này, tôi phải sẵn sàng cho việc chạy trốn nếu thi rớt. Tôi đã từng chứng kiến tại nơi tôi ở có người tự tử vì thiếu nửa điểm đậu đại học, tôi ám ảnh và hoảng sợ vì điều đó!

    Tháng tôi ôn thi thì trời miền Trung cũng bước vào mùa mưa bão, những cơn mưa dầm, dai dẳng...không làm tôi bỏ buổi học nào. Trên chiếc xe đạp, tôi vẫn đều đặn chạy “sô”: sáng, chiều, tối. Bị cảm lạnh, nhưng tôi không dám uống thuốc vì sợ uống thuốc sẽ buồn ngủ. Một tháng trước kì thi, bố mẹ không cho tôi đụng vào bất cứ việc gì, tất cả công việc của tôi chỉ là học và học. Một ngày của tôi bắt đầu lúc 5h30 và thường kết thúc vào 2h sáng. Kết quả là tôi bị sốt và đau đầu triền miên.

    Đến ngày thi, để tránh những áp lực khi có bố mẹ đi cùng, tôi và Thư - bạn thân của tôi - đã quyết định tự vào thành phố dự thi.

    Và khủng hoảng

    Ngày lên xe, mẹ tiễn tôi bằng câu nói: “Con phải luôn nhớ là con đi thi bằng chính danh dự của cả gia đình”. Tôi nghe xong cắn môi và bật khóc. Con chỉ là con người bình thường thôi, và mọi thứ có thể vẫn xảy ra cơ mà mẹ.....

    Sát ngày thi, tôi gần như không thể nhớ bất cứ một công thức toán nào, dù đó là những thứ đơn giản như cos, sin... trong khi khối A là khối thi chính của mình. Tôi gần như hoảng loạn và mất phương hướng. Không thể gọi về nhà, vì sợ làm bố mẹ lo lắng và thất vọng, tôi chỉ còn biết cầm cự và cố gắng vượt qua kì thi một mình cùng Thư. Và tôi biết, dù lúc đó có gọi về thì tất cả những gì bố mẹ nói với tôi sẽ là “Con không được bỏ cuộc, học 12 năm chỉ đề chờ một kì thi, con phải đậu đại học”.

    Rồi chuyện gì đến cũng đến, đau đầu, sốt và tâm lí không ổn định, tôi thất bại ngay với môn thi đầu tiên: Vật lý! Tôi khủng hoảng tinh thần và suy sụp! Ngành tôi đăng kí năm trước đó lấy 21 điểm, chỉ một môn thất bại thôi khả năng đậu đã có thể không còn vì cả 3 môn khả năng của tôi đều ngang nhau.

    Kết thúc đợt một của kì thi đại học tôi hoàn toàn rã rời và kiệt sức, tất cả những gì tôi làm 2 ngày sau đó là nhốt mình trong phòng trọ và khóc..Nếu như tôi không thể đối mặt với bố mẹ, thầy cô...lo sợ cho “danh dự gia đình”, thì Thư sẽ không còn cơ hội được đi học, Thư bị gia đình ra điều kiện: trừ khi đó là đại học còn lại cao đẳng hay bất kì thứ gì khác thì ở nhà đi làm...Rồi cũng lấy hết bản lĩnh, thay vì bỏ cuộc, chúng tôi gạt nước mắt, tiếp tục bước vào kì thi đợt 2, nắm tay hứa với nhau sẽ cố gắng hết sức...

    Thi xong, tôi trở về nhà và mang theo một tâm trạng nặng trĩu. Tôi không dám xuống nhà thầy cô. Không dám ra ngoài nhiều vì sợ bị hỏi câu “Thi được không?”. Nếu tôi nói:”Không”, thì ngay lập tức:”Chắc nó rớt rồi nên vậy”, “Vậy mà cũng là học sinh khá giỏi!”, “Có ăn với học thôi mà cũng học không ra gì”.

    Ám ảnh dai dẳng

    Không những tôi, cả Thư cũng phải chịu đựng ánh mắt dòm ngó, những lời chửi mắng từ gia đình. Nửa tháng chờ đợi điểm cũng là khoảng thời gian chúng tôi sống trong sợ hãi, lo lắng cho số phận, tương lai mình. Ban ngày, phụ bố mẹ làm việc nhà, buổi tối hễ có thời gian rảnh là đứa này lại chạy sang nhà đứa kia chỉ để tâm sự và... khóc cùng nhau. Có những tối, tôi vừa khóc vừa cầm chai dầu xanh thoa lên những vết bầm của Thư. Nó bị ba đánh ngay cả khi chưa biết điểm chỉ vì nhỡ nói câu “con làm bài cũng tạm!”, cho đến bây giờ vết bầm ấy vẫn còn.

    Chúng tôi bàn nhau, nếu rớt đại học, Thư sẽ đi làm để lo cho 2 em. Còn tôi đã quyết định đi xuất khẩu lao động. Tôi muốn trốn tránh tất cả mọi người: gia đình, thầy cô, bạn bè, hàng xóm...

    Cũng đã có những lúc tuyệt vọng, hụt hẫng, tôi nghĩ đến cách giải thoát bằng cái chết. Chết đi sẽ không phải lo sợ về tương lai của mình nữa. Và người lớn sẽ hối hận, ăn năn. Sẽ không còn ai trách cứ chúng tôi về chuyện học. Nhưng tôi không đủ can đảm, tôi biết mình còn trách nhiệm với gia đình, tôi chết đi họ sẽ càng khinh thường gia đình tôi hơn.

    Cứ thế, ý nghĩ trốn chạy tra tấn tinh thần tôi, điều tôi có thể làm chỉ là chịu đựng và khóc. Nửa tháng chờ đợi điểm mà tôi như biến thành con người khác: không còn vui vẻ, hoạt bát mà thu mình lại, ít nói hơn, ít cười hơn, lúc nào cũng trong tâm trạng chờ đợi và lo lắng. Tất cả những thứ phải chịu đựng trong khoảng thời gian đó càng làm tôi có quyết tâm đi xuất khẩu lao động hơn.

    Ba năm là một khoảng thời gian không dài, nhưng nó đủ để lãng quên. Tôi sẽ bắt đầu lại từ đầu ở một vùng đất mới, nơi ấy người ta không biết tôi là ai, tôi có thể sống thoái mái, cố gắng làm việc, vừa có tiền lo cho bố mẹ, vừa có tiền tích lũy lo cho tương lai và chọn lựa làm những điều mình muốn. Tôi đã chuẩn bị cho chuyến ra đi đó...

    Thế rồi may mắn, tôi đậu khối D. Thư đậu một trường đại học và một trường cao đắng. Sau đó bố mẹ Thư ly hôn, hoàn cảnh khó khăn nên Thư đành chấp nhận học cao đẳng 3 năm để sớm ra trường lo cho các em.

    Giờ đây, mỗi khi nhớ lại khoảng thời gian khủng hoảng tinh thần ấy, tôi vẫn thấy sợ hãi. Nếu ngày ấy rớt đại học, có lẽ cuộc đời tôi đã rẽ sang con đường khác và có thể tôi đã mất gia đình và quê hương. Mỗi khi về quê, tôi lại thấy xót xa, khi những thế hệ sau chúng tôi vẫn phải tiếp tục chịu những áp lực học hành như chúng tôi trước đây.

    Đại học không phải là con đường duy nhất để thành công, và cũng không quyết định cả cuộc đời một con người! Vậy tại sao chúng tôi lại phải chịu đựng những áp lực lớn khủng khiếp như vậy? Là vì tương tai chúng tôi hay thực sự chỉ vì danh dự của gia đình và những quan niệm a dua sai lầm kiểu như “đại học là tấm vé thông hành vào đời”?

    ĐẶNG ANH (SV ĐHKHXH&NV TP.HCM)
     
    Last edited: Sep 15, 2010
  15. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,780
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Câu chuyện cuộc sống: Cảm ơn... cái tát

    http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/401211/Cam-on-cai-tat.html

    Ngày 19/09/2010, 11:08:09 (GMT+7)

    Câu chuyện cuộc sống

    Cảm ơn... cái tát


    TTCT - LTS: Câu chuyện thứ hai của tư vấn viên (xem TTCT số ra ngày 12-9) là về một trường hợp tự tử “hụt”. Để độc giả tiện theo dõi, chuyện được kể lại bằng ngôi thứ nhất, với sự cho phép của nhân vật

    Tôi sinh ra không biết cha mình là ai và lúc nhỏ tôi đã làm mẹ đau lòng bằng những câu hỏi: “Cha con đâu? Cha con là ai?”. Mẹ tôi đã chịu bao cực nhục khi một mình nuôi tôi lớn lên tại một làng quê nghèo khó xứ dừa Bến Tre. Khi tôi 16 tuổi, một người em bà con xa của mẹ muốn đưa tôi lên Sài Gòn để nuôi tôi ăn học đồng thời tôi có thể giúp việc nhà cho dì ấy. Mẹ không muốn xa tôi nhưng tôi kiên quyết xin đi, tôi muốn kiếm tiền và học cao hơn nữa để “trả lời” những người từng khinh khi mẹ con tôi nghèo khó.
    Câu chuyện của tôi
    Nhà dì ở ngoại thành, đó là một biệt thự xinh xắn, có vườn cây và hòn non bộ. Dì là kế toán của một công ty Hàn Quốc, dượng là một bác sĩ nhi khoa. Hai người có một đứa con gái 3 tuổi. Họ đối với tôi rất tốt. Tôi được dì cho đi học tại một trường cấp III gần nhà. Ngoài giờ học tôi nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa, giúp dì những việc lặt vặt.
    Trong trường tôi không có nhiều bạn bè và mang nặng mặc cảm con nhà nghèo. Một đứa bạn hàng xóm học cùng lớp tôi bí mật truyền tai cả lớp rằng tôi là một ôsin, thậm chí tôi không có cha... Tuy không ai xúc phạm tôi bằng lời nhưng những ánh nhìn, những lời bóng gió của họ làm tôi cảm thấy khó thở vô cùng.
    Trong cô độc như vậy, tôi quen một người bạn vong niên của dượng, một bác sĩ trẻ mới ra trường, làm cùng phòng khám buổi tối của dượng. Người bác sĩ trẻ này hay tới nhà dượng chơi cờ tướng. Mới đầu tôi gọi người ấy bằng chú, chú Nhâm, sau thân thiết tôi gọi bằng anh. Nhâm cao ráo và đẹp trai, giọng nói trầm ấm. Nhâm hay mua cho tôi những món quà vặt như bút viết, sách học, sôcôla, kẹp tóc... Nhâm hay đưa đón tôi, mời tôi đi ăn kem và khen tôi là một “tỷ muội xinh đẹp”. Tôi tự hào với tất cả bạn bè vì được hẳn một bác sĩ “trồng cây si” trước cổng trường.
    Rồi tình yêu đến thật nhẹ nhàng và ngọt ngào đến không ngờ. Nhâm nói yêu tôi. Tôi nói mình chỉ là một con bé nghèo khổ và ít học. Nhâm bảo tình yêu sẽ vượt qua tất cả mọi rào cản về tuổi tác và địa vị xã hội. Tôi ngưỡng mộ Nhâm vô cùng và nhận lời hẹn hò với anh.
    Quen Nhâm một thời gian tôi thấy anh không làm cùng phòng khám với dượng nữa, cũng không tới nhà dượng đánh cờ. Tôi hỏi, anh bảo làm chỗ khác thu nhập khá hơn. Ngẫm nghĩ thấy hơi vô lý vì không mấy ai rộng rãi về tiền bạc như dì dượng nên tôi có đem việc này hỏi dì. Dì bảo tôi hãy cẩn thận khi quen Nhâm, rằng Nhâm không phải người đàn ông nghiêm túc, Nhâm không còn làm cho dượng nữa vì vi phạm một số nguyên tắc đối xử với bệnh nhân mà dượng đề ra, nhận hoa hồng của hai hãng dược ngoại để móc túi người bệnh.
    Biết nhưng tôi cũng chẳng làm gì, vì đã yêu Nhâm mù quáng mất rồi. Tôi cũng đã nghe theo anh, hai ba lần trốn học rong chơi, cùng anh nếm trải cảm giác yêu đương trong những quán cà phê vắng.
    Một ngày kia tôi bệnh, nghỉ học ở nhà. Dượng đến bệnh viện, dì đi làm, em bé đi học. Một mình tôi nằm trong căn nhà rộng thênh. Có điện thoại, là Nhâm. Và anh đến thăm tôi. Nhà vắng, tôi lại nằm trong phòng riêng nên chúng tôi bắt đầu thân mật với nhau. Dượng bất ngờ về, có lẽ quên một thứ gì đó. Dượng trông thấy tất cả và đã đánh thẳng vào mặt Nhâm, gọi Nhâm là “đểu giả”, là “ăn cháo đái bát”.
    Nhâm không dám phản ứng mà lủi về thật nhanh. Kể từ hôm đó anh không liên lạc với tôi và không bắt máy khi tôi gọi. Một thời gian ngắn sau anh đổi cả số. Tôi rơi vào khủng hoảng nặng nề.
    Dì không la rầy gì tôi cả, dượng cũng vậy. Dượng gọi tôi vào phòng làm việc, nói cho tôi biết Nhâm chuẩn bị cưới con gái một người có chức sắc trong ngành y tế và chưa gì anh ta đã gây sức ép hại lại dượng, người từng giúp đỡ Nhâm những ngày mới ra trường còn bỡ ngỡ và túng thiếu.
    Khỏi phải nói, những thông tin mà dượng mới nói tôi nghe như sét đánh bên tai. Anh từng bảo sẽ cưới tôi sao lại đi cưới người khác. Và sao lại hại dượng, một người hết sức tốt không chỉ với tôi mà cả với mọi người xung quanh. Tôi đau khổ đến tận cùng.
    Bọt sóng
    Ý nghĩ về cái chết đến với tôi trong một giấc mơ. Tôi mơ thấy mình nhảy xuống sông và tan biến như bọt sóng. Mọi khổ đau đều biến mất thật nhanh và cảm giác thật dễ chịu. Ước muốn được chết không hiểu sao ám tôi suốt ngày, nó như một cái bẫy sập mà tôi lỡ mắc vào không sao thoát được.
    Ý nghĩ về cái chết thít dần lấy tôi, ngày một róng riết, tựa như sợi dây thòng lọng siết dần vòng oan nghiệt. Tôi nghĩ đến từng chi tiết về cái chết của mình. Tôi yêu Nhâm, tôi hận Nhâm tận cùng. Tôi nghĩ rằng cái chết của tôi sẽ khiến anh dằn vặt và đau khổ như tôi đang đau khổ. Và nếu thế thì tôi chết cũng thỏa lắm rồi.
    Nhà dì có một cái kho dưới chân cầu thang khá kín, trong khi phòng ngủ của tôi lại rộng thênh và có rất nhiều lỗ thông hơi. Tôi âm thầm dọn sạch kho. Một tối, lúc dì dượng đã ngủ, tôi tắm rửa sạch sẽ rồi vào bếp khiêng bình gas vào kho. Tôi đóng cửa rồi mở khí gas hết cỡ. Tôi nằm lơ mơ và nghĩ đến mẹ tôi. Chắc mẹ sẽ đau khổ... Tôi thầm xin mẹ hãy tha lỗi cho tôi.
    Nhưng làm sao mà tôi chết được. Mấy ngày nay dì dượng đâu rời mắt khỏi tôi, nhất cử nhất động của tôi đều không qua được ánh mắt hai người. Dượng không khó khăn phá cửa vào và cấp cứu cho tôi. Khi tôi tỉnh hẳn thì dượng tát tôi thật đau và mắng tôi thật ngu ngốc, rằng bao bệnh nhân ung thư đau đớn từng ngày còn khát khao sống.
    Tôi trẻ trung, xinh đẹp, thông minh lại đi chết vì một thằng sở khanh. Tôi chết thì dì dượng làm sao nhìn mặt mẹ tôi và làm sao mẹ sống nổi. Mẹ tôi đã cực khổ bao nhiêu để nuôi tôi lớn khôn, tôi đã trả hiếu ngày nào đâu mà đòi chết...
    Cái tát của dượng làm tôi tỉnh hẳn, nó mạnh mẽ và công hiệu hơn bất cứ gáo nước lạnh nào đối với một kẻ u mê như tôi. Tôi xin lỗi dì dượng, khóc suốt hai ba ngày. Những ngày đó, dì túc trực bên tôi và an ủi tôi. Dượng cũng khuyên giải tôi, mua cho tôi những món ngon và ép tôi ăn.
    Khóc cạn nước mắt rồi thì tôi cũng nhẹ lòng. Tôi đã đứng dậy được và coi dì dượng như cha mẹ thứ hai của mình. Sau này nghĩ lại tôi luôn hối hận vì sự nông nổi, ngu ngốc của chính mình. Tuổi trẻ, mơ ước, tình yêu còn ở phía trước và cuộc đời tôi còn thật dài, thật rộng, thật thênh thang... thì tại sao tôi lại tìm đến cái chết!
    Bây giờ nhớ lại thời gian đó tôi thấy thật đáng sợ, tất cả chuyện kinh hoàng dường như mới xảy ra với tôi hôm qua. Cảm ơn... cái tát của dượng đã làm tôi tỉnh dậy sau ác mộng.
    THỤY AN
    Quý trọng giá trị bản thân
    Trẻ vị thành niên có hoàn cảnh gia đình đặc biệt như cha mẹ ly hôn hay sinh ra đã thiếu cha (hoặc mẹ) thường hay bi quan, mặc cảm, chông chênh về mặt tình cảm. Thụy An là một trường hợp như vậy. Trong cô đơn, em tin yêu một người và không may bị phản bội. Mất niềm tin và tuyệt vọng, em tìm đến cái chết như một cách để “trả thù” người gây tổn thương em. Dĩ nhiên đây là một suy nghĩ nông cạn và sai lầm.
    Tôi được đề nghị hỗ trợ Thụy An sau khi em tự vẫn “hụt”, tức là ở một giai đoạn muộn. Tôi chỉ có thể tư vấn cho phụ huynh và người bảo trợ (ở đây là dì dượng của Thụy An) cách thức tiếp cận và trò chuyện với em, giải tỏa, chia sẻ những đau khổ mà em đang chịu đựng. Quan trọng nhất lúc này là phải tìm cách giúp em hiểu được đâu là giá trị của bản thân em, đâu là giá trị thực của cuộc sống mà em đang có.
    Biết quý trọng bản thân, Thụy An sẽ không tái tự vẫn như những trường hợp khác. Những vấp váp đầu đời sẽ là bài học khiến em trưởng thành và nhận rõ “đục trong”. Tình thương của dì dượng sẽ khiến em đủ mạnh mẽ mà đứng dậy bước tiếp con đường phía trước.
    Biết khơi gợi và đánh thức những mơ ước “ngủ quên” trong một đứa trẻ từng tự tử là bước đi thứ hai vô cùng quan trọng đối với việc giúp trẻ đứng dậy sau cú ngã đầu đời. Với Thụy An, em từng mơ ước học hành thành tài đỡ đần mẹ thoát khỏi cảnh nghèo khó. Đó cũng là một ước mơ hết sức tích cực, hết sức đẹp và đáng khuyến khích. Làm sống dậy ước mơ đó trong em sẽ khiến em sống có ý nghĩa hơn, lạc quan hơn, tin tưởng vào cuộc sống và tương lai phía trước nhiều hơn nữa.

    BẢO NHI


    Phản hồi bài viết “Sau câm lặng là bão dông” của tác giả Bảo Nhi (TTCT số ra ngày 12-9-2010)

    Chúng tôi chưa đủ tinh tế


    Là một giáo viên trung học, tôi hoàn toàn đồng ý về những mơ ước “nếu...” với tác giả Bảo Nhi trong bài viết. Thật sự tôi từng gặp những trường hợp tương tự Minh Thanh, tuy chưa đến mức tự vẫn nhưng những em này rơi vào khủng hoảng tâm lý, luôn tránh xa mọi người, ít nói và rất đơn độc. Nhiều giáo viên như tôi nhận ra điều đó, nhưng vì nhiều nguyên nhân chúng tôi không thể tiếp cận và giải tỏa những khúc mắc trong tâm lý các em.
    Thứ nhất, mỗi giáo viên dạy quá đông học sinh, chúng tôi không tài nào nhận biết hết tất cả những em có “biểu hiện lạ”. Mặt khác, khi chúng tôi nhận biết được “đối tượng” thì cách tiếp cận, tư vấn cho các em như thế nào cũng là một bài toán khó. Thú thật, kiến thức sư phạm của chúng tôi chưa đủ để có những xử lý tinh tế để đưa các em ra khỏi khủng hoảng, nhiều khi có tác dụng ngược lại, các em lại càng xa rời giáo viên.
    Thứ hai, nếu các em có những bất ổn trong suy nghĩ thì cũng ngại hoặc không dám nói với giáo viên. Thầy - trò hiện nay vẫn còn một khoảng cách khá xa. Trường học dường như vẫn đơn thuần là nơi dạy chữ, trong khi việc rèn luyện đạo đức cho các em, nhất là những kỹ năng sống thiết thực lại bị xem nhẹ. Câu chuyện này chắc chắn khiến nhiều người làm công tác giáo dục trăn trở và có những thay đổi trong tương lai.

    LÊ HẢI DƯƠNG (Pleiku, Gia Lai)
     
  16. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,780
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Tôi muốn bỏ qua quá khứ

    Câu chuyện cuộc sống

    Tôi muốn bỏ qua quá khứ

    http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/Chuyen-de/358778/Toi-muon-bo-qua-qua-khu.html

    TTCT - Câu chuyện của Trần Lâm (xem TTCT số ra ngày 3-1-2010) tiếp tục nhận được nhiều email chia sẻ của độc giả. Không may mắn như anh, người đã tự chữa lành chấn thương, nhiều bạn đọc đã không thể vượt qua. Dưới đây là thư của một bạn gái ký tên T. từ email muluoitrai...@...

    Một nạn nhân 8 tuổi của bạo hành gia đình - Ảnh tư liệu TT

    >> Đứa trẻ cần được tha thứ
    >> Bài tập cho cuộc đời

    Anh Trần Lâm mến,

    Ba tôi không phải là giáo sư, chỉ là một người lao động bình thường. Tôi cũng không nhớ rõ khi nào ba tôi bắt đầu uống say be bét, mà chỉ nhớ lần đầu tiên tôi cảm nhận và nhìn thấy ông hung dữ như một con cọp đang cố săn đuổi ba chị em tôi.

    Tối hôm đó, ông đóng cửa khóa cổng thật chặt, ba chị em tôi nằm trong phòng nghe ông đánh mẹ tôi khóc thét mà chỉ biết nằm khóc. Hàng xóm chạy sang phá cổng đưa mẹ tôi đi bệnh viện. Ba chị em tôi sợ ông, chui xuống gầm giường, trong đầu chẳng hiểu gì, chỉ thấy ông thật đáng sợ. Ông tìm thấy rồi lùa chúng tôi ra. Sợ, ba chị em nhảy thẳng xuống vườn, lăn lóc không cần biết lúc đó mặt đất cách nền nhà bao nhiêu mét, chỉ biết rằng nếu chạy, chúng tôi sẽ không bị ông bắt đánh. Hình như lúc đó tôi học lớp 2 hay lớp 3 gì đó.

    Tôi đã viết, nhưng chưa bao giờ xé

    Tôi cũng là một nạn nhân của bạo hành gia đình, chuyện của anh Trần Lâm gần như là chuyện của cuộc đời tôi, đầy nước mắt và những nỗi đau tinh thần. Tôi đã nhiều lần tìm đến cái chết khi ở tuổi mới lớn, tôi đã tìm đọc tài liệu để tự hóa giải thù hận, tôi đã cố gắng tập thiền nhưng vẫn thất bại.

    Sự căm thù trong tôi quá lớn, nỗi đau trong tôi quá nặng. Tôi đã viết ra, nhưng chưa bao giờ xé đi. Tôi yêu trẻ con và lạnh lùng đến tàn nhẫn đối với cha tôi, tôi trôi dạt giữa hai thái cực của tâm lý, đã có lúc tôi tưởng mình điên, cũng mất ngủ, cũng say sưa nghiện ngập, cũng gầm gừ đau đáu với ký ức tuổi thơ. Tôi vẫn đi tìm lại chính mình...

    (tran26...@)

    Đến mãi năm 18 tuổi, tuổi thơ của tôi là những buổi tối đòn roi, đầu va vào tường, cây bổ vào đầu chảy máu không đếm nổi bao lần. Những cây củi chụm năm chụm ba quất vào bất cứ đâu trên người, những dây nịt quất vào đầu, không phải phần dây mà là phần đầu nịt...

    Một tháng ba tôi say hết 29 ngày. Sách vở, quần áo chúng tôi bị xé rách, đốt, vứt hết vào bể chứa nước trên gác... Tuổi thơ tôi luôn trong tâm trạng lo sợ, hốt hoảng khi nghe tiếng xe máy ông về...

    Rồi đến khi tôi nghe được những lời mách của người hàng xóm: “Chạy đi, ai biểu đứng đó cho ổng đánh” thì cả một khoảng thời gian cứ đến tối ba chị em tôi chạy rông ngoài đường, ngủ lang quanh xóm.

    Ai thương thì cho chúng tôi ngủ nhờ, không có thì chị em tôi thổi sạch cát ở một mái hiên nào đó, hay xó bếp nhà hàng xóm. Dẫu mùa mưa lạnh, bếp bị dột, ba chị em cũng chỉ ôm nhau cho đỡ lạnh mà nào dám ngủ. Luôn là một đứa chợp mắt, một đứa canh, sợ ông đi tìm...

    Tôi hận ông. Thậm chí tôi đã từng muốn ông chết để mẹ, chị và em tôi không phải khổ nữa. Tôi cũng muốn bỏ nhà đi, nhưng tôi là gái, không bà con thân thiết, biết đi đâu và bởi vì tôi vẫn còn là đứa học sinh, muốn được đi học, có bạn có bè...

    Năm lớp 12, tôi muốn bỏ học vào Sài Gòn, tôi đủ tuổi có thể tự tìm công việc nuôi sống mình. Tôi không muốn ở căn nhà đó vì sợ có một ngày tôi và ông sẽ sinh chuyện. Nhưng mẹ tôi khuyên cố học cho hết năm 12, có cái bằng cấp III. Vì thương mẹ, tôi cố gắng học tiếp. Một lần ba tôi say về, lên gác cầm dây nịt định đánh tôi, tôi đã xô ông ngã xuống cầu thang. Tôi không còn là tôi nữa. Bao nhiêu căm phẫn dồn nén, nhưng khi thấy ông ngã tôi hốt hoảng... Từ ngày đó tôi không sợ ông nữa, ông đánh tôi, tôi xô lại...

    Tôi đậu đại học, tại quê nhà, bởi mẹ tôi không cho thi ở Sài Gòn, mẹ nói: "Ở nhà có cái gì ăn cái đó, vào đó tiền đâu mà học...”. Tôi lại tiếp tục ở ngôi nhà có ông. Bốn năm sinh viên, tôi đi làm thêm phụ tiền chi phí lặt vặt, buổi tối vẫn cứ cố gắng nằm im trong tiếng chửi tục tĩu của ông. Tới mùa thi tôi lại đến nhà bạn, hay phòng trọ mấy đứa bạn ở xa để học. Tôi dần không quan tâm đến ông nữa, không còn chút tình cảm gì với ông. Không ghét, không căm thù, không thương yêu...

    Bây giờ tôi đã ra trường, vừa xin được việc ở một công ty, có thể sẽ ổn định, nuôi sống được bản thân. Nhưng tôi không bao giờ cảm nhận được niềm vui hay hạnh phúc trong ngôi nhà mình. Không giống với nhà bạn tôi, khi ba và con gái yêu thương nhau...

    Chuyện của tôi rất dài, nhắc tới tôi lại trào nước mắt. Thôi, tôi muốn bỏ qua tất cả, quá khứ...

    TTCT

    ........................

    Ý kiến bạn đọc:

    * Đọc bài viết của bạn mình thực sự cảm thấy rất xúc động và rất thương bạn. Mình không nghĩ rằng trên đời này vẫn tồn tại nhiều ông bố, bà mẹ đối xử với con cái mình thật không ra con người, họ đánh con cái mà không một chút thương. Đặc biệt là những đứa trẻ con, chúng thật đáng thương, đáng để ta phải yêu thương, quan tâm, chăm sóc để tuổi thơ của chúng khồnng bị những nỗi đau ám ảnh

    TRAN THI PHUONG

    * Đọc câu chuyện của bạn tôi cảm thấy những ông bố bà mẹ kiểu đó thật độc ác. Họ còn là con người nữa không? Xã hội và pháp luật nên lên án những người này. Chúc bạn có thêm sức khoẻ nghị lực. Cuộc sống là hiện tại và tương lai. Bạn sẽ là chính mình! Bạn còn các em và mẹ hãy sống vì họ

    NATHAN

    * Thật sự đọc bài viết tôi cảm thấy rất xúc động và cảm thông cho bạn, bạn là nữ, nhưng bạn rất có nghị lực và can đảm, hãy cố gắng sống, cứ coi như đó là một quá khứ, nó là một ác mộng, hãy hướng đến tương lai của bạn bây giờ.

    Những người không coi trọng con cái, chỉ biết sống cho cái riêng của họ thì những người đó hãy xem lại bản thân của chính mình, hãy đối xử với những đứa con mình cho thật tốt, xứng đáng là những người cha người mẹ tốt. Nhưng dùng sao thì tôi cũng chúc bạn thành công, gặp được nhiều may mắn trong công việc

    VÕ DUY QUANG
     
  17. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,780
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Ngày 11/01/2010, 14:09:16 (GMT+7)

    Câu chuyện cuộc sống

    Bài tập cho cuộc đời


    http://123.30.128.11/Tuoi-tre-cuoi-tuan/357707/Bai-tap-cho-cuoc-doi.html

    TTCT - Số báo trước của TTCT là câu chuyện của Trần Lâm (TP.HCM) về những ám ảnh của những trận đòn roi tàn ác thời thơ ấu đi theo anh suốt mấy chục năm qua. Tuổi thơ không bình thường và người cha bạo hành đã khiến anh bước vào tuổi trung niên với chứng "rối loạn hậu chấn thương" (post traumatic stress disorder)...

    Những vòng xích thời thơ ấu này sẽ để lại những vết sẹo không phai - Ảnh: Đình Dân

    >> Đứa trẻ cần được tha thứ

    Trong số các chuyên gia, bác sĩ đã giúp Trần Lâm dần thoát khỏi trầm cảm, Laura - một chuyên gia về chống bạo hành trẻ em - cũng là một nạn nhân bị chính cha mình bạo hành và lạm dụng tình dục... Dưới đây là câu chuyện vượt qua chấn thương của anh.

    1. Năm 2002, một người bạn ở Úc đưa tôi đến gặp Laura, một chuyên viên chống bạo hành trẻ em khá nổi tiếng trong các hoạt động kêu gọi giúp đỡ nạn nhân bạo hành trẻ em tại Úc.

    Ở ngôi nhà giữa rừng mà chủ nhân là người khá kín kẽ cộng với không khí thơ mộng của vùng đất nổi tiếng về du lịch và rượu vang, tôi được thư giãn và hầu như quên hết căng thẳng.

    Đó là vùng Margaret River thuộc Tây Úc. Laura gần 50 tuổi, cô là người dày dạn kinh nghiệm trong việc tư vấn cho nạn nhân bạo hành trẻ em. Sau này tôi biết rằng những dạn dày ấy là có nguyên nhân.

    Hơn một tháng được tiếp xúc và làm các bài tập với Laura, tôi bắt đầu dám đối diện với sự thật là mình chưa thoát ra được ý nghĩ “Tôi là đứa trẻ có tội”. Cô lý giải những đòn roi và lời nhục mạ đã khiến tôi hoang tưởng, mặc cảm, sợ hãi, tự ti. Tuần đầu tiên, Laura lắng nghe tôi như một người bạn. Cô khuyến khích tôi đặt các câu hỏi “Tại sao?”.

    Tôi bắt đầu hỏi. Hỏi rất nhiều. Những khúc mắc mà tôi dồn nén, những nghi ngờ về thứ tình cảm ruột thịt, những đau đáu, ám ảnh quanh các trận đòn không lý do. Và vấn đề không phải ở chỗ Laura đã giải đáp như thế nào, mà ở chỗ tôi đã được nói ra, dám nói ra...

    Rồi Laura đưa tôi một xấp giấy trắng và ra bài tập tiếp theo: viết ký ức. Tôi phải nói ra, rồi sau đó phải viết ra. Tôi không thể viết hết. Tôi viết về những gì tôi còn nhớ. Những bữa cơm. Những cái tát. Những lời chửi mắng. Nhục mạ. Cười cợt tôi... Tôi viết và khóc rất nhiều.

    Tôi phải tưởng tượng đang ngồi trước mặt cha tôi để nhớ. Có lẽ không ai tưởng tượng được một người đàn ông lại có thể khóc nhiều như thế. Rồi tôi đọc và xé các tờ giấy đi. Mỗi tờ giấy được xé nát là sự tha thứ của tôi cho đứa bé trong ký ức đen tối ấy.

    2. Laura cho tôi biết khi đứa trẻ bị đánh, bị nhục mạ nghĩa là người lớn đã gửi vào đầu nó tín hiệu: nó là trẻ hư, xấu xa, nhục nhã. Những dồn nén này tạo nên mặc cảm và sự mất cân bằng trong cuộc sống của trẻ.

    Bản thân Laura cũng là một nạn nhân của bạo hành trẻ em, mà đau đớn hơn là bạo hành về tình dục. Chính cha cô là kẻ thủ ác, kẻ loạn luân với con gái mình. Đớn đau thay, khi Laura tìm cách báo với mẹ và chị thì cô bị gia đình cô lập. Gia đình không tin cô và bênh vực người đàn ông tàn bạo kia. Laura rơi vào vực thẳm suốt một thời gian dài khi cha cô thường xuyên hành hạ, cưỡng đoạt cô. Cô đành dứt áo cắt mối liên lạc với gia đình.

    Người chồng của cô hiện tại là một doanh nhân thành đạt. Đôi vợ chồng triệu phú đã bỏ ra 3 triệu đôla để thành lập một tổ chức chuyên cứu giúp trẻ em bị bạo hành. Cô đã trải qua nhiều chông gai của cuộc đời để có được hạnh phúc nhưng cô đã hoàn toàn mất liên lạc với gia đình. Tôi hiểu rằng câu chuyện trẻ em bị bạo hành không ngoại trừ một quốc gia nào dù đó là đất nước hiện đại hay đang phát triển. Những nỗi đau ấy vẫn thường trực ở một ngôi nhà nào đó, lẩn khuất đâu đó, giày vò, âm ỉ, đau đớn...

    LƯU TRANG ghi

    Tôi từng ước mình không tồn tại...

    TTCT - Sau câu chuyện của anh Trần Lâm trong bài báo "Đứa trẻ cần được tha thứ" ngày 3-1-2010, TTCT đã nhận được nhiều thư, email chia sẻ từ độc giả. Xin giới thiệu hai câu chuyện của độc giả ký tên maytim...@...

    Tôi nhớ khi tôi học mẫu giáo, mỗi ngày cha ra cho một trang toán lớp 3, một bài tiếng Anh bắt học thuộc hết và làm hết. Dù cố gắng thế nào tôi cũng không bao giờ hoàn tất hết được, nên khi cha về mà tôi vẫn chưa làm xong thì bị đánh vô cùng tàn nhẫn vì tội ngu dốt và lười biếng. Cũng may cha tôi hay đi nhậu, hôm nào cha đi nhậu về khi tôi đã ngủ là tôi thoát nạn, nhưng số lượng bài tập hôm sau lại cộng dồn thêm, tuổi thơ không biết bạn bè vui đùa là gì.

    Rồi tôi có em lúc tôi được 5 tuổi, em tôi may mắn "đẻ bọc điều", thầy tử vi chấm số là con quý tử. Còn tôi thì thầy bói phán có con rồi mới có chồng, bất hiếu và đủ thứ điều xấu. Em trai tôi sinh ra đã đẹp trai, lanh lợi, hoạt bát, còn tôi thì xấu xí, chậm chạp. Vì vậy mọi tội lỗi trên đời này đều trút xuống đầu tôi. Cha mẹ tôi sống không hạnh phúc, ly dị nhau.

    Trong thời gian cha mẹ lục đục cho đến sau này, tội của cha mẹ, bên nội bên ngoại, bạn bè của ba mẹ và cả hàng xóm đều là tội của tôi. Tôi không được phép muốn gì, thích gì mà chỉ có trách nhiệm, bổn phận. Tôi từng ao ước mình chết đi hoặc chưa từng tồn tại trên đời này, và cũng ao ước mình mau lớn để đi tới một nơi thật xa không có ai quen biết, sống một mình cô độc. Tôi cũng đã vào chùa xin quy y cửa Phật, nhưng còn nhỏ quá nên không ai dám nhận.

    Bây giờ lớn rồi, nỗi ám ảnh vẫn còn, tôi không muốn lập gia đình. Tôi chỉ muốn yên ổn, sống đời cô độc. Lòng tôi khao khát yêu thương, nhưng lại thấy nghi ngờ, tôi không tin ai tốt hết. Tôi không thích con nít vì cảm giác sợ hãi đó lúc nào cũng còn. Tôi sợ quay về cuộc sống trước kia, làm công việc nhà không nghỉ tay, chăm sóc con nít, bị đánh đập, bị uất ức, bị chà đạp. Và hơn hết tôi sợ có con, có con rồi liệu tôi có tạo được cho con cuộc sống tốt đẹp không?.

    maytim...@...
     
  18. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,780
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Hãy biết thay đổi thức ăn cho tâm hồn...

    Ngày 04/10/2010, 00:04:01 (GMT+7)
    Hãy biết thay đổi thức ăn cho tâm hồn...

    http://123.30.128.11/Tuoi-tre-cuoi-tuan/403694/Hay-biet-thay-doi-thuc-an-cho-tam-hon.html

    TTCT - Kết thúc loạt bài Câu chuyện cuộc sống về những người trẻ từng nghĩ hoặc tìm đến cái chết như một lối thoát khỏi bế tắc, TTCT trò chuyện với bà Nguyễn Vân Anh - chủ tịch hội đồng sáng lập Trung tâm Nghiên cứu và ứng dụng khoa học về giới và vị thành niên (CSAGA), đồng thời là người sáng lập Trung tâm Phòng chống khủng hoảng tâm lý và tự tử (PCP).



    Bà Vân Anh: Thanh thiếu niên phải đối mặt với rất nhiều thách thức, phải đưa ra những quyết định rất quan trọng có ảnh hưởng đến phần đời còn lại liên quan đến việc học tập, lao động việc làm, tình bạn, tình yêu, tình dục, hôn nhân, gia đình, các quan hệ xã hội phức tạp trong khi kinh nghiệm sống của họ còn hạn chế, chưa được chuẩn bị tốt để xử lý thất bại.

    Khoảng cách giữa sự kỳ vọng và thực tế không đáp ứng kỳ vọng đó càng lớn thì mức độ buồn chán hoặc thất vọng càng lớn.

    Trong chúng ta nhiều người từng nghĩ đến tự sát hoặc có những cảm xúc tiêu cực, nếu đôi khi có ý nghĩ đó bạn cũng đừng quá lo lắng. Những suy nghĩ này là một phần quy luật phát triển khi con người cố gắng hiểu cuộc sống, cái chết và ý nghĩa cuộc đời. Ý nghĩ tự sát chỉ trở nên bất bình thường khi ai đó cho rằng dường như đó là cách duy nhất thoát khỏi những khó khăn.

    Những tâm sự chúng tôi thường gặp nhiều nhất là “Tôi thấy cuộc đời vô nghĩa, chả có nghĩa gì cả khi chúng ta cứ sống, cố gắng làm mọi thứ để rồi cuối cùng cũng chết mà thôi”, hoặc “hoàn toàn thất vọng về tương lai”... Lúc đó sẽ có nguy cơ trầm trọng dẫn đến toan tự sát hoặc tự sát.

    Tổ chức Y tế thế giới (WHO) xếp tự tử nằm trong năm nguyên nhân hàng đầu gây tử vong ở lứa tuổi 15-19. Ở nhiều quốc gia, tự sát được xếp vào nhóm nguyên nhân gây chết hàng đầu hoặc thứ hai ở học sinh nam, nữ lứa tuổi này. Được coi là một vấn đề sức khỏe tâm thần và một vấn nạn xã hội, đồng thời để kêu gọi sự chú ý đến việc ngăn ngừa tự sát, Hiệp hội quốc tế Phòng chống tự tử (IASP) phối hợp với WHO phát động Ngày thế giới phòng chống tự sát (World Suicide Prevention Day) 10-9.

    * Từ kinh nghiệm của trung tâm, bà có thể khái quát những nguy cơ tự sát thường gặp ở VN?

    - Nguy cơ tự sát phụ thuộc nhiều yếu tố như gia đình, nhận thức và nhân cách, sự ảnh hưởng từ các yếu tố văn hóa và xã hội. Gia đình bất ổn và các sang chấn thời thơ ấu, bạn bè xa lánh, một người yêu mến trong cuộc đời ra đi, xung đột trong tình cảm với người xung quanh, thất vọng với kết quả học tập... đều có thể là nguy cơ dẫn đến những quyết định tiêu cực.

    Nguyên nhân tự sát cũng khác nhau ở từng quốc gia. Tại sao những đất nước như Hàn Quốc, Nhật Bản, các diễn viên, những ông chủ lớn lại tìm đến cái chết? Điều đó cho thấy thành công trong tài chính, sự nghiệp không phải điều cao nhất của hạnh phúc một con người, nó chỉ mang lại khoái cảm tạm thời trong một thời điểm nhất định mà thôi.

    Ở VN, các em thi trượt đại học tuyệt vọng đến độ tìm đến cái chết một phần vì người lớn quá coi trọng việc phải tốt nghiệp, phải thi đỗ đại học, phải có một thành công ngay lập tức từ độ tuổi đôi mươi. Nếu trượt sẽ bị đánh giá về tư cách, đạo đức, coi đó là một thất bại. Các sự kiện gây sang chấn là yếu tố khởi động hành vi tự sát.

    * Hiện VN đã có những tổ chức hay hoạt động nào nhằm ngăn ngừa nguy cơ này trong giới trẻ?

    - Tại các nước công nghiệp phát triển, tự sát và nguy cơ tự sát là một vấn đề của sức khỏe tâm thần. Tại VN, đây là vấn đề còn chưa được đánh giá đầy đủ. Chúng ta mới chỉ quan tâm đến một vụ việc, hoàn cảnh cá nhân cụ thể mà chưa nhìn nhận tự sát mang cấp độ của một đất nước, một xã hội.

    Sau khi xếp loại mức độ nguy hiểm của tự sát, WHO khuyến khích các nước thành lập hệ thống phòng ngừa tự sát cấp quốc gia bao gồm các hiệp hội phòng ngừa tự sát, những đường dây nóng. Mô hình đó có thể nhìn thấy tại một số nước láng giềng như Trung Quốc, Hàn Quốc...

    Như thế, câu chuyện tự tử còn phản ánh hệ thống dịch vụ công của một nhà nước. Các dịch vụ công sẵn sàng hỗ trợ những người yếu thế và dễ tổn thương, có nguy cơ bị rơi vào tình trạng mất đi sự tự chủ dẫn đến những quyết định lấy đi sự sống của chính bản thân. Năm 2009, Trung tâm Phòng chống khủng hoảng tâm lý và tự tử ra đời từ khát vọng hỗ trợ những người khủng hoảng tâm lý và tự tử.

    Nếu đó là vấn đề của bạn hoặc người thân, có thể gọi ngay cho đường dây nóng 1900599930, truy cập website http://pcp.org.vn/.

    * VN đã có một đội ngũ các chuyên gia tư vấn để xây dựng hệ thống dịch vụ chăm sóc sức khỏe tinh thần chưa, thưa bà?

    - Xét về các dịch vụ xã hội của Nhà nước hỗ trợ ngăn ngừa tự sát, chúng ta còn thiếu. Xét về mặt nghiệp vụ cụ thể như nghiệp vụ thương thuyết, hỗ trợ những người tuyệt vọng muốn tự sát, chúng ta cũng chưa có đào tạo bài bản. Gần đây báo chí có ca ngợi một anh bảo vệ đã giải cứu người phụ nữ có ý định nhảy cầu Chương Dương tự tử. Đó là cách làm đáng quý và cần thiết.

    Nhưng nếu chỉ phụ thuộc vào các cá nhân tình nguyện như vậy thì chưa đủ. Về mặt chiến lược đó phải là đội ngũ chuyên nghiệp, họ phải biết nghệ thuật thương thuyết cấp tốc, phân tán sự chú ý của người toan tự tử, kéo họ về với cuộc sống như thế nào... Một người thương lượng giỏi như anh bảo vệ có thể cứu được một trường hợp đó. Nhưng nếu chúng ta có một đội ngũ chuyên nghiệp ở tất cả mọi nơi thì có thể cứu được nhiều người.


    Tự chủ và làm chủ nền móng của kỹ năng sống. Trong ảnh: một trong những hoạt động của khóa học “Tôi tài giỏi” do Trung tâm đào tạo kỹ năng sống TGM tổ chức - Ảnh: Lê Hoàng Tuấn Anh


    * Còn nhà trường, gia đình và nói rộng ra là cộng đồng có thể làm gì ngay để giúp đỡ những người có nguy cơ tự vẫn, thưa bà?

    - WHO nhận định tự tử là một trong những nguyên nhân hàng đầu gây ra những cái chết sớm nhưng là những cái chết có thể ngăn ngừa được. Những người rơi vào các trạng thái tuyệt vọng, muốn chấm dứt cuộc sống thường bộc lộ các dấu hiệu báo trước.

    Với giới trẻ, cách tốt nhất hỗ trợ đời sống tinh thần cho các em là dựa vào trường học, tổ chức một đội công tác gồm các giáo viên, bác sĩ, các nhà tâm lý, cán bộ xã hội của trường làm việc phối hợp chặt chẽ với các tổ chức cộng đồng. Chúng tôi đã trao đổi mô hình này ở một vài trường phổ thông đơn lẻ.

    Qua quan sát, chúng tôi thấy dù đã thay đổi, cởi mở hơn nhiều nhưng tâm lý người phương Đông trong giáo dục vẫn là người lớn chỉ bảo, trẻ con nghe theo. Những thế hệ thanh thiếu niên thụ động về tinh thần liệu có biết giải quyết những vấn đề của riêng họ?

    Nhà trường cần hướng dẫn các em có được sức khỏe tinh thần lành mạnh. Thầy cô, cha mẹ đều có thể chia sẻ những trải nghiệm cuộc sống lạc quan để trẻ tự tin vào bản thân hơn trong tương lai. Quan trọng hơn là phát triển sự biểu đạt cảm xúc, khuyến khích thanh thiếu niên thể hiện cảm xúc với người lớn hơn. Bản thân người lớn cũng cần nâng cao sự quan tâm hiểu biết về cách hỗ trợ con em giải quyết các vấn đề trong cuộc sống một cách tích cực.

    Người lớn cũng nên hiểu về nguy cơ tự sát, cách nhận dạng sự trầm cảm hay hành vi tự sát để sẵn sàng giúp đỡ các em khi cần. Nhưng khía cạnh quan trọng nhất trong việc phòng ngừa các quyết định tiêu cực là mỗi cá nhân phải được trang bị và tự trang bị kỹ năng sống cơ bản.

    * Bà có thể giới thiệu một số kỹ năng cơ bản giới trẻ cần có để thoát khỏi bế tắc?

    - Tự chủ và làm chủ là nền móng của kỹ năng sống. Chúng ta có thể bắt đầu từ những kỹ năng nhỏ nhưng lại có thể tưới tắm cho tinh thần: chọn một bộ môn thể thao phù hợp và kiên trì tập luyện, đọc một cuốn sách về giá trị sống, tìm kiếm sự thanh thản trong những tôn giáo tích cực, ghi chép lại những điều tốt đẹp đã được tận hưởng trong một ngày.

    Có câu nói “Bạn ăn thức ăn gì thì tâm hồn bạn sẽ như vậy”. Bạn hãy thử đặt ra cho mình câu hỏi: “Tôi có muốn thoát khỏi tình trạng buồn nản bằng việc thay đổi thức ăn cho tâm hồn mình hay không?”.

    Tạo khả năng giao tiếp với những người xung quanh, chuẩn bị công việc tự nuôi sống bản thân, gặp bạn bè nói lên nỗi thất vọng của mình. Đôi khi tức giận một ai đó, bạn có quyền hét lên, được sống thật là mình kể cả những tính xấu đôi khi cũng cần thiết, tất nhiên nếu bạn không làm tổn thương đến ai.

    Hãy làm những điều tốt đẹp cho một vài ai đó, những người thân yêu bên cạnh bạn, những người thiệt thòi không may mắn, bạn sẽ thấy cuộc sống này có ý nghĩa, có lý do để tiếp tục... Và có thể khi bạn đem tình yêu thương đến cho người khác, bạn sẽ thấy ý nghĩ về cái chết của mình trở nên ngớ ngẩn.

    Để tư vấn về việc đối phó với nguy cơ tự tử, bạn có thể gọi tới đường dây nóng 1900599930 phím số 1 (làm việc từ 8g sáng - 2g hôm sau. Thu phí 2.500 đồng/phút đối với máy bàn, 5.000 đồng/phút đối với máy cầm tay).

    Chương trình tư vấn trực tiếp trên kênh VOV giao thông tần số 91 MHz, đối tác chiến lược của CSAGA:

    Bất kỳ vấn đề thắc mắc có thể đặt câu hỏi cho các chuyên gia và sẽ được tư vấn trên VOV trong các chương trình phù hợp bằng cách gọi đến số 1900599930 phím số 1 để đăng ký tư vấn trực tiếp trên VOV. Đồng thời nếu muốn được tư vấn các chủ đề liên quan mà không muốn lộ diện, có thể được tư vấn trực tiếp với các chuyên gia trên tổng đài 1900599930 phím số 1. Các chương trình VOV giao thông được phát trên tần số 91 MHz từ 21g-23g tối thứ bảy hằng tuần và phát lại cùng giờ tối chủ nhật.



    NGA LINH thực hiện
     
  19. HaDangFisher

    HaDangFisher Member Pre-family

    Joined:
    Oct 12, 2010
    Messages:
    73
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Columbus
    Current employer/school:
    Fisher College of Business
    Undergrad major:
    BA
    MBA (intent) major/School:
    Human Capital Management Strategy
    Đọc bài của bạn mà thấy hình ảnh của mình ở trong đó :). Cũng đỡ một cái là vấn đề ăn uống của mình đã ổn, đi lại thì bus vẫn tạm ổn, hy vọng là hết quarter fall này thì mọi chuyện căn bản settle down. Còn lại vấn đề tìm được good roommate cũng là một chuyện đau đầu. Mình muốn có người ở chung đỡ giúp nhau lúc ốm đau, khi khẩn cấp. Ai ngờ bị scam. Cũng may là chẳng mất mát gì, chỉ mất cả tháng trời follow-up qua lại, mất cơ hội để tìm được người thuê khác. Nhiều lúc nản quá muốn ở 1 mình cho xong, nhưng lại xót tiền thuê nhà 2 phòng nên phải keep going... Haiz...
     
  20. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,780
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Mental Health Needs Seen Growing at Colleges

    December 19, 2010

    Mental Health Needs Seen Growing at Colleges
    By TRIP GABRIEL

    http://www.nytimes.com/2010/12/20/health/20campus.html?_r=1&src=me&ref=homepage

    STONY BROOK, N.Y. — Rushing a student to a psychiatric emergency room is never routine, but when Stony Brook University logged three trips in three days, it did not surprise Jenny Hwang, the director of counseling.

    It was deep into the fall semester, a time of mounting stress with finals looming and the holiday break not far off, an anxiety all its own.

    On a Thursday afternoon, a freshman who had been scraping bottom academically posted thoughts about suicide on Facebook. If I were gone, he wrote, would anybody notice? An alarmed student told staff members in the dorm, who called Dr. Hwang after hours, who contacted the campus police. Officers escorted the student to the county psychiatric hospital.

    There were two more runs over that weekend, including one late Saturday night when a student grew concerned that a friend with a prescription for Xanax, the anti-anxiety drug, had swallowed a fistful.

    On Sunday, a supervisor of residence halls, Gina Vanacore, sent a BlackBerry update to Dr. Hwang, who has championed programs to train students and staff members to intervene to prevent suicide.

    “If you weren’t so good at getting this bystander stuff out there,” Ms. Vanacore wrote in mock exasperation, “we could sleep on the weekends.”

    Stony Brook is typical of American colleges and universities these days, where national surveys show that nearly half of the students who visit counseling centers are coping with serious mental illness, more than double the rate a decade ago. More students take psychiatric medication, and there are more emergencies requiring immediate action.

    “It’s so different from how people might stereotype the concept of college counseling, or back in the ’70s students coming in with existential crises: who am I?” said Dr. Hwang, whose staff of 29 includes psychiatrists, clinical psychologists and social workers. “Now they’re bringing in life stories involving extensive trauma, a history of serious mental illness, eating disorders, self-injury, alcohol and other drug use.”

    Experts say the trend is partly linked to effective psychotropic drugs (Wellbutrin for depression, Adderall for attention disorder, Abilify for bipolar disorder) that have allowed students to attend college who otherwise might not have functioned in a campus setting.

    There is also greater awareness of traumas scarcely recognized a generation ago and a willingness to seek help for those problems, including bulimia, self-cutting and childhood sexual abuse.

    The need to help this troubled population has forced campus mental health centers — whose staffs, on average, have not grown in proportion to student enrollment in 15 years — to take extraordinary measures to make do. Some have hospital-style triage units to rank the acuity of students who cross their thresholds. Others have waiting lists for treatment — sometimes weeks long — and limit the number of therapy sessions.

    Some centers have time only to “treat students for a crisis, bandaging them up and sending them out,” said Denise Hayes, the president of the Association for University and College Counseling Center Directors and the director of counseling at the Claremont Colleges in California.

    “It’s very stressful for the counselors,” she said. “It doesn’t feel like why you got into college counseling.”

    A recent survey by the American College Counseling Association found that a majority of students seek help for normal post-adolescent trouble like romantic heartbreak and identity crises. But 44 percent in counseling have severe psychological disorders, up from 16 percent in 2000, and 24 percent are on psychiatric medication, up from 17 percent a decade ago.

    The most common disorders today: depression, anxiety, suicidal thoughts, alcohol abuse, attention disorders, self-injury and eating disorders.

    Stony Brook, an academically demanding branch of the State University of New York (its admission rate is 40 percent), faces the mental health challenges typical of a big public university. It has 9,500 resident students and 15,000 who commute from off-campus. The highly diverse student body includes many who are the first in their families to attend college and carry intense pressure to succeed, often in engineering or the sciences. A Black Women and Trauma therapy group last semester included participants from Africa, suffering post-traumatic stress disorder from violence in their youth.

    Stony Brook has seen a sharp increase in demand for counseling — 1,311 students began treatment during the past academic year, a rise of 21 percent from a year earlier. At the same time, budget pressures from New York State have forced a 15 percent cut in mental health services over three years.

    Dr. Hwang, a clinical psychologist who became director in July 2009, has dealt with the squeeze by limiting counseling sessions to 10 per student and referring some, especially those needing long-term treatment for eating disorders or schizophrenia, to off-campus providers.

    But she has resisted the pressure to offer only referrals. By managing counselors’ workloads, the center can accept as many as 60 new clients a week in peak demand between October and the winter break.

    “By this point in the semester to not lose hope or get jaded about the work, it can be a challenge,” Dr. Hwang said. “By the end of the day, I go home so adrenalized that even though I’m exhausted it will take me hours to fall asleep.”

    For relief, she plays with her 2-year-old daughter, and she has taken up the guitar again.

    Shifting to Triage

    Near the student union in the heart of campus, the Student Health Center building dates from the days when a serious undergraduate health problem was mononucleosis. But the hiring of Judy Esposito, a social worker with experience counseling Sept. 11 widows, to start a triage unit three years ago was a sign of the new reality in student mental health.

    At 9 a.m. on the Tuesday after the campus’s very busy weekend, Ms. Esposito had just passed the Purell dispenser by the entrance when she noticed two colleagues hurrying toward her office. Before she had taken off her coat, they were updating her about a junior who had come in the previous week after cutting herself and expressing suicidal thoughts.

    Ms. Esposito’s triage team fields 15 to 20 requests for help a day. After brief interviews, most students are scheduled for a longer appointment with a psychologist, which leads to individual treatment. The one in six who do not become patients are referred to other university departments like academic advising, or to off-campus therapists if long-term help is needed. There are no charges for on-campus counseling.

    This day the walk-ins included a young man complaining of feeling friendless and depressed. Another student said he was struggling academically, feared that his parents would find out and was drinking and feeling hopeless.

    Professionals in a mental health center are mindful of their own well-being. For this reason the staff had planned a potluck holiday lunch. While a turkey roasted in the kitchen that serves as the break room, Ms. Esposito helped warm up candied yams, stuffing and the store-bought quiche that was her own contribution.

    Just then Regina Frontino, the triage assistant who greets walk-ins at the front desk, swept into the kitchen to say a student had been led in by a friend who feared that she was suicidal.

    Ms. Esposito rushed to the lobby. From a brief conversation, she knew that the distraught student would have to go to the hospital. The counseling center does not have the ability to admit suicidal or psychotic students overnight for observation or to administer powerful drugs to calm them. It arranges for them to be taken to the Stony Brook University Medical Center, on the far side of the 1,000-acre campus. The hospital has a 24-hour psychiatric emergency room that serves all of Suffolk County.

    “They’re not going to fix what’s going on,” Ms. Esposito said, “but in that moment we can ensure she’s safe.” She called Tracy Thomas, an on-call counselor, to calm the student, who was crying intermittently, while she phoned the emergency room and informed Dr. Hwang, who called the campus police to transport the young woman.

    When Ms. Esposito heard the crackle of police radios in the hallway, she went to tell the student for the first time that she would have to go to the hospital.

    “This is not something students love to do,” Ms. Esposito recounted. The young woman told her she did not want to go. Ms. Esposito replied that the staff was worried for her safety, and she repeated the conversation she had had earlier with the young woman:

    Are you having thoughts about wanting to die?

    Yes.

    Are you afraid you are actually going to kill yourself?

    Yes.

    She invited a police officer into the counseling room, and the student teared up again at the sight of him. Ms. Esposito assured her that she was not in trouble. Meanwhile, an ambulance crew arrived with a rolling stretcher, but the young woman walked out on her own with the officers.

    Because Ms. Thomas, a predoctoral intern in psychology, now needed to regain her own equilibrium before seeing other clients, Ms. Esposito debriefed her about what had just happened.

    Finally she returned to her office, having missed the holiday lunch, and found that her team had prepared a plate for her.

    “It’s kind of like firemen,” she said. “When the fire’s on, we are just at it. But once the fire’s out, we can go back to the house and eat together and laugh.”

    Reaching Out

    Even though the appointment books of Stony Brook counselors are filled, all national evidence suggests that vastly more students need mental health services.

    Forty-six percent of college students said they felt “things were hopeless” at least once in the previous 12 months, and nearly a third had been so depressed that it was difficult to function, according to a 2009 survey by the American College Health Association.

    Then there is this: Of 133 student suicides reported in the American College Counseling Association’s survey of 320 institutions last year, fewer than 20 had sought help on campus.

    Alexandria Imperato, 23, remembers that as a Stony Brook freshman all her high school friends were talking about how great a time they were having in college, while she felt miserable. She faced family issues and the pressure of adjusting to college. “You go home to Thanksgiving dinner, and the family asks your brother how is his gerbil, and they ask you, ‘What are doing with the rest of your life?’ ” Ms. Imperato said.

    She learned she had clinical depression. She eventually conquered it with psychotherapy, Cymbalta and lithium. She went on to form a Stony Brook chapter of Active Minds, a national campus-based suicide-prevention group.

    “I knew how much better it made me feel to find others,” said Ms. Imperato, who plans to be a nurse.

    On recent day, she was one of two dozen volunteers in black T-shirts reading “Chill” who stopped passers-by in the Student Activities Center during lunch hour.

    “Would you like to take a depression screening?” they asked, offering a clipboard with a one-page form to all who unplugged their ear buds. Students checked boxes if they had difficulty sleeping, felt hopeless or “had feelings of worthlessness.” They were offered a chance to speak privately with a psychologist in a nearby office. Sixteen said yes.

    The depression screenings are part of a program to enlist students to monitor the mental health of peers, which is run by the four-year-old Center for Outreach and Prevention, a division of mental health services that Dr. Hwang oversaw before her promotion to director of all counseling services.

    She is committed to outreach in its many forms, including educating dormitory staff members to recognize students in distress and encouraging professors to report disruptive behavior in class.

    In previous years, more than 1,000 depression screenings were given to students, with 22 percent indicating signs of major depression. Dr. Hwang credits that and other outreach efforts to the swell of new cases for counseling. “For a lot of people it’s terrifying” to come to the counseling center, she said. “If there’s anything we can do to make it easier to walk in, I feel like we owe it to them.”

    Stony Brook has not had a student suicide since spring 2009, unusual for a campus its size. But Dr. Hwang is haunted by the impact on the campus of several off-campus student deaths in accidents and a homicide in the past year. “With every vigil, with every conversation with someone in pain, there’s this overwhelming sense of we need to learn something,” she said. “I think about these parents who’ve invested so much into getting their kids alive to 18.”

    One student who said yes to an impromptu interview with a counselor after filling out a depression screening was a psychology major, a senior from upstate New York. As it happened, Dr. Hwang had wandered over from the counseling center to check on the screenings, and the young woman spent a long time conferring with her, never removing her checked coat or backpack.

    “I don’t have motivation for things anymore,” the student said afterward. “This place just depresses me the whole time.”

    She had been unaware that students could walk in unannounced to the counseling center. “I thought you had to make an appointment,” she said. “Yes,” she said, “I’ll do that.”
     

Share This Page