1. Forum VietMBA đã được nâng cấp lên version mới. Mọi thông tin, báo lỗi và góp ý xin vui lòng post tại topic ⚠ Thông báo nâng cấp forum và danh sách các vấn đề phát sinh.

Chuẩn bị tâm lý cho những biến cố

Discussion in 'Chia sẻ buồn vui' started by nvha, Mar 18, 2010.

  1. hnguyen

    hnguyen Member MBA Family

    Joined:
    Feb 12, 2007
    Messages:
    293
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Columbia-Missouri
    Current employer/school:
    Mizzou
    Undergrad major:
    Electrical Engineering
    MBA (intent) major/School:
    University of Missouri-Columbia
    Các bác nam và các bác nữ thân mến,

    Khi stressful quá trằn trọc suy nghĩ mông lung thì mình có lời khuyên thế này:

    1) Mua mấy chai vang đỏ để dành ở trong tủ lạnh. Stress mà khó ngủ thì lấy ra uống chút sẽ có tác dụng an thần gây ngủ rất tốt. Ngày mai trời lại sáng. :)

    Hay uống bia cũng tốt :)

    2) Thể dục thể thao helps!

    Hai cách trên để giải quyết chớp nhoáng cho đỡ gây ra nguy hiểm.

    Còn về lâu dài thì phải phải tu luyện thôi. Khó lắm thay!
     
  2. tmnguyen

    tmnguyen New Member

    Joined:
    Mar 21, 2010
    Messages:
    11
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    1
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    HUT
    Undergrad major:
    CS
    MBA (intent) major/School:
    DUKE
    :-bd Tập thể dục mổi buổi sáng là okay.
     
  3. 1u29

    1u29 Trưởng Ban Lễ Tân Super Moderator MBA Family

    Joined:
    Sep 30, 2006
    Messages:
    4,696
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    San Jose
    Current employer/school:
    Yahoo Inc
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    International Business
    Thế này khéo đỡ trầm cảm thì lại thành.. nghiện rượu bia ấy nhở?
     
  4. bellevie

    bellevie Member MBA Family

    Joined:
    Oct 11, 2009
    Messages:
    458
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Minneapolis, MN
    Current employer/school:
    French School
    Undergrad major:
    Business
    MBA (intent) major/School:
    Finance
    Bình thường mình cứ uống tí bia rượu vào thì mắt muốn sụp xuống. Ấy nhưng hôm nào cố tính uống để ngủ cho ngon thì y như rằng là lại tỉnh như sáo sậu. Chán thế chứ.
     
  5. newhaven07

    newhaven07 <span style="font-weight: bold;">Winner - Gold Mem MBA Family

    Joined:
    Apr 7, 2007
    Messages:
    2,240
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    New Haven/ U.S.
    Current employer/school:
    University of Connecticut
    Undergrad major:
    Business
    MBA (intent) major/School:
    To be decided
    Không biết em Hiển có đang đùa hay không mà lại khuyên mọi người dùng bia/ rượu giải sầu???

    Ý kiến cá nhân của mình: Depression là bệnh, và one definitely needs to seek for help from the professionals. Ngoài ra không nên có bất cứ sự so sánh nào về khả năng chịu stress của mỗi người. Tùy theo giai đoạn của cuộc sống và hoàn cảnh riêng mà mỗi người sẽ có một khả năng và ranh giới chịu đựng khác nhau.
     
  6. hnguyen

    hnguyen Member MBA Family

    Joined:
    Feb 12, 2007
    Messages:
    293
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Columbia-Missouri
    Current employer/school:
    Mizzou
    Undergrad major:
    Electrical Engineering
    MBA (intent) major/School:
    University of Missouri-Columbia
    Chị Hồng và Phương Anh thân mến,

    Rượu vang đỏ nhẹ giải stress và tốt cho tim. Uống khoảng 1 chén trước khi đi ngủ cho người hoạt động đầu óc căng thẳng là tốt.

    Đây là một bài viết về tác dụng tốt và không tốt của red wine:
    http://www.meteck.org/wine.html

    Còn uống vodka hay uống rượu bia vô độ thì đương nhiên là không tốt rôi. :)

    Bản thân em không uống rượu bia mấy mặc dù hồi trước khá rành. :)
     
  7. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,780
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Chắc không mấy ai phản đối tác dụng tích cực của rượu vang đỏ với liều lượng hợp lý trong điều kiện bình thường. Nhưng với người " bệnh " hoặc đang có vấn đề thì phải cần tìm cách để giải bệnh đã.

    Hoàn toàn đồng ý với đánh giá của Hồng
     
  8. phuocddat

    phuocddat Member MBA Family

    Joined:
    Mar 15, 2010
    Messages:
    79
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Việt Nam
    Current employer/school:
    University of Technology
    Undergrad major:
    Electrical Engineering
    MBA (intent) major/School:
    NA
    Em thắc mắc là, bằng cách nào mỗi người có thể nhận định được liệu đó có phải là giới hạn chịu đựng cuối cùng của chính mình ? Tức là, vượt qua giới hạn đấy thì sẽ "tạch".
     
  9. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,780
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    Báo Tiền phong có loạt bài về Sốc tuổi 20- dù nhiều nhận xét, đánh giá còn chủ quan, và chưa chính xác nhưng vẫn xin được chép lại đây như một bài viết hoàn toàn mang tính cung cấp thông tin tham khảo sơ bộ.

    Cú sốc tuổi 20

    Kỳ I: Hỏi thế gian tình ái là chi?

    TP - Có không ít bạn trẻ vừa bước qua tuổi đôi mươi đẹp nhất trong đời lại vấp phải những cú sốc bất ngờ trong tình yêu, công việc và các mối quan hệ xã hội. Nhiều bạn nhập viện trong tình trạng bỏ ăn, mất ngủ, gào thét - không ít người còn tìm cách kết thúc cuộc đời.
    Buổi chiều muộn ở Viện Sức khỏe tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai. Chị Lanh, người nhà bệnh nhân Vũ Thị Loan (*), vừa bước qua tuổi đôi mươi, quê Nam Định nhường cái ghế màu xanh bên cạnh bệnh nhân cho tôi.
    Tay chân run rẩy, đôi mắt đờ đẫn phía sau cặp kính cận mãi nhìn ra hướng cổng bệnh viện, Loan như không để tâm đến sự có mặt của tôi. “Chị nhập viện lâu chưa?”, tôi hỏi, “Lâu lắm rồi, từ ngày anh ấy đi, em ở đây chờ mãi mà anh vẫn chưa đến”- Loan nói một cách vô thức.
    Bệnh án cho biết, Loan nhập viện ngày 19 - 3 trong tình trạng cấp cứu tâm thần hoảng loạn: Không muốn ăn, giấc ngủ chập chờn, hay ám ảnh về cái chết. Loan đã nhiều lần tìm đến cái chết, nhưng được người nhà phát hiện đưa đến cấp cứu. Loan đang được tiêm thuốc giúp cân bằng tâm lý.
    Theo bác sĩ theo dõi điều trị cho Loan, nguyên nhân cú sốc là do người yêu bỏ rơi bất ngờ. Loan rơi vào tình trạm trầm cảm từ tháng 10 - 2009.
    Là nhân viên thủ kho của một Cty máy tính ở quận Hai Bà Trưng, cuối năm 2007, Loan nhận lời yêu Dũng, bộ đội đóng quân trên địa bàn Hà Nội. Cuối tuần, Dũng và Loan thường gặp nhau.
    Anh rất chiều cô. Anh hứa sẽ về quê xin bố mẹ cô làm đám cưới. Nhưng bất ngờ từ tháng 9 - 2009, Dũng không đến thăm, không gọi điện cũng không nghe máy hay trả lời tin nhắn của cô nữa. Cũng có lần anh bắt máy nhưng nói, anh đã có người khác. Loan càng níu kéo, càng suy sụp, chới với giữa thực tại cô đơn và quá khứ đẹp đẽ.
    Chị Lanh kể: Cứ lúc ngủ nó lại nói mê sảng và gọi tên Dũng. Nó bảo tôi gọi điện cho người đó, tôi đành dỗ ngọt là đã gọi. Bất kể sáng hay chiều, hết giờ bác sĩ đến tiêm là Loan đòi ra khu hành lang bệnh viện ngồi để ngóng người yêu đến.

    Tiếng gọi lúc nửa đêm

    23 giờ, đang lên mạng tra cứu tài liệu, điện thoại riêng của bác sĩ Bế Thị Hiển (trưởng khoa Lâm Sàng, bệnh viện Tâm thần ban ngày Mai hương) nhận được tin nhắn có nội dung: Cứu cháu với cô chú ơi, cháu muốn chết lắm rồi. Cháu không thiết sống nữa. Tin nhắn ấy là của Nguyễn Thị Nga, 20 tuổi. Cô bị người yêu bỏ, sau khi cô đã cho đi sự trinh trắng của mình.
    Thất vọng, suy sụp thời gian dài, cô mua 2 lọ thuốc sâu về tự tử. Nga là một trong số nhiều bệnh nhân được các bác sĩ ở viện can thiệp kịp thời. Bố mẹ Nga sau khi được thông báo mới hoảng hốt đi tìm hai lọ thuốc sâu con gái giấu dưới gầm giường và nhanh chóng đưa con đến bệnh viện điều trị.
    Chưa có số liệu thống kê cụ thể, nhưng tiến sĩ Hồi cho biết, những năm gần đây tình trạng trầm cảm cấp độ nặng trong thanh thiếu niên gia tăng. Mỗi tuần qua website của bệnh viện, có khoảng 5 -10 bệnh nhân gửi lời cầu cứu. “Với những trường hợp như vậy chúng tôi lập tức tìm cách liên lạc và ngăn chặn ý nghĩ tự sát của nhiều bệnh nhân”, tiến sĩ Hồi nói.
    Khi chồng đi với cave
    “Ngày 17 tháng 2 năm 2010: Tôi đã từng tuyệt vọng, trầm cảm, không biết mình là ai. Cần gì. Sao cuộc đời quá bất công với tôi đến thế? Giờ đây, tôi đã chấp nhận mang căn bệnh thế kỷ với một niềm tin nó thuộc về mình, không khác được. Tôi vẫn phải sống. Cảm ơn các y bác sĩ bệnh viện, những người đã giúp tôi lấy lại niềm tin, nghị lực để tiếp tục sống ở cuộc đời này".
    Đó là những dòng tâm sự của chị Tạ Văn Anh, ở khu tập thể Nam Đồng, quận Đống Đa, Hà Nội trong cuốn nhật ký bệnh nhân ở Bệnh viện Tâm thần ban ngày Mai Hương, đường Hồng Mai, Hà Nội. Cô lưu lại những dòng bút tích đúng ngày ra viện để tiếp tục điều trị ngoại trú, sau 3 tháng điều trị tích cực.
    Văn Anh vừa trải qua một cú sốc lớn. Cô bị nhiễm HIV. Cô nhiễm bệnh sau khi cưới chưa đầy 5 tháng. “Vợ chồng đang lên kế hoạch sinh con, đợi đến tầm tháng sáu năm nay có bầu để đón con tuổi Mèo. Không ngờ anh ấy hư hỏng, mang bệnh về nhà”, Văn Anh nói.
    Chồng cô là công tử con một vị quan chức một ngành đang ăn nên làm ra ở Hà Nội. Trong lúc chồng đi tắm, cầm điện thoại chồng, cô phát hiện ba clip sex trong máy. Tá hỏa, nhân vật chính trong clip không ai khác chính là chồng cô và ba người con gái khác nhau. Truy vấn, chồng cô không ngần ngại tự thú, anh ta đi với cave.
    Bàng hoàng đi khám, cô nhận được kết quả HIV dương tính. Đó cũng là kết quả của một tình yêu vẻn vẹn trong vòng 2 tháng. Văn Anh, giáo viên dạy tiếng Anh ở một trường PTTH danh tiếng, phần vì sợ bố mẹ biết sẽ buồn khổ, phần vì danh dự với trường, lớp, âm thầm chịu đựng. Vợ chồng căng thẳng, ngủ riêng. Chồng cô vẫn đi với cave và đưa cô đến bệnh viện.
    Hiện, Văn Anh về sống với bố mẹ đẻ; mỗi tuần hai lần đến viện để kiểm tra sức khỏe và test tâm lý.
    Mỗi bệnh nhân khi được đưa đến bệnh viện, nặng thì trong tình trạng đã uống nhiều loại thuốc ngủ, nhảy lầu, nhảy cầu, nhẹ thì căng thẳng thần kinh, biếng ăn, ít nói, mỏi mệt...
    Khi vào viện, người khóc, người gào thét, không có bác sĩ hoặc người nhà ở bên là đập đầu vào tường. Cũng có người vài tuần đầu thấy gì cũng nhìn trân trối, hoảng sợ. Họ có chung đặc điểm: Chịu quá nhiều áp lực, mất phương hướng, niềm tin vào cuộc sống trong thời gian dài.

    Kỳ II : Bác sĩ 'sốc' cùng bệnh nhân

    TP - Bị bệnh, ai cũng có ý thức phải tìm đến bác sĩ, nhưng lại có rất ít bạn trẻ bị bệnh trầm cảm tìm đến bệnh viện do họ sợ bị cho là thần kinh. Vì vậy, hầu hết những người bị bệnh trầm cảm được đưa đến viện thường đã trong tình trạng khá nặng.


    3 tuần, 2 lần tự tử
    Những ngày đầu tháng 3-2010, Bệnh viện Thanh Nhàn Hà Nội tiếp nhận ca cấp cứu bệnh nhân uống hơn 60 viên thuốc ngủ các loại để kết liễu cuộc đời. Đó là Phan Thị Dương, 20 tuổi, sinh viên năm thứ hai trường ĐH nông Nghiệp Hà Nội, quê ở Nam Định. Sau hơn một tuần điều trị, Dương được cứu sống.
    Ra viện, để quên đi nỗi ám ảnh về cái chết, Dương bỏ học, bán hàng thuê ở một cửa hàng quần áo từ 8 giờ sáng đến 9 giờ tối. “Bình thường mọi người chỉ làm một ca, em xin làm hai ca vì em sợ cảm giác ở nhà một mình”, Dương nói.
    Thế nhưng, chỉ 2 tuần sau, Dương một lần nữa tìm đến cái chết bằng cách uống thuốc ngủ. Cô âm thầm gom nhiều loại thuốc ở các hiệu thuốc khác nhau.
    “Lúc đó, trong đầu em cái chết cứ lởn vởn, em không thoát ra được, cũng không cầu cứu ai, chỉ nghĩ cách để nhanh chóng kết thúc cuộc sống”, Dương nói. Và cô đã thực hiện lần nữa khi một mình trong căn phòng trọ. May mắn, người em họ cùng phòng phát hiện và đưa đi cấp cứu.
    Lần cấp cứu thứ hai, cô được đưa đến Viện Sức khỏe Tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội.
    Bác sĩ cho biết, bệnh nhân chán nản do môi trường học không đúng sở thích. Hơn nữa, chứng kiến cái chết bất ngờ của người anh họ đã làm cho bệnh nhân bị sốc.
    Tốt nghiệp lớp 12, Dương thích chuyên ngành du lịch, mẹ của Dương lại muốn con thi vào trường ĐH Nông nghiệp để về quê dễ xin việc. Bác ruột cô có chức sắc trong ngành này ở tỉnh. Vốn ngoan ngoãn, cô nghe theo mẹ. Thế nhưng, những bài giảng, giáo trình khiến cô chán ngán và ghét bỏ.
    Người duy nhất cô tâm sự, tìm đến sẻ chia là người anh họ hơn cô 2 tuổi, đang là sinh viên năm cuối Trường ĐH Xây Dựng. Anh họ bị tai nạn giao thông chết. Dương sốc, suy sụp.
    Sau đám tang anh, cô bỏ học nhiều hơn, ngồi lì trong phòng. Cô ôm ảnh anh ngủ mỗi đêm, vào nick yahoo anh mỗi ngày. Bỏ ăn, giấc ngủ chập chờn, cô thường xuyên bị bóng đè.
    “Sao em không tâm sự với mẹ?”, tôi hỏi, “Em chưa bao giờ tâm sự với mẹ cả”, “Thế bạn thân thì sao?”, “Em cũng ít nói chuyện với họ”, cô nói.
    Chính cô cũng không biết mình bị rơi vào trạng thái trầm cảm. Cô thấy căng thẳng, mỏi mệt, khi ở một mình không thể kiểm soát được chính mình làm gì, nghĩ gì. Vì thế Dương tìm đến cái chết như một sự giải thoát.
    Chị Lã Thị Hiền, mẹ Dương hơn một tuần nay ở viện chăm sóc con gái, cho biết: “Nghe tin báo, vợ chồng hốt hoảng lên với con, may còn cứu được. Vợ chồng tôi là nông dân cứ nghĩ cho con ăn học là tốt, không biết gì đến bệnh trầm cảm”, chị Hiền tâm sự.
    Bó tay
    “Hầu hết bệnh nhân tìm đến bệnh viện để khám, điều trị đều được cân bằng trạng thái để hòa nhập trở lại cuộc sống. Tuy nhiên, 26 năm trong nghề, không ít lần tôi bất lực trước bệnh nhân”, bác sĩ Bế Thị Hiển, Trưởng khoa Điều trị Bệnh viện Tâm thần Ban ngày Mai Hương (Hà Nội), chia sẻ.
    Đó là những người gặp những chuyện quá bất ngờ, quá sức chịu đựng. Tháng 7- 2009, bệnh viện tiếp nhận sinh viên Trần Thu Nguyệt, 20 tuổi, ở Chùa Hà, Hà Nội, được mẹ đưa đến bệnh viện trong trạng thái tuyệt thực, cấm khẩu, viêm nhiễm đường sinh dục. Người tình - thầy giáo ép Nguyệt quan hệ tình dục.
    Sau hai tuần điều trị, Nguyệt trải lòng với bác sĩ về chuyện bị ép trong chuyện tình trái ngang của mình.
    Nguyệt là sinh viên năm thứ 2 ở một trường ĐH. Nguyệt bị ép quan hệ tình dục hơn một năm nay. Nguyên nhân là một lần cô tìm đến thầy nhờ hướng dẫn, bị thầy đóng cửa phòng ép quan hệ.
    Sau Nguyệt cứ cần tiền mua áo, giày dép thầy lại cho, thành quen. Khi nhận thức được vấn đề, Nguyệt muốn thoát khỏi thầy giáo, nhưng bị truy tìm.
    Bị viêm nhiễm vùng kín, Nguyệt cầu cứu mẹ. Cả gia đình Nguyệt sợ tai tiếng đã chuyển nhà. Thế nhưng, đi đến đâu ông thầy đó vẫn tìm Nguyệt.
    “Trong trường hợp này, phần vì cô gái quá bồng bột, bị phụ thuộc, bố mẹ khi biết chuyện lại hành xử không đúng cách”, bác sĩ Hiển nói.
    Hay như chuyện một bệnh nhân nam trầm cảm vì ức chế quá nhiều trong công việc. Anh ta làm ở bộ phận kế toán của một Cty, bản tính cương trực nhưng bị sếp chỉ đạo trực tiếp bớt xén tiền, sửa sổ sách.
    Phản ứng, bị những người liên quan trù dập. Sau hai năm chịu đựng, cộng với cú sốc người yêu bỏ đi lấy chồng khiến anh đột quỵ.
    “Tiếp nhận trường hợp gặp hoàn cảnh oái oăm như thế, chúng tôi khó khăn khi an ủi, giải thích cho bệnh nhân hiểu để họ chấp nhận. Họ đang ở trong giai đoạn sốc cấp tính. Cú sốc đó quá lớn, quá bất ngờ vượt quá ngưỡng chịu đựng của bệnh nhân. Thời gian đầu, bác sĩ phải dùng thuốc để bệnh nhân tạm quên, giúp bệnh nhân an thần và ngủ”, bác sĩ Hiển cho biết.

    Kỳ cuối: Ngoi lên từ bóng tối

    TP - Cú sốc tuổi đôi mươi khiến nhiều bạn trẻ tưởng như rơi vào ngõ cụt cuộc đời. Thực tế cho thấy vẫn luôn có lối ra cho những người giàu nghị lực và được sự quan tâm của cộng đồng.


    Vượt thoát
    Sau hơn hai tháng trong Bệnh viện Tâm thần ban ngày Mai Hương, Nguyễn Tiến Đa, quê Can Lộc, Hà Tĩnh phục hồi như một sự kỳ diệu. Dù khi nhập viện, câu chuyện của Đa khiến y, bác sĩ ở đây ai cũng phải đau lòng.
    Sau hai lần tai nạn liên tiếp, Đa bị cụt 1 tay, liệt 2 chân và bị vợ bỏ rơi, đi biệt xứ. Học đến hết THPT, không đỗ đại học, Đa vào TPHCM làm thuê, và yêu Thanh, quê Tĩnh Gia, Thanh Hóa. Gia đình Đa phản đối hai người kết hôn vì không hợp tuổi.
    Cưới nhau được 3 tháng, một cú ngã xe khiến anh phải cắt bỏ một cánh tay. Lành vết thương, Đa học nghề thợ mộc mưu sinh. Hơn một năm sau khi đứa trẻ ra đời, trong lúc qua đường khi trời chạng vạng, anh bị xe đâm. Hai tuần sau, tỉnh dậy trong bệnh viện, toàn thân băng bó, đau đớn hơn, khi mẹ anh cho biết vợ anh đã bỏ đi.
    Liệt hai chân, cụt một cánh tay, vợ bỏ, con ở với ông bà nội, Đa bị ức chế, cùng quẫn. Có dạo, còn một cánh tay anh lăm lăm cầm con dao định đâm vào ngực để kết liễu cuộc đời, nhưng không thể. Gia đình đưa Đa vào viện. Anh ngồi lặng lẽ ở góc giường cười ngây dại.
    Thế nhưng, sau vài tuần điều trị, anh chủ động chia sẻ với bác sĩ chuyện của mình và chống nạng tập đi. Đa chia sẻ bí quyết hồi phục: “Đứng trước một con sói, mình không thể nói thương tôi với, đừng ăn thịt tôi mà phải biết tự tìm cách vượt qua nó”.
    Theo nghiên cứu gần đây nhất của Tiến sĩ Trương Khánh Hà, Phó chủ nhiệm khoa Tâm lý học trường ĐH KH XH&NV, độ tuổi trưởng thành của thanh niên Việt Nam là 24 - 25, trong khi tuổi trưởng thành của thanh niên trên thế giới là 18 -19 tuổi. Nghĩa là thanh niên Việt Nam ít có kỹ năng, trải nghiệm thực tế và tuổi trưởng thành muộn hơn.
    Nguyễn Diệu Hương, sắp bước qua tuổi 20, ở TP Hải Phòng, được mẹ đưa nhập viện trong tình trạng chản nản, bỏ ăn, đòi tự tử sau khi biết bố cặp bồ với chính đứa bạn thân của mình. Chuyện rối tung khi cô bạn thân gửi ảnh tống tiền ông bố thì bị mẹ cô phát hiện và làm ầm ĩ. Hương điên đầu vì dư luận và bỏ nhà đi.
    Các bác sĩ hiểu rõ sự tình, yêu cầu người bố đến chăm sóc, trò chuyện với Hương. Ban đầu Hương không chấp nhận, thấy mặt bố là gào thét, ném đồ, nhưng dần dần cô đã chấp nhận và hồi phục nhanh chóng.
    Vì sao tuổi 20?
    Tiến sĩ Ngô Thanh Hồi, Giám đốc Bệnh viện Tâm thần ban ngày Mai Hương, cho biết: “Thông thường, khi bị trầm cảm mỗi bệnh nhân chỉ mất vài tuần điều trị là qua cơn. Tuy nhiên, thời gian để bệnh lành hẳn và chống sốc trở lại phụ thuộc nhiều vào nỗ lực của bệnh nhân. Tùy theo mức độ, chúng tôi theo dõi bệnh nhân từ 2 đến 3 tháng, hoặc 6 tháng đến 1 năm để bệnh dứt hẳn”. ???

    Tiến sĩ Hồi cảnh báo, bệnh trầm cảm trong thanh thiếu niên gia tăng do môi trường xã hội, cụ thể là khi bạn trẻ gặp thất bại học đường, áp lực công việc, chơi game quá nhiều, thất bại thương trường, mất trộm, thất tình…Cũng theo TS Hồi, môi trường sống ngày nay đòi hỏi phải có nhiều kỹ năng, trong khi giới trẻ ít được đào tạo bài bản.


    Phân tích nguyên nhân vì sao người trẻ trong độ tuổi 20 dễ bị sốc, trầm cảm, Giám đốc Trung tâm hỗ trợ và tư vấn tâm lý trường ĐH KHXH&NV (ĐHQG Hà Nội), Thạc sĩ Nguyễn Mạnh Hà nói: Tuổi 20 chớm trưởng thành là giai đoạn hầu hết bạn trẻ bước vào cuộc sống với những trải nghiệm mới mẻ về tình yêu, công việc…và có sự khác biệt với môi trường gia đình, trường lớp vốn dĩ đã quen thuộc với họ. Trong khi, nhiều bạn chưa chuẩn bị kỹ về tâm lý, kỹ năng, nhân cách sống, có ít trải nghiệm thực tế, ít vấp váp…nên ra đời dễ bị sốc...

    Bệnh nhiều, đến viện ít

    Có mặt tại Viện Sức khỏe tâm thần những ngày đầu tháng 3, các phòng điều trị đều chật kín bệnh nhân. PGS - TS Trần Hữu Bình, Viện trưởng Sức khỏe Tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai, cho rằng: Nhiều người bệnh vẫn còn tâm lý e ngại khi đến bệnh viện.

    Theo các bác sĩ, nhóm giới trẻ bị trầm cảm do sốc trong tình yêu, công việc, người thân mất…chiếm tỉ lệ khá cao. Khi gặp hoàn cảnh đó, người trẻ trụ vững hay không phụ thuộc vào năng lực thích nghi vào quá trình học tập, rèn luyện về vốn sống. Những người chưa bao giờ trải qua thất bại, được bao bọc khi gặp chuyện bất ngờ sẽ dễ bị tổn thương về mặt tinh thần hơn người có nhiều trải nghiệm.
    PGS. TS Trần Hữu Bình cho rằng, trầm cảm là bệnh do các rối loạn tâm thần liên quan đến tác động của yếu tố sinh học, xã hội và tâm lý. Giới nữ thường dễ mắc bệnh hơn nam giới và người trẻ có tỉ lệ mắc bệnh cao hơn các độ tuổi khác. Tỷ lệ người trẻ ở thành thị bị trầm cảm cao hơn nông thôn do nhịp sống gấp gáp, tiếng ồn, độ ô nhiễm, áp lực công việc...

    Lời khuyên của các bác sĩ:
    - Mỗi ngày, người trẻ phải biết cân đối giữa kết quả làm việc và chế độ nghỉ ngơi, hưởng thụ.
    - Khi bị căng thẳng, dấu hiệu stress xuất hiện phải có chế độ nghỉ ngơi hợp lý, học cách chia sẻ câu chuyện với bạn bè, người thân. Khi gặp bất cứ tình huống nào khiến bạn buồn chán, mệt mỏi sau hai tuần vẫn không nguôi thì đó là tình trạng bệnh lý, bạn phải đến bệnh viện để khám.


    Theo nghiên cứu gần đây nhất của Tiến sĩ Trương Khánh Hà, Phó chủ nhiệm khoa Tâm lý học trường ĐH KH XH&NV, độ tuổi trưởng thành của thanh niên Việt Nam là 24 - 25, trong khi tuổi trưởng thành của thanh niên trên thế giới là 18 -19 tuổi. Nghĩa là thanh niên Việt Nam ít có kỹ năng, trải nghiệm thực tế và tuổi trưởng thành muộn hơn.
     
    Last edited: Apr 8, 2010
  10. bonmeikei

    bonmeikei Member MBA Family

    Joined:
    Aug 17, 2008
    Messages:
    184
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hải Phòng
    Current employer/school:
    FTU
    Undergrad major:
    Economics and International Business
    MBA (intent) major/School:
    NA
    Có lẽ các ông bố bà mẹ cần tập cho con cái cách nói ra suy nghĩ, vướng mắc của mình nhiều hơn. Theo em là như thế. Ngày xưa em cũng từng khủng hoảng lắm, tâm trạng thì cực kỳ tồi tệ dù vào lúc phong độ nhất. May mà thời điểm ấy em tìm đến với 1 cô giáo và chia sẻ với cô nên rồi được giải thoát, em mở lòng hơn, nhìn mọi thứ positively hơn. Với những bạn trẻ đang bị stress, em thấy cần có sự chia sẻ, động viên đúng lúc, kịp thời lắm ạ. Vì thông thường người ta tìm đến cái chết do cảm thấy bế tắc quá và tự mình cảm thấy đang bị dồn vào đường cùng. Em nghĩ communication với thế giới bên ngoài là 1 yếu tố rất quan trọng.
     
  11. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,780
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    “Tôi bạc trắng tóc suy nghĩ về con”

    Tuổi trẻ cuối tuần ( số 29-2010 ngày 25/7) dành hẳn 4 trang viết về nỗ lực của Ông Hoàng Thành Long và gia đình sau biến cố cách đây 3 năm đã biến một danh từ rất đẹp trong tiếng Việt thành một động từ. Mừng là Ông đã vững vàng lèo lái con thuyền qua cơn bão lớn. Hy vọng những vấp ngã đầu đời không chỉ là thách thức mà còn là một cơ hội vì cuộc đời còn rất dài.

    " Tôi dặn con thường xuyên: con người ta ngã một lần thì đứng dậy được, nhưng ngã lần nữa thì sự đứng dậy đó vất vả gian khó hơn, thậm chí không làm lại được nữa. Trước đây con tôi chỉ cần giữ bản thân mình, giờ con phải giữ hình ảnh của con trước xã hội, bạn bè, công chúng, những người đang dõi theo con bé. Không ai sống bằng quá khứ. Nhưng nếu quá khứ đó ta vẫn phải đối mặt thì hãy để đó là bài học xác đáng và động lực đi tiếp hôm nay. Hoàng Thành Long "


    Chúng tôi tìm đến gia đình Hoàng Thùy Linh một ngày hè nắng gắt... Phòng khách, nơi tập luyện của Linh từ khi 4 tuổi, vẫn còn đó hai tấm gương bản lớn và chiếc tay vịn bằng gỗ dành cho trẻ học múa. Cũng chính tại căn phòng này, bên bộ ghế mây đơn giản, gia đình Hoàng Thùy Linh đã cùng ngồi lại, đùm bọc nhau trong những giây phút tưởng như khó khăn nhất cuộc đời.

    Ông Hoàng Thành Long, bố Hoàng Thùy Linh, chầm chậm kể: “Tôi giữ tất cả những tờ báo nói về con gái mình, có thời điểm ngày nào cũng thấy tin con trên báo, bạn thử nhẩm tính trong ba năm qua biết là bao nhiêu. Nếu nhắc lại chuyện cũ của con là tôi đang làm cái việc ném hòn đá xuống mặt nước đã phẳng lặng. Chúng tôi chỉ biết con ngã ở đâu sẽ phải đứng lên ở đó”. Lòng chưa vơi những nỗi băn khoăn, nhưng cuối cùng ông cũng chấp thuận chia sẻ phần nào những trải nghiệm của một người cha.

    [​IMG]
    Bố Linh luôn giữ lại những bài báo viết về con gái và đọc chúng với buồn đau, hạnh phúc và cả giận dữ (Ảnh: L.Sơn)

    Cuộc sống của Hoàng Thùy Linh và gia đình trong suốt ba năm qua như thế nào, thưa ông?

    - Gia đình tôi thống nhất với nhau một điều: không bao giờ nhắc lại chuyện cũ! Chúng tôi chỉ sống cho hiện tại và tương lai, sống một cách tích cực. Nếu nhắc lại quá khứ thì tôi là người có tội với con. Hiện tại của Linh bước đầu có những thành công nho nhỏ. Từ thành công này tôi muốn Linh tiếp tục phát huy, xem khả năng tự có đến đâu.

    Chúng tôi cũng bình thường như mọi gia đình khác mà thôi. Hoàng Thùy Linh chỉ được ưu tiên hơn một chút là sinh ra trong gia đình làm nghệ thuật. Và con đường đó chưa hề bị dừng lại một ngày, một giờ nào hết, nó vẫn thầm lặng diễn ra.

    Những tưởng chuyện không vui sẽ ngăn trở Linh?

    - Điều xấu nhất đó đã không xảy ra, vì ước mơ làm nghệ thuật của Linh được xây dựng từ nhỏ, là mong muốn xuyên suốt cuộc đời Linh. 4 tuổi, thấy con hát trọn vẹn bài Lá diêu bông rất thịnh hành thời đó, tôi ghi âm vào băng cassette, mở ra nghe phát hiện con mình có những biểu hiện năng khiếu, tai nhạc tốt nhưng cần thử thách. Năm cháu lên lớp 6, tôi đưa cháu đi thi thanh nhạc nhưng ban giám khảo khuyên cháu còn nhỏ quá, cứ cho học múa, đợi sau này cứng cáp vào nhạc viện. Từ khi Linh đi học đến hết lớp 12, chỉ mỗi sáng chủ nhật được ngủ đến 9g. Sáng học nghệ thuật, chiều học văn hóa, tối lại đi học đàn, nhiều khi không có thời gian chơi và nghỉ ngơi. Không phải bỗng dưng Linh đóng phim hoặc làm ca sĩ, tất cả đều có một quá trình đào tạo cơ bản.

    Dường như có một sức ép vô hình với Linh ngay từ nhỏ?

    - Nhiều khi con trách chúng tôi: “Bố mẹ sinh thêm nhiều em mà nhồi, chứ nhồi con như... vịt”. Nhưng tôi muốn rèn cho con từ bé một sự thật rằng làm nghệ thuật không đơn giản, không phải ngẫu hứng là làm! Nếu con muốn hát, biết cầm micro thôi là chưa đủ! Một ca sĩ đòi hỏi rất nhiều yếu tố. Sau này, ban nhạc Thiên Thần thành lập chính vì mục đích cho các cháu tập dượt. Tự trải nghiệm các cháu mới biết rằng đi theo con đường nghệ thuật hoàn toàn không đơn giản. Một là tập cho cháu tính kỷ cương, hai là cơ hội tiếp xúc với khán giả. Khi đứng trên sân khấu, chỉ cần một phản ứng rất nhỏ của công chúng là biết mình thành công hay không.

    Người ta nói như con tôi tốt nhất nên lui về hậu trường, ra nước ngoài sống hoặc bảo lưu một năm đại học. Nhưng tôi vẫn yêu cầu con phải hoàn thành học văn hóa, vì đi theo lĩnh vực nào cũng cần có văn hóa và biết đến những giới hạn cố định.

    Kỳ vọng và tin tưởng con gái, biến cố bất ngờ xảy ra khó có thể hình dung những xung đột tình cảm của người cha khi đó...

    - Khi biến cố xảy ra, trong 15 ngày đầu tôi hoàn toàn im lặng dù vẫn mua tất cả các tờ báo, đọc tất cả các bài viết. Vẫn bộ bàn ghế này, trong căn phòng này, tôi bạc trắng tóc suy nghĩ về con. Đến ngày thứ 16 tôi quyết định phải lên tiếng trên báo chí. Tôi không trách đám trẻ ấy, không trách con mình, các cháu đã ngã rồi, đừng đấm tiếp để các cháu chết hẳn. Hãy dựng các cháu dậy, vì khi ta già nua ta mới có chỗ để nương tựa...

    Nếu như câu chuyện chỉ về một đứa con của tôi thì giữ nó trong nhà, động viên nó là xong. Nhưng khi ấy vấn đề bất ngờ với toàn xã hội chứ không phải riêng với gia đình Hoàng Thùy Linh. Báo chí ập đến, người dân phản ứng, kết luận như thế là xấu, vất đi, hỏng, là tù tội, là muôn đời không ngóc đầu lên được...

    Có ai đó mang cả vòng hoa, đồ thắp hương bày trước cửa nhà... Tôi trao đổi với mẹ Linh, nhưng khi ấy có những điều tôi đã không nói ra với vợ vì nó thuộc về người cha. Thương con đến mấy tôi cũng phải nén lại, phải bản lĩnh giải quyết ổn thỏa mọi chuyện. Bản lĩnh của người cha không phải là sự bướng bỉnh, bảo thủ mà bình tĩnh và nghe bằng hai tai.

    Hoàng Thùy Linh sinh ra trong gia đình hoạt động nghệ thuật. Mẹ của Linh, bà Lê Thu Huệ là biên đạo múa của Nhà hát ca múa nhạc Thăng Long. Bố của Linh, ông Hoàng Thành Long từng phụ trách kỹ thuật âm thanh của Đoàn ca múa nhạc công an nhân dân và Đoàn kịch nói công an nhân dân.



    15 ngày ấy ông đã nói gì với Linh?
    - Tôi không nói chuyện với Linh, chỉ trao đổi với mẹ Linh. Lúc đó không cần nói gì với Linh cả. Chỉ cần bảo vệ để cháu khỏe mạnh, cho cháu yên tĩnh. Cháu không đi đâu, chỉ ở trong nhà. Lúc nào cần đi có mẹ đi cùng. Con là con mình, còn nó là còn tất cả, nó là tài sản lớn nhất. Nếu để có chuyện gì đó dừng cuộc sống của nó lại thì người đầu tiên có tội là cha mẹ chứ không phải xã hội, không phải áp lực báo chí.

    Đến tận bây giờ có những lúc vợ tôi buồn quá phân vân hỏi tôi: “Dư âm này bao giờ cho hết hả anh?”. Không người mẹ nào không thương con, không khóc vì con, nhưng có những giọt nước mắt có thể giết chết con mình nếu rơi không đúng thời điểm. Tôi an ủi để vợ bản lĩnh trở lại. Tôi chỉ dặn cô ấy: “Không bao giờ em được chỉ trích con, cũng không bao giờ được nịnh yêu con”. Hai mẹ con cố gắng sống bình thường như chưa có gì xảy ra. Tất cả những tin tức trên báo chí không được trao đổi với Linh. Trong thời gian ba năm buồn, những chồng kinh Phật, những cuốn sách viết về những số phận biết vượt qua dày lên trong phòng hai mẹ con. “Văn ôn, võ luyện”, tôi dặn con cần duy trì đọc sách, hát, múa, tất cả diễn ra trong nhà. Bố mẹ vững vàng làm chỗ dựa tinh thần rất tốt cho con cái. Tôi đã quan sát sự đoàn kết của hai mẹ con và nhủ thầm: nếu mẹ Linh vượt qua được thì con gái tôi cũng sẽ vượt qua được!

    Một tuần sau sự cố, Linh đi học trở lại, các bạn trong lớp thay phiên đến đón Linh đi học, tình thương của bạn Linh khi ấy là vô hạn...

    Giờ Linh đã xuất hiện trở lại, ông căn dặn con điều gì trước khi Linh bước lên sân khấu?

    - Người cha người mẹ nào không tự hào về thành công của con, dù chỉ là nhỏ nhất. Hồi nhỏ, con không xỏ chỉ được, bực quá ném kim đi, nhưng rồi lại nhặt lên xỏ tiếp. Tôi đã tận hưởng niềm vui nhỏ nhoi khi thấy điều đó. Giờ con đã lớn, đóng phim, đi hát, con đã là người của công chúng, không vui hơn sao được. Nhưng niềm vui lớn nhất của người cha là khi tôi thấy con mình đã lớn, biết tự làm chủ mình.

    Tôi dặn con thường xuyên: con người ta ngã một lần thì đứng dậy được, nhưng ngã lần nữa thì sự đứng dậy đó vất vả gian khó hơn, thậm chí không làm lại được nữa. Trước đây con tôi chỉ cần giữ bản thân mình, giờ con phải giữ hình ảnh của con trước xã hội, bạn bè, công chúng, những người đang dõi theo con bé. Không ai sống bằng quá khứ. Nhưng nếu quá khứ đó ta vẫn phải đối mặt thì hãy để đó là bài học xác đáng và động lực đi tiếp hôm nay.

    Tuổi trẻ cuối tuần ( Nga Linh thực hiện )
     
  12. nvha

    nvha Active Member MBA Family

    Joined:
    Mar 20, 2007
    Messages:
    1,780
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    36
    Current city/country:
    HCMC, Vietnam
    Current employer/school:
    VSI
    Undergrad major:
    N/a
    MBA (intent) major/School:
    N/a
    " Tôi từng ước đó chỉ là cơn ác mộng"

    " Tôi từng ước đó chỉ là cơn ác mộng"
    Năm 2007, khi đang là một diễn viên tuổi teen được yêu mến với vai cô nữ sinh đẹp người đẹp nết Vàng Anh trong loạt phim truyền hình Nhật ký Vàng Anh 2 (phát trên sóng VTV), con đường trải đầy hoa hồng của Hoàng Thùy Linh bất ngờ gãy gánh bởi một scandal tai tiếng khiến cô lui về “ở ẩn” ở tuổi 19.

    Ba năm sau, Hoàng Thùy Linh và bố cô - ông Hoàng Thành Long đã trả lời phóng viên về những hệ lụy sau cú vấp ngã của một ngôi sao.
    Cân nhắc rất lâu trước khi đồng ý chia sẻ cùng phóng viên, Linh nói cô không chạy trốn quá khứ nhưng rất e ngại dư luận cho rằng mình dùng chuyện cũ như một cách trở lại với nghệ thuật. Vậy nên cuộc trò chuyện đôi khi đứt quãng bởi những lo lắng “cành cong” của Linh.


    Sau vụ tai tiếng, “mọi cánh cửa chạm vào nghệ thuật dường như cũng đã đóng chặt với tôi” - Hoàng Thùy Linh nhớ lại. Dù đang rất thu hút trên sóng truyền hình, Nhật ký Vàng Anh 2 buộc phải ngưng phát sóng bởi sự cố của Hoàng Thùy Linh. Và dù không có văn bản, phát ngôn nào cụ thể, nhưng mọi chương trình có liên quan đến Hoàng Thùy Linh cũng đều “mất tích”. Các sô quảng cáo, ca hát, dẫn chương trình... lập tức bị hủy.

    Linh của những ngày sau tai nạn ra sao?

    - Là chất đầy cảm giác thất vọng. Tỉnh giấc sau những đêm gần như thức trắng, tôi ước những điều tồi tệ đó chỉ là một cơn ác mộng, tất cả không phải là sự thật. Tôi vẫn sẽ đến lớp, đến trường quay, vẫn sẽ bận rộn với công việc của mình.

    Khi đó tôi 19 tuổi và danh tiếng đến nhanh lắm, nhanh đến không ngờ. Mọi thứ như trải thảm với rất nhiều lời mời đóng phim, làm MC, quay quảng cáo... Đùng một cái mọi cơ hội trôi tuột. Ngay khi sự cố xảy ra, tôi khóc, tôi tủi thân, tôi thất vọng, thấy mình có lỗi với bố mẹ, với những người đã tin yêu mình... Những tháng ngày sau đó tủi thân hơn rất nhiều. Cảm giác vô dụng ngập tràn bởi bản thân tự cảm thấy không thể làm được gì và bởi không còn ai cho tôi cơ hội nữa.

    Tất cả mọi người đều quay lưng?

    - Không hẳn thế. Ban đầu tôi tự nhốt mình, cứ úp mặt vào gối khóc. Bố mẹ thương quá nên cũng chẳng gây thêm áp lực gì. Vậy nên tôi lại càng thấy có lỗi. Bạn bè, đồng nghiệp, các cô chú trong đoàn phim, thầy cô ở trường... vẫn thường gọi điện thăm hỏi, động viên. Mọi người nỗ lực kéo tôi ra khỏi nhà để tôi không quá bức bối. Ai cũng sợ tôi cạn nghĩ, làm việc dại. Bố mẹ nói chuyện với tôi nhiều, động viên tôi ra ngoài. Và tôi cũng đôi lần hóa trang ra ngoài cùng bạn bè và một số anh chị đồng nghiệp. Người ta vẫn nhận ra tôi, vẫn bàn tán, vẫn khiến tôi tổn thương và những người đi cùng tôi ít nhiều ái ngại. Và rồi tôi lại giam mình ở nhà.

    Với người muốn được sống dài lâu cùng nghệ thuật thì việc luôn bị dư luận chú ý bởi những nhũng nhiễu chứ không phải bởi những thành quả và tài năng là một thất bại. Mà tôi thì không muốn mình thất bại lần nữa.

    Sau đó cái tên Hoàng Thùy Linh vẫn thi thoảng xuất hiện tại một số sự kiện văn nghệ. Đã có nhiều lời chê trách rằng Linh thiếu tự trọng khi vẫn cố tìm một chỗ trong làng văn nghệ.

    - Khi đó bố mẹ động viên tôi tiếp tục lên giảng đường (Hoàng Thùy Linh đậu thủ khoa lớp đạo diễn truyền hình K26 - khoa truyền hình Trường ĐH Sân khấu điện ảnh Hà Nội 2006 - NV). Và tôi đã chọn việc ở lại, theo đuổi đến cùng việc học còn dang dở của mình. Nhưng tôi không tham gia bất cứ hoạt động nghệ thuật nào suốt gần một năm sau đó. Vậy mà trong một số chương trình người ta vẫn treo băngrôn quảng cáo có tên tôi, vẫn làm đủ mọi cách để nhiều người nghĩ không đúng về tôi.

    Thật ra tôi vẫn thi thoảng nhận được lời mời tham gia chương trình này, sự kiện nọ nhưng tôi từ chối hết, vì tôi biết dù có nhận lời cũng có khi đến giờ chót lại bị hủy sô vì “lý do khách quan”. Đó là chưa kể có những người mời tôi vì muốn gây sự tò mò cho người khác, muốn làm tổn thương tôi lần nữa. Tôi rất nhớ sân khấu, trường quay... nhưng luôn phải từ chối vì sợ bị tổn thương.

    Đó thật sự là khoảng thời gian vô cùng khó khăn với tôi. Bởi khi tôi từ chối xuất hiện, người ta đánh giá mình là chảnh chọe, kiêu ngạo. Còn giả dụ có nhận lời sẽ bị cho là “trơ”, thiếu tự trọng như chị đã hỏi. Tôi thường tự hỏi nếu tiếp tục đam mê thì có được chấp nhận không.

    Khó khăn thế sao Linh vẫn ở lại, vẫn tiếp tục theo đuổi nghề?

    - Tôi muốn được tiếp tục làm nghệ thuật. Bố mẹ đều là nghệ sĩ nên tôi được tiếp xúc với môi trường nghệ thuật từ bé. Tôi được bố mẹ cho học piano, học múa, học hát, học diễn xuất... Tôi không muốn bỏ phí những gì đã học và phụ lòng bố mẹ. Tôi vẫn luôn day dứt, cảm thấy có lỗi với bố mẹ, thầy cô, bạn diễn, đạo diễn, nhà sản xuất...

    Sự trở lại của Linh xem ra cũng quá ồn ào. Mấy ai sẽ tin rằng đó hoàn toàn không có những tính toán để tiến nhanh, tiến xa nhờ dư âm của sự cố ngày cũ?

    - Hơn ai hết, tôi hiểu một con người sống không được tôn trọng là như thế nào. Khi quyết định xuất hiện trở lại trước công chúng là tôi phải chấp nhận những dư âm đắng từ sự cố đã qua.

    Xin hãy tin những gì tôi đang và sẽ làm trong tương lai là một nỗ lực để được ghi nhận chứ không phải để dễ dàng được chấp nhận. Còn xìcăngđan ư? Tôi không ủng hộ tư tưởng phải tạo ra cái gì đó để nổi tiếng. Tôi chỉ muốn chia sẻ một điều rằng sở dĩ tôi vẫn còn có thể quay lại được vì mọi người biết tôi đã không cố tạo ra xìcăngđan. Tôi nghĩ khán giả công bằng và thấu hiểu vì thế con đường bây giờ đã rộng mở hơn với tôi. Với người muốn được sống dài lâu cùng nghệ thuật thì việc luôn bị dư luận chú ý bởi những nhũng nhiễu chứ không phải bởi những thành quả và tài năng là một thất bại. Mà tôi thì không muốn mình thất bại lần nữa.

    Tuổi trẻ cuối tuần số 29-2010 ngày 25/7. Quỳnh Nguyễn thực hiện


    Hoàng Thùy Linh sinh năm 1988, là ca sĩ chính của nhóm Thiên Thần, vai nữ chính trong các phim Trò đùa số phận, Đi về phía mặt trời, Nhật ký Vàng Anh 2. Đã tốt nghiệp khoa múa Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội và là MC của chương trình Vui cùng Hugo trên Đài truyền hình Hà Nội. Năm 2006, Linh đỗ thủ khoa lớp đạo diễn truyền hình của Đại học Sân khấu điện ảnh Hà Nội và tốt nghiệp vào tháng 5/2010. Sau sự cố đáng tiếc cách đây gần ba năm, Hoàng Thùy Linh chính thức hoạt động nghệ thuật trở lại vào giữa tháng 4/2010 bằng việc tung ra album cá nhân đầu tay mang tên cô.
     
  13. nem

    nem Member MBA Family

    Joined:
    Jan 28, 2007
    Messages:
    693
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Summit Education Services
    Undergrad major:
    East Asian Studies
    MBA (intent) major/School:
    Entreprenership
    Em gần như không đọc bài báo nào về Hoàng Thùy Linh trước kia vì không khoái thể loại báo chí đó. Tuy nhiên, đến giờ em vẫn không thể hiểu nổi tại sao dư luận và mọi người lại có thể phản ứng dữ dội đến thế vì một hành động hoàn toàn mang tính cá nhân, suy cho cùng cũng không ảnh hưởng trực tiếp đến ai cả...
     
  14. LinhBL

    LinhBL Member Pre-family

    Joined:
    Jul 7, 2009
    Messages:
    63
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Haiphong
    Current employer/school:
    NTU
    Undergrad major:
    Computing/Business
    MBA (intent) major/School:
    General/IT
    Dư luận lúc nào cũng chuyện bé xé ra to đùng, nhất là ở Việt Nam và vấn đề lại liên quan đến sex scandal. Em thấy vở vẩn nhất là hồi đó Hoàng Thùy Linh còn được "mời" lên riêng 1 chương trình để xin lỗi khán giả (không hiểu mấy bác làm VTV nhà mình nghĩ gì mà lại cho lên mới lạ). Cá nhân em thấy Hoàng Thùy Linh không có lỗi gì trong chuyện này.
     
  15. LinhBL

    LinhBL Member Pre-family

    Joined:
    Jul 7, 2009
    Messages:
    63
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    6
    Current city/country:
    Haiphong
    Current employer/school:
    NTU
    Undergrad major:
    Computing/Business
    MBA (intent) major/School:
    General/IT
    Chị có thể chia sẻ nguyên nhân dẫn đến tình trạng "depressed" của chị hồi đó không ạ? Giả sử em từ hồi tầm 16 tuổi thỉnh thoảng tự nhiên lại có lúc cảm thấy như trên (chỗ em in đậm ấy), sau đấy tập trung đi làm việc khác lại hết, đến bây giờ vấn thế thì có gọi là bị depressed không? Hồi đấy chị có phải dùng thuốc không hay chỉ cần thư giãn, không lo nghĩ nhiều là khỏi?
    Sorry chị em hỏi hơi cụ thể vì em thấy biểu hiện trên khá giống với tình trạng của một vài bạn trong nhóm bọn em. Bình thường thì em cho qua, nhưng bài chị viết làm em thấy "chột dạ" nên em muốn hỏi kĩ hơn (lỡ sau này bệnh nặng rồi được lên báo thì ...).
     
    Last edited: Jul 24, 2010
  16. Batigol

    Batigol Nominee - Gold member of the year 2009 MBA Family

    Joined:
    Feb 14, 2009
    Messages:
    436
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Rotterdam
    Current employer/school:
    MSK
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    Finance & Entrepreneurship
    Mình nghĩ nói không ảnh hưởng thì cũng không đúng. Dư luận phản ứng thì cũng là dễ hiểu vì bộ phim đó được positioned để tác động đến suy nghĩ hành động của người xem (mấy em học sinh) theo cái belief được xã hội vào thời điểm cụ thể đó ủng hộ một cách rộng rãi. Tạm thời chưa bàn liệu cái belief đấy là có còn hợp thời hay không, mà chỉ biết đó là fact.

    Cái này cũng chẳng phải chỉ Việt Nam thích thổi phồng làm to chuyện. Cứ nhớ vụ của Tiger Wood bị Accenture, Tag heuer... cắt hợp đồng hình ảnh sau scandal thì có thể thấy phản ứng của consumer cũng không hề bị underestimate ở Mỹ. Một số người "progressive" thì có thể nói rằng đó là personal issue, adultery is not a big deal... nhưng phần đông vẫn không nghĩ vậy. Để giải quyết vấn đề đấy thì có người chọn cách im lặng, có người chọn cách xin lỗi công khai với action plan cụ thể như Tiger Wood. VTV nhà mình chắc cũng nghĩ như Tiger Wood nhưng có vẻ không được welcomed lắm.
     
  17. AnnieLinh

    AnnieLinh Member MBA Family

    Joined:
    Aug 5, 2009
    Messages:
    278
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    USA
    Current employer/school:
    GSU
    Undergrad major:
    Accounting
    MBA (intent) major/School:
    Accounting
    Em Linh lên xin lỗi là đúng rồi, PR giỏi thế còn gì? Nếu em nó không làm rùm beng như thế thì cũng chìm nghỉm như vụ Yến Vi gì đó thôi, làm sao ngóc đầu lên nổi.

    Em có gặp Linh một lần hồi 16 tuổi, phải nói thật ai gặp em ý cũng phải nghĩ em ý mà không nổi tiếng mới là chuyện lạ vì em ý khôn quá sức tưởng tượng.

    Chẳng hiểu sao em thấy em Linh mang đặc điểm của con gái Bắc nhé :p Người ngoài nhìn vào rất dễ cho rằng em ý "láo toét, xấc xược", nhưng thế mới là con gái bắc :D
     
  18. nem

    nem Member MBA Family

    Joined:
    Jan 28, 2007
    Messages:
    693
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Hanoi
    Current employer/school:
    Summit Education Services
    Undergrad major:
    East Asian Studies
    MBA (intent) major/School:
    Entreprenership
    Cái này là tranh luận để mà tranh luận cho vui thôi nhé, vì Hoa thỉnh thoảng hứng lên thích debate :)

    Chẳng nhẽ diễn viên phải sống xứng đáng, sống y như với vai diễn của họ? Người diễn viên phải diễn vô số nhân vật chính diện và phản diện. Nếu expect như vậy có hợp lý không? Phản ứng kiểu thôi, không cho cô đóng cái vai ấy nữa cũng được, nhưng kiểu có người mang vòng hoa bát hương đến nhà cô ấy, rủa cô ấy chết đi thì...
     
  19. Batigol

    Batigol Nominee - Gold member of the year 2009 MBA Family

    Joined:
    Feb 14, 2009
    Messages:
    436
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Rotterdam
    Current employer/school:
    MSK
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    Finance & Entrepreneurship
    Ví dụ về phản ứng mà Hoa viết ở câu cuối thì tớ thừa nhận là quá extreme, không ai có thể đồng tình được với kiểu phản ứng thế. Nhưng kiểu phản ứng weird và ăn theo tiêu cực như thế có thể nhìn thấy ở rất nhiều sự việc trong đời sống hàng ngày từ mua hàng đến va chạm giao thông... chứ không chỉ thấy ở scandal dạng này.

    Đối với expectation với diễn viên thế nào là hợp lí, thì technically không ai có quyền phán xét cuộc sống riêng của diễn viên. Tuy nhiên trong trường hợp này tầm ảnh hưởng của nhân vật có vẻ đã vượt quá khuôn khổ màn ảnh để trở thành 1 figure khiến cho cuộc sống của diễn viễn ngoài đời bị merged với hình ảnh trong phim. Có nhân vật phản diện nam (không nhớ rõ, có phải Leôncio Almeida trong Nô tỳ Isaura không nhỉ??) bị ném trứng thối, dọa đánh ngoài đời chỉ vì anh này nhập phản diện tốt quá.
     
  20. lkamn

    lkamn Member

    Joined:
    Apr 17, 2007
    Messages:
    605
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    16
    Current city/country:
    Viet Nam
    Current employer/school:
    hyPress
    Undergrad major:
    International Business
    MBA (intent) major/School:
    Finance, Marketing
    Theo Nhung thấy thì vụ Vàng Anh đâu phải chỉ liên quan đến cô ấy thôi đâu. Với nội dung phim "thuần khiết" như show Vàng Anh thì vì vụ việc của Hoàng Thùy Linh mà ngừng chiếu là đúng. Khi show ngừng chiếu đâu chỉ ảnh hưởng đến Hoàng Thùy Linh, đâu chỉ mỗi tiếng tăm và thu nhập của cô ấy từ show này bị cắt? Khán giả không được xem show ưa thích nữa. Show Vàng Anh không bao giờ còn được nhắc tới với original purpose nữa. Đạo diễn (Thanh Hải) và ê kíp làm show mất hết các nỗ lực họ đã bỏ ra. Vậy nên Hoàng Thùy Linh phải xin lỗi là đúng.

    Ngoài ra, theo Nhung được nghe thì hình như trong clip scandal của HTL thì đồng chí kia có gọi HTL là "Vàng Anh". Thế nên dân tình lại càng không chấp nhận được.
     
    Last edited: Jul 25, 2010

Share This Page